Showing posts with label Sống. Show all posts
Showing posts with label Sống. Show all posts

Wednesday, April 6, 2011

Về cái chuyện xách giỏ đi ăn cưới


Đầu tiên, mình xin khẳng định là mình thích đám cưới lắm. Nó không chỉ là buổi "thông báo" với bàn dân thiên hạ việc gái đã có chồng, trai đã đeo...gông mà còn là hình thức của sự gắn kết thiên liêng của hai con người. Nhiều khi ngồi mơ mộng, ngó lên trời, dòm mây bay bay, mình ao ước có được cái đám cưới thật đẹp, thật hoành tráng lắm. Con gái mà, ai chả thế! Nhưng nếu nói vầy thì làm gì có chuyện mà ngồi tám ở đây.

Cái sự tám này nó không liên quan đến Lễ Gia Tiên này nọ, mà nó liên quan đến cái "trần tục" mang từ đám cưới kìa. Mình đi ăn cưới lần nào cũng như lần nấy. Vừa mừng cho cô dâu chú rể, nhưng lại rầu rầu cái bụng. Cái bụng nó rầu không phải vì tiền mừng, mà nó rầu vì nó chưa thấy cái đám cưới nào thật sự ấm cúng cả. Gửi xe, vô tới cửa làm vài ba cái thủ tục lặt vặt là tiền mừng và ký tên, cái có người chạy ra hỏi "Chị là bạn cô dâu hay chú rể". Và tùy vào mình trả lời mà mình được dắt tới đâu. Bàn này là của bạn cô dâu, khu vực này là bạn chú rể. Thế lỡ mình bạn cả hai thì mình ngồi...hai hàng à? Rồi đến khi vô ngồi trong bàn, ngó tới ngó lui thấy chẳng ai quen nên cũng chẳng biết nói chuyện gì nhiều:
- Em bạn ABC hả?
- Dạ.
- Em tên gì?
- Dạ, tên XYZ.
- Uh.
....
- Cô dâu xinh quá ha!
- Uh, dễ thương quá!
- Chú rể coi bộ cũng hiền lành.
...
- Ăn đi em, ngại gì!
- Dạ, ngại gì đâu anh. Cứ để em tự nhiên.
- Món này ngon đó chớ.
- Dạ, ở đây nấu ăn cũng được.

Đó, kịch bản thường là thế. Thêm chút hoa lá cành là vài nụ cười, vài cái gật đầu là xong. Không ai đi ăn cưới mà cứ cắm cổ ngồi ăn bao giờ, cũng phải ngại chứ. Nhưng xếp vô cái bàn không quen ai ráo thì biết nói cái chi.
Rồi, đến cái chuyện cô dâu chú rể tới từng bàn cụng ly cốp cốp dô dô. Mỗi bàn một ly. Đám cưới nhỏ nhỏ thì đỡ, lỡ mà đám cưới lớn thì thể nào đi một vòng trái đất như thế thì đêm tân hôn cả hai vợ chồng chỉ có nước mạnh ai nấy ngủ, sức đâu mà động với chả phòng. Đó còn chưa kể vì đông quá nên mỗi bàn chỉ gặp được cô dâu chú rể có một lần, rồi chờ đến khi ra về mới gặp thêm cú chót. Vậy đó, đám cưới coi bộ ngộ quá ha. Ngồi cả buổi gặp chú rể cô dâu được hai lần. Gặp lần đầu là "chúc anh chị hạnh phúc nha". Gặp lần sau trước khi ra về "Em về nha chị, chúc hai người hạnh phúc".
Mà nhiều chỗ phục vụ khách cũng rất tếu. Tôm đưa lên cả buổi, khách ăn gần xong thì vác hai đĩa muối tiêu đặt lên. Khách ngó nhau, không hiểu muối tiêu ăn với cái gì? Chẳng lẽ có món ... muối tiêu sao? Rồi có lần mình đi ăn cưới. Món khai vị dọn ra tô soup, thêm chục chén. Cô phục vụ xinh xinh nhanh tay múc mỗi chén một muỗng lớn soup, rồi lẳng lặng bưng tô soup chạy vô trong. Khách có muốn ăn thêm cũng đành ngồi đó mà nhìn. Haizz! Mấy ông anh hay nói vui, đi ăn cưới xong là phải ghé vô tiệm phở dợt đợt hai mới đặng. Nghĩ thấy tếu mà cũng chẳng sai.
Vậy chớ đi ăn cưới là đi làm chi. Đi chúc mừng thì cũng chẳng đủ, đi ăn cũng chẳng no, đi cho vui thì cũng chẳng ra sao? Coi bộ, cái vụ cưới xin này ngộ quá. Cần xem xét kỹ mới được :D



Friday, February 4, 2011

"Vết cắt ở đâu cũng xót"

Tôi chỉ là một đứa trẻ không cha, ra đời giữa những tiếng khóc và những lời chửi bới. Tôi lớn lên không tiếng cười. Tôi chưa bao giờ biết sữa mẹ mặn ngọt như thế nào. Mẹ nuôi sống tôi, với tôi đó đã là cả một ân huệ. Ai cũng có quyền quay mặt với mẹ nhưng tôi thì không. Khi lấy em, tôi đã nói: "Tôi chỉ có mình mẹ và mẹ cũng chỉ có mình tôi". Em gật đầu, tôi nghĩ là em đã hiểu.
Những người đàn bà không chồng mà chửa, tội lỗi có bao giờ thuộc về đàn ông? Tôi sinh ra ở nơi ấy, nơi mẹ tôi lớn lên giữa tuổi mười lăm đẹp là thế...Đêm tối lắm. Giá như trời cứ sáng mãi thì sẽ không có đêm, không có đêm thì sẽ không có tôi. Cánh đồng hết mùa, những gốc rạ nằm chỏng chơ, thoi thóp. Tiếng gào thét quay quắt, vô vọng đến khản đặc của mẹ vì bị cưỡng bức. Mười lăm tuổi, mẹ sống với những ngày buồn đằng đẵng. Mẹ tôi sợ đêm. Tôi đã hy vọng em lắng nghe và yêu lấy mẹ. Nhưng có lẽ đòi hỏi của tôi lớn quá chăng?
Tôi biết ơn em vì em đã chấp nhận lấy tôi. Chúng ta đã rất khó khăn để đến được với nhau. Gia đình em không chấp nhận mẹ tôi. Tôi đã từng từ bỏ. Khi ấy, em nhìn vào mắt tôi và hỏi: "Tình yêu của chúng mình chưa đủ lớn à?". và tôi lại đứng lên. Chúng ta "trường kỳ kháng chiến" cho đến một ngày "kháng chiến thành công". Tôi luôn sợ em hối hận. Giữa bao nhiêu người, tại sao em lại chọn tôi?
Tôi thức dậy mỗi ngày và luôn giật mình kiếm tìm em. Tôi hạnh phúc khi được tự do reo gọi tên em là "vợ của tôi". "Vợ" - nếu em biết tiếng nói ấy với tôi quan trọng và cần thiết đến nhường nào thì em có ra đi hay không? Tôi nhắm mắt và bước ra giữa dòng người tấp nập, tiếng còi xe chạy qua inh ỏi. Nhưng nếu tôi ra đi, mẹ sẽ chỉ còn một mình. Nếu em hiểu, tôi đã phải sống chỉ vì không thể chết, em có bỏ tôi ra đi?
"Em muốn chúng ra dọn ra ở riêng". Em nói em không chịu nổi "Một bà mẹ chồng không ra sao cả". Tôi tát em một cái và mất em vĩnh viễn. Xin em hãy hiểu cho tôi. Em về làm dâu mẹ tôi, sống thiệt thòi nhiều hơn là đầy đủ. Mẹ sống tách biệt với chúng ta ngay dưới một mái nhà. Mẹ chưa một lần gọi tôi là con nên em cũng đừng thắc mắc vì sao mẹ luôn nhìn em như một kẻ xa lạ. Hơn hai mươi năm qua, tôi luôn cố gắng gần mẹ nhưng càng cố gần lại càng xa. Nên em cũng đừng trách mẹ vì sao không chấp nhận em, vì sao luôn gạt bỏ sự quan tâm chăm sóc của em. Tôi đã nói: "Sống với mẹ sẽ không dễ dàng". Em gật đầu, tôi nghĩ là em đã hiểu. Tôi chỉ mong em để mẹ được sống là mẹ - đúng nghĩa.
Mẹ đang yêu, cả hai chúng ta đều nhận ra điều ấy. Một ngày em gọi điện cho tôi, lôi tôi bằng được ra khỏi cuộc họp. Em bảo: "Anh hãy về mà xem mẹ đang làm cái gì". Tôi lao như bay ra khỏi cơ quan. Trong gian phòng khách chật hẹp, mẹ, em và một người đàn ông tôi không quen, đưa mắt nhìn tôi. Em sấn tới trước mặt tôi, chỉ tay về phía người đàn bà ngồi đối diện: "Đấy, người tình vĩ đại của mẹ anh đấy!". Em nghiếng răng nói đầy chua chát, mỉa mai. Tôi đưa mắt về phía mẹ. Mẹ cúi mặt. Tôi chưa bao giờ thấy mẹ như thế - nhỏ bé và yếu đuối.
Những ngày sau ấy, cuộc sống của chúng ra trở nên nặng nề hơn bao giờ hết. Em rên rỉ hàng ngàn lần mỗi đêm rằng em xấu hổ, rằng em không dám ra đường, không dám gặp đồng nghiệp. Em coi thường mẹ cả trong lời nói lẫn cái nhìn. Trước em, mẹ chỉ im lặng. Mẹ tôi có đáng bị như thế hay không? Em buộc tôi chọn lựa: "Em hoặc mẹ anh". Tôi đã từng nói cả thế giới có quyền coi thường mẹ tôi nhưng tôi thì không. Không có mẹ thì không có tôi - chồng của em.
Chúng ta ly hôn, không cần những ngày hòa giải. Em nói điều đó vô ích, nói tôi không có quyền hối hận. Tôi hiểu những dằn vặt em phải gánh chịu. Tôi không trách em. Em cứ oán giận tôi nhưng chỉ xin hãy hiểu một điều: Đừng bắt tôi chọn lựa hoặc mẹ tôi hoặc em. Với tôi, cả mẹ và em đều là máu thịt, một vết cắt dù là ở nơi đâu cũng xót...

Source: Phạm Mỹ Việt, tạp chí Thế Giới Phụ Nữ, 8/11/2010.
-------------------------------------------------------------
Một mẩu truyện nho nhỏ đọc trong tạp chí thấy hay và sâu nên post lại đây cho mọi người cùng đọc.
Tôi sinh trưởng trong một gia đình miền Trung gốc. Cha mẹ nuôi dạy tôi một cách thoải mái. Phần vì thương con, phần vì tôi là đứa cứng đầu từ nhỏ. Nói là thoải mái, nhưng xét so với nhiều gia đình khác thì vẫn thuộc loại nghiêm khắc và kỹ. Mẹ dạy tôi nữ công gia chánh, tôi học được hết ngoại trừ việc may vá. Tôi không hạp lắm với kim chỉ. Ba tôi người miền Trung, gia trưởng nhưng không quá khắc nghiệt. Ông dạy tôi những lễ nghĩa cần có để sống. Ngày nhỏ, tôi không quá coi trọng những điều răng dạy của cha mẹ, đầu tôi cứng mà. Nhưng càng lớn, tôi lại càng tâm đắc với những điều cha mẹ khuyên bảo. Trong đó, chuyện yêu đương và hôn nhân gia đình được ba mẹ tôi khá chú trọng. Tôi học từ mẹ việc chu toàn cuộc sống gia đình là đến từ người đàn bà, êm ấm hay không cũng từ đây mà nên. Bà vẫn luôn dạy tôi rằng "Lấy chồng không đơn thuần chỉ lấy người ấy làm chồng, mà thật ra là lấy cả gia đình bên ấy". Điều này cũng tương đồng với ý kiến của ba tôi "Mình đối với gia đình mình ra sao, thì cũng phải như vậy với gia đình chồng". Tôi đã lớn lên với những điều ấy, và tôi nghĩ nó đúng. Giờ đây, xã hội ngày càng hiện đại, tôi cũng hiện đại theo. Tuy rằng tôi vẫn tâm niệm rằng người chồng là bầu trời của người vợ, là trụ cột trong nhà, chuyện nội trợ bếp núc phải là của người nữ. Nhưng tôi cũng nghĩ nếu người đàn ông biết chia sẻ gánh nặng cho vợ, đỡ đần chút ít việc nhà cũng là hay. Tôi cũng giữ quan niệm về việc yêu thương và gắn bó với gia đình chồng. Nhưng tôi luôn dặn bản thân, nếu không thể dung hòa nổi với gia đình người yêu thì tuyệt đối không kết hôn. Đừng bao giờ nghĩ cứ cưới trước rồi hẳn sống sau. Ta cứ nghĩ ta có thể làm được nên ta tự tin mà lao vào. Nhưng rốt cuộc cũng chỉ có thương đau.
Đọc bài báo ấy, tôi thấy tội cho mọi người trong cuộc. Người mẹ, người đàn ông và người vợ, tất cả họ đều rất đáng thương. Người đàn ông có đôi phần ích kỷ khi chỉ khăng khăng nghĩ tới cảm xúc của người mẹ, mà không nghĩ tới người vợ. Cô ấy hiểu việc sống với mẹ chồng sẽ khó thế nào, và cô ấy cũng đã cố gắng quan tâm chăm sóc. Nhưng ai cũng vậy, gửi gắm yêu thương mà không được chấp nhận thì rồi sẽ có lúc mệt mỏi mà rũ bỏ. Cô ấy nghĩ rằng tình yêu của họ là một tình yêu đủ, đủ cho họ và đủ cho cả người mẹ. Nhưng cô ấy đã lầm. Vậy nên tôi luôn nghĩ từ tình yêu đến hôn nhân là cả một con đường mòn dài dằng dặc, và đừng bao giờ xem tình yêu là điều kiện duy nhất của hôn nhân. Như vậy có gay gắt quá không nhỉ?
Người vợ, nông nỗi đôi phần, đã tự đưa mình vào một tình thế cực bế tắc, "Em hoặc mẹ anh". Có một lần xem phim Việt Nam, không nhớ phim gì, hình như là Cuộc Chiên Hoa Hồng hay gì gì đấy, nhân vật nam trong lúc bực tức đã nói với người vợ, đại ý rằng mẹ anh ta là tất cả đối với anh ta, rằng cô ấy chỉ hơn mẹ anh ấy ở chỗ là bà không thể sinh con cho anh được. Thoạt đầu, tôi thấy hơi buồn cười, vì nói vậy hóa ra vợ anh ta đơn thuần là cái mày đẻ à? Nhưng nghĩ cho cùng, ý nói đó đúng thật. Vợ có thể bỏ, nhưng chẳng người đàn ông đàng hoàng nào lại bỏ rơi mẹ mình. Vậy nên những cô gái, những cô vợ đừng bao giờ bảo rằng "Em hoặc mẹ anh, chọn đi". Vì đơn giản là chúng ta đã thua ngay từ khi câu ấy được nói ra.

Thursday, December 3, 2009

1/2 Thực tế - 1/2 thực dụng


Hôm nay bị mắng hai chữ "thực dụng", không tức mà lại thấy có gì đó vui vui trong lòng, vì biết rằng người chửi không hiểu được thực dụng là như thế nào và hơn nữa là đang hết sức ghen tị với cái "thực dụng" của mình. Nhưng thật ra, giữa thực dụng và thực tế đôi khi hay bị nhầm lẫn.1. Thực tế: Biết nhìn vào thực tại, không mơ mộng viễn vông. ( Xuân Huy, Đồng Công Hữu, Từ điển Tiếng Việt, NXB Trẻ, 2007).2. Thực dụng: Chỉ nhắm vào lợi ích vật chất trước mắt mà xem nhẹ các mặt khác. (Xuân Huy, Đồng Công Hữu, Từ điển Tiếng Việt, NXB Trẻ, 2007).Tôi tự nhận mình là kẻ sống thực tế nửa vời, và từ chối hai chữ thực dụng, dù rằng bản thân tôi vẫn luôn ao ước mình trở thành một kẻ thực dụng để có thể "sống tốt" hơn theo một nghĩa nào đó. Còn tại sao lại là thực tế nửa vời thì thưa rằng tôi không đảm bảo được cái vế sau theo định nghĩa trên, không mơ mộng viễn vông. Tôi mơ nhiều lắm, mơ khủng khiếp, mơ ban đêm lẫn mơ ban ngày, cứ có dịp là tôi mơ. Tôi mơ mình có một căn biệt thự to đùng ở trung tâm thành phố, rồi tôi mơ mình trở thành một kẻ vừa có quyền vừa có tiền, lại mơ thêm một người chồng thật giàu, mơ luôn khoản đẹp trai và hết sức yêu mình, rồi tham thêm chút nữa tôi mơ có ba đứa con thật xinh xắn và thông minh. Đó, tôi mơ ghê lắm, mơ đến nỗi tự cảm thấy hổ thẹn trước giấc mơ "nhỏ nhoi" của mình. Nhưng tôi được ở chỗ tôi không để những mơ mộng của mình trở thành ám ảnh, và đẩy bản thân làm tôi mọi cho những ám ảnh đó. Tôi ham muốn và tham lam nhiều thứ, nhưng sự giáo dục của gia đình dạy tôi phải tham vọng trên sức của bản thân chứ không phải của người khác. Điều đó giúp tôi giữ một chân bên này của thực tế, mà đặt cả hai chân sang nửa bên kia của thực dụng.Nhiều lúc tôi khâm phục những người sống thực dụng lắm, họ thật là tài giỏi. Nếu bạn hỏi tôi họ tài giỏi chỗ nào thì tôi sẽ nói ý kiến mình ngay lập tức, không phải suy nghĩ vòng vo làm gì. Nếu xét về vế trước, chỉ nhắm vào lợi ích vật chất trước mắt, thì cũng đã thấy được cái tài của họ rồi. Mấy ai biết rằng điều gì trước mắt mình đang có lợi, rồi làm sao có chiếm hữu được cái lợi ấy. Đấy, cả một nghệ thuật chứ không vừa. Rồi thêm vế sau, mà xem nhẹ các mặt khác, lại thêm một cái hay nữa của những người thực dụng. Có lần một người nói vui với tôi thế này, cái lợi của bản thân còn giữ không nổi thì làm sao giúp người khác. Đúng vậy, bản thân mình làm cho mình vui và hạnh phúc không nổi thì lấy gì mà làm người khác vui. Con người ta nếu lúc nào cũng phải quan tâm đến nhiều thứ thì kham sao nổi. Bạn bè có chung một cơ hội, không giành giật thì không có phần, vậy nên phải giành phải giật. Mà nếu lúc ấy, ai còn phân vân, còn cảm thấy sẽ phải có lỗi với bạn bè thì chắc chắn sẽ chẳng có phần nào. Rồi sẽ chui vào một góc mà khóc, mà tức tối vì mất phần. Vui là ở chỗ ấy. Vậy nên mới nói những người thực dụng ở giỏi ở điểm này lắm, giữ cho bản thân mình lạnh lùng và vô cảm, để bảo vệ chính mình xa những thứ sẽ làm mình tổn thương và đau khổ. Hay là ở chỗ ấy.Nhưng nghiệt nỗi là tôi không sống thế được, đặc biệt là cái vế sau, tôi đầu hàng. Vậy nên tôi cũng chẳng thể nào trở thành đứa thực dụng được, buồn lắm đấy. Tôi cạnh tranh với bạn bè thì được, chứ chơi xấu đam sau lưng thì tôi thua. Nhưng nếu cơ hội là công bằng thì tôi tranh dữ lắm, nỗ lực hết sức để có được. Còn bạn bè ư? Họ nỗi lực, cố gắng hết sức mà không được thì đó là chuyện của họ. Nếu họ không muốn làm bạn nữa thì tôi buông tay để họ đi, tình bạn chấm dứt, vô duyên nhưng có lí. Tôi không phủ nhận mình thích những cái lợi nho nhỏ trước mắt, ai mà không thế. Nhưng nếu đổi cho cái lợi ấy là một mất mát nho nhỏ về tình cảm cũng như danh dự thì tôi thôi, tôi không cần. Đấy, lại thêm một lí do nữa cho việc tôi thực dụng không nổi. Nếu ai đó khoái nói tôi là " Oh, mày thực tế ghê", tôi sẽ thích lắm, cười tươi lắm. Nhưng ai đó điên lên chửi " Mày thực dụng quá", ok, tôi còn cười tươi hơn nữa ấy chứ. Đời mà, phải cười mới sống nổi ( dù răng chẳng trắng gì cho cam :P). Tôn chỉ sống của tôi giờ đây là " à, sao cũng được".

Saturday, May 23, 2009

Ghen tình bạn


Khi giữ ai đó bên cạnh một thời gian rất lâu, họ dường như trở thành một phần của ta, không hẳn là điều kiện đủ mà là điều kiện cần. Và ta luôn đinh ninh rằng họ sẽ mãi vẫn thế, bên cạnh ta. Nhưng một khi tình cảm bị san sẽ, mọi chuyện sẽ khác. Mọi thứ sẽ thay đổi, không phải bên ngoài mà từ bên trong. Những rạn nứt nhỏ li ti lan dần thành những vệt lốm đốm trên bề mặt tình cảm, rồi bánh trướng mãnh liệt thành những hố sâu. Không phải phản bội, vì vốn dĩ nó không phải là tình yêu nam nữ. Cũng không phải đoạn tuyệt, vì bản chất của nó là vĩnh cữu, là một thứ người ta thường gọi là tình bạn. Vậy tại sao khi bạn mình san sẽ sự quan tâm, mà vốn dĩ trước kia dành cho mình nhiều nhất, cho một người khác thì bản thân lại khó chịu đến thế, thất vọng và buồn đến thế. Đó là bản chất của con người, luôn ích kỉ và tham lam, cái gì vốn dĩ từ trước đến nay nó là của mình thì dù thế nào đi nữa nó vẫn phải là của riêng mình. Tôi xin mạn phép gọi nó là "ghen trong tình bạn". Sỡ dĩ tôi gọi là ghen vì nó cũng có nhiều điểm giống với cái nghĩa thông thường được phủ lên từ ghen. Nó cũng xuất hiện khi ta dành tình cảm quá nhiều cho một ai đó, cũng xuất phát từ nhu cầu chiếm hữu người ta yêu thương, và cũng là sự bực dọc và muộn phiền khi bị san sẽ tình cảm. Vậy nên chung quy lại, trong mọi loại tình cảm đều có sự ghen.

Nhưng ghen trong tình bạn có khác với tình yêu không? Xin thưa, hiển nhiên là có. Khác ở chỗ là người ta không bao giờ biết rằng bạn mình "đang ghen", và thực ra thì cái ghen trong tình bạn không thường được bộc lộ ra ngoài, hoặc thử có bộc lộ ra bên ngoài thì không phải ai cũng đủ tinh tế để cảm nhận được. Sự ghen ấy diễn ra âm thầm và lặng lẽ trong tâm hồn và cả lí trí của người đang ghen. Sự khó chịu bực dọc sẽ thường xuyên xuất hiện bên trong mối quan hệ, người ghen dù không biểu hiện ra bên ngoài nhưng thực chất bên trong đã bắt đầu có sự xáo trộn, những suy nghĩ sai lệch về chính người bạn của mình. Điều tốt đẹp nhất có thể xảy ra là biết cách điều chỉnh cảm xúc của bản thân để giữ gìn một tình bạn đẹp, cố gắng không đặt một ai đó lên quá cao, hoặc quan trọng hóa họ quá mức. Và điều tồi tệ nhất là sự gãy đỗ của một tình bạn.
Và mình thì không bao giờ muốn có thêm bất cứ gãy đỗ nào nữa.

Wednesday, May 6, 2009

Bạn và bè


Mọi người vẫn thường nói chắc tôi có nhiều bạn lắm, tôi hay cười và bảo rằng, bè thì nhiều chứ bạn không bao nhiêu. Mọi người lại cười ồ lên. Uh, bạn và bè, gọi nôm na là bạn bè, nhưng thật sự khác nhau nhiều lắm.
Quả thật, chính bản thân tôi cũng không thể phân định chính xác đâu là bạn, đâu là bè. Có khi ngay lúc này đây, họ thật sự gần bên ta, yêu thương ta, nhưng đến một ngày đẹp trời nào đó, họ sẽ làm ta đau. Bạn, đối với tôi, là người sẽ không bao giờ làm tôi đau một cách cố ý, sẽ thật sự trung thành với tình cảm tôi dành cho họ, và hơn hết họ có thể làm mọi điều vì tôi. Tôi thật sự hạnh phúc vì tôi đã có những người bạn như vậy. Họ làm tôi hạnh phúc, làm tôi cười lớn, lau nước mắt và ôm tôi vào lòng, ru vỗ mỗi khi tôi nặng lòng. Và tôi cũng sẵn sàng làm mọi điều vì họ. Chúng tôi nương tựa nhau để không ai sụp đổ. Còn bè? Tôi có nhiều, những mối quan hệ xã giao, thậm chí có những mối quan hệ thân thiết đến mức ai nhìn vào cũng nghĩ là bạn thân lắm, nhưng tôi vẫn chỉ để người đó ở mức "bè". Không phải tôi quá khắt khe, mà tôi sợ một tình bạn "ngắn hạn" chưa qua "tôi luyện" sẽ mau chóng đỗ vỡ. Với tôi, tình bạn cũng như tình yêu, tôi không muốn có bất cứ sự đỗ vợ nào. Vì dù ai đúng ai sai, một khi bước ra khỏi một đỗ vỡ thì chẳng ai lành lặn cả.

Friday, November 21, 2008

Là yêu





Có 1 câu chuyện về tình yêu mà nhân vật chính là 2 người điên. Người con trai chỉ biết nói những lời điên rồ, còn người con gái thì chỉ biết dùng đôi mắt vô hồn nhìn người con trai, và cười, một nụ cười của một người điên.
Hai người trước đây ko quen biết, một người ở phương Nam, một người ở phương Bắc. Gia đình của 2 người đều nguyền rủa 2 người là điên, và đuổi 2 người 2 khỏi nhà, làm 2 người phải lưu lạc bốn phương. Người con trai từ phương Nam đi về phương Bắc, còn người con gái đi từ phương Bắc về phương Nam. Người con trai trước đây ko điên, nhưng trong lúc đang ở công trường thi công bị gạch rơi trúng đầu, nên sinh ra điên. Còn người con gái trước đây cũng ko hề điên, trước đây thi đại học người con gái đỗ thủ khoa, nhưng rồi tên của cô trên bảng vàng bị một người có tiền tráo đổi. Và từ đó người con gái ko nói lời nào nữa, và cũng ko đếm xỉa đến bố mẹ, về sau sinh ra bị điên.
Ko biết đã lưu lạc bao lâu mà quần áo của người con trai bẩn thỉu đến mức ko thể chấp nhận đc, giày thì rách đến nỗi ko thể rách hơn nữa, để lộ ra cả những ngón chân bầm tím. Còn chiếc áo màu hồng mà người con gái mặc cũng ko thể gọi là màu hồng đc nữa, phải gọi là màu xám thì đúng hơn.Trên mái tóc rối tung còn có những sợi cỏ khô. Nhưng mặt người con gái vẫn trắng, và trắng một cách thần kỳ, trên tay cầm 1 chai nước khoáng, vừa nhìn người qua đường vừa đờ đẫn cười. Hai người gặp nhau trong một buổi hoàng hôn, khi mà cả 2 người đều phát hiện trong thùng rác có 1 cái bánh bao đã mốc meo. Cả 2 cùng nhảy vào lấy miếng bánh và va đầu vào nhau. Người con trai trợn mắt nhìn người con gái một cách thù hằn, còn người con gái thì nhìn người con trai đờ đẫn cười. Cuối cùng thì kẻ thắng lợi là người con trai, người con trai đã cướp được miếng bánh, mở to đôi môi đen sì gặm miếng bánh 1 miếng, còn người con gái vẫn đứng yên, chỉ đờ đẫn nhìn người con trai và cười. Người con trai nhìn người con gái, và trong mắt người con trai ko có chút gì gọi là động lòng. Người con gái vẫn đờ đẫn nhìn người con trai, từ trong miệng ko ngớt phát ra những tiếng thèm thuồng miếng bánh. Người con trai dừng việc ăn lại, bắt đầu nhìn người con gái, đờ đẫn nhìn, 2 người cứ nhìn nhau như vậy, người con trai ko biểu lộ chút tình cảm nào, người con gái điên điên cười. Người con trai bất ngờ đưa miếng bánh đang ăn dở cho người con gái, người con gái vội vàng cầm lấy và ăn ngấu nghiến. Người con trai bỏ đi, ko quay đầu lại nhìn. Lúc người con trai về đến căn nhà bỏ hoàng, nơi người con trai đang tá túc, quay đầu lại thì nhìn thấy người con gái. Thì ra người con gái đi theo sau người con trai đến tận nơi này, người con gái cứ đờ đẫn nhìn người con trai cười, cả 2 ko nói câu nào, người con gái từ đó ở bên cạnh người con trai. Tối, lúc ngủ, người con trai cảm thấy thật ấm áp, một cảm giác mà trước đây chưa hề có, người con gái nằm bên cạnh người con trai, ngủ một giấc thật ngon lành, nhìn người con gái lúc ngủ ko hề giống 1 người điên.
Hai người cứ như vậy sống cùng nhau. Ban ngày cả 2 người đi kiếm đồ ăn ở ngoài đường, ban đêm thì về chỗ ngủ. Cuộc sống cứ ngày ngày trôi qua như thế. Một ngày ko hiểu người con trai kiếm đâu ra một chiếc nhẫn đã biến thành màu xanh, đưa cho người con gái đeo. Người con gái nhìn người con trai đờ đẫn cười, đêm đó người con gái cười nhiều đến nỗi phá tan bầu ko khí yên tĩnh. Rồi cười ra nước mắt, người con gái bắt đầu khóc, ôm người con trai và khóc. Người con trai đứng yên, trên mặt vẫn ko biểu lộ một chút tình cảm nào.
Về sau người con gái bị bệnh, từ trước đến nay người con gái chưa bao giờ bị, nhưng bây giờ đã bị bệnh, và bị bệnh nặng. Ban ngày người con gái ko thể cùng người con trai đi kiếm đồ ăn, ko thể nhìn người con trai và cười. Người con trai một mình đi kiếm đồ. Buổi trưa bất chợt người con trai cầm về 1 chai nước khoáng và 1 cái bánh bao còn mới nguyên. Trên mặt người con trai có mấy vết xước, còn ngón tay thì thâm tím, và trên môi có mấy vệt máu. Thì ra trong lúc cướp nước khoáng và bánh bao về cho người con gái, người con trai bị chủ hàng đánh. Người con gái nhắm mắt, ko nhìn người con trai cười như trước đây. Người con trai đưa bánh cho người con gái, nhưng người con gái ko ăn. Người con gái sắp chết rồi, toàn thân nóng rực, bắt đầu hôn mê. Nét mặt người con trai lần đầu tiên biểu lộ tình cảm, một vẻ mặt hoang mang. Người con trai chạy ra đường, nhìn thấy một người mặc áo xanh cảnh sát liền khóc, cũng là lần đầu tiên khóc, ko ngớt miệng nói “cứu người”. Người mặc quân phục xanh liền gạt người con trai ra, và chửi “cút đi! Mình cũng thật là đen đủi, ra đường ko để ý”. Người con trai nằm cúi xuống đất, ngửa mặt lên cầu xin. Người mặc quân phục xanh đá người con trai mấy cái, và nhỏ nước bọt vào người con trai rồi bỏ đi. Người con trai mãi hồi lâu mới lồm cồm bò dậy, trên mặt nước mắt đã chảy thành hàng.
Người con trai quay về bế người con gái ra ngoài đường. Người trên đường qua lại rất đông, nhưng ko một ai chú ý đến 2 người. Người nào nhìn thì cũng nhìn qua rồi nhanh chóng bước qua. Người con trai đặt người con gái lên đường, ko còn mong chờ gì người qua đường nữa. Người con gái bây giờ đã thở yếu lắm rồi. Người con trai liền nhặt một miếng kính vỡ ở trên đường. Miếng kính có 1 đầu rất nhọn và sắc. Người con trai dùng miếng kính cắt vào tay người con gái, máu từ tay người con gái bắn cả vào mặt người con trai. Người con trai cười “ha ha, tôi giết người rồi, các người nhìn ta giết người đây ...” Xe cứu hộ đến, người con gái được đem lên xe. Còn những người qua đường thì nguyền rủa người con trai rồi lại bước đi. Người con gái cuối cùng ko qua khỏi vì máu mất nhiều quá, người con gái lúc chết vẫn cười, tay vẫn giữ lấy chiếc nhẫn người con trai tặng trước đây. Còn người con trai vẫn đứng đợi, đợi mãi người con gái vẫn ko quay trở lại. Người con trai khóc, khóc cả đêm, khóc đến nỗi chẳng còn ai chú ý đến người con trai khóc nữa.
Và tại thùng rác nơi 2 người lần đầu tiên gặp nhau trước đây, người ta tìm thấy xác người con trai. Nụ cười trên mặt người con trai đã tắt , và vẫn ôm vào ngực 1 cái bánh bao mốc meo và 1 chai nước khoáng chưa mở."
******************************************
Vô tình đọc được bên blog của một người xa lạ.
Ban đầu không chú ý đọc,nhưng càng đọc càng bị cuốn vào.
Đọc xong rồi thấy đau quá,suy nghĩ hồi lâu và khóc.Có thể có thật,có thể hư cấu.Nhưng nhìn chung .....đau quá.
Người sống với người,cái gì mới là quan trong nhất : tiền,quyền lực,tâm hồn...không biết nữa,làm người khó quá.
Từng có người hỏi mình rằng " Làm một người điên với một người bình thường thì cái nào sướng hơn?".Không dám trả lời, câm lặng một lúc lâu rồi bật lên thành tiếng " Không biết"
Có những người sở hữu một cuộc sống an lành,hạnh phúc vui vẻ.Đối với họ,cuộc sống là quà tặng của chúa trời,không gì thay thế được.Nhưng có những người lẩm bẩm chỉ mong muốn trở thành một kẻ điên,một người thực vật để không phải tiếp tục cuộc sống này nữa.Đối với họ,cuộc sống sao mà khổ sở và bế tắc quá,cứ phải nghĩ suy,dằn vặt,đau đớn.Và trở thành người điên xem ra là giải pháp không tồi.Vậy người bình thường và người điên thì cái gì tốt hơn?

Chia sẻ yêu thương


Chuyện kể " Vào một ngày nọ, người cha đi làm về trong mệt mỏi và bực tức.Cậu con trai đến gần và hỏi cha:
-Bố ơi, cho con hỏi một điều này nhé!
Dù bực tức nhưng ông bố vẫn nhẹ nhàng trả lời:
-uh, con hỏi đi.
-Một giờ , bố kiếm được bao nhiêu tiền?
-20$.
-Thế...!, bố cho con vay 10$ được không, con hứa sẽ trả lại mà!
Vừa mệt mỏi, vừa bực mình, lại thêm việc đứa con hỏi những cậu không đâu, thế là ông bố hét um lên, mắng mỏ cậu con trai.Thế là cậu bé lủi thủi đi về phòng rồi nằm khóc....Lát sau, ông bố bình tĩnh hơn và cảm thấy hình như mình hơi quá đáng với cậu con trai 5 tuổi.Thế là ông vào phòng, nhỏ nhẹ hỏi:
-Thôi, được rồi! đây là 10$, nhưng con có thể cho bố biết một cậu bé 5 tuổi sẽ làm gì với 10$ không?
Cậu bé bật dậy cầm 10$, rồi cậu loay hoay lấy dưới gồi một đống tiền xu rồi đưa cho bố với bộ mặt tràn đầy niềm vui:
-Đây là 20 $, con đã để dành đấy!
-Con để dành làm gì hả con trai?
-Bố à, con muốn mua một giờ làm việc của bố, một giờ thôi cũng được, một giờ để bố sẽ ở nhà và chơi cùng con, được không hả bố?
ông bố lặng người đi nhìn cậu con trai.Ông bỗng nhận ra rằng mình ta đánh mất nhiều thứ như thế nào.Nhưng bây giờ vẫn còn kịp, vẫn còn kịp để bù đắp cho đứa con trai bé bỏng của mình"
Còn bạn, bạn đã bao giờ dừng lại chỉ một giây thôi để nhận biết mình đã làm được những gì và mình đã đánh mất những gì.Bạn được sinh ra, nuôi nấng như những viên pha lê trong vòng tay yêu thương của gia đình.Bạn lớn lên, hoà mình vào cuộc đời.Ngày qua ngày, bạn sống với nhịp quay chóng mặt của cuộc đời.Liệu đã có lúc nào bạn thật sự muốn dừng lại ,dừng lại chỉ một giây thôi để suy ngẫm, để nghỉ ngơi....hay thậm chí chỉ để thở nhẹ nhàng một lần trong đời.Bạn và tôi đều là con người, chúng ta có thể làm việc không ngưng nghỉ suốt một thời gian dài, chúng ta có thể nỗ lực cho những gì chúng ta mong muốn hay thậm chí chúng ta có thể đấu tranh đến đỗ máu để bảo vệ những niềm tin không bao giờ sụp đổ trong ta.Nhưng chúng ta có phần người, phần người làm cho chúng ta khác loài vật.Chúng ta sống với gia đình, sống với bạn bè, sống với mọi người.Chúng ta nhận được vô vàng yêu thương nhưng đã bao giờ bạn tự hỏi " Mình đã mang lại yêu thương cho ai chưa nhỉ?".Bạn có quyền ích kỉ, có quyền bướng bỉnh , tham lam, tự phụ....Bạn có quyền chọn cho mình vai tốt hay vai xấu để diễn với cuộc đời này.Nhưng vai nào cũng vậy, vai diễn nào cũng cần yêu thương để có thể " sống " được....
Mỗi buổi sáng khi soi gương, bạn tự cười với mình là bạn cũng đã chia sẽ yêu thương với chính bạn rồi đấy.Một khi bạn biết cách chia sẽ yêu thương với chính mình thì không có gì là khó để có thể chia sẽ yêu thương với mọi người.Đến cơ quan, trường học,bạn vui vẻ mỉn cười chào mọi người, chỉ một nụ cười thôi cũng đủ để mọi người cảm thấy vui rồi.Có thể nói, nụ cười là thứ duy nhất bạn có thể chia sẽ cho bất cứ một ai, gia đình cũng được, bạn bè cũng được hay thậm chí là người xa lạ....Hãy học cách cười để chia sẽ yêu thương và khi bạn cho đi yêu thương , bạn sẽ nhận được thương yêu từ mọi người....
Hôm trước khi ngồi trên tàu về quê, có một cậu bé khoảng 3 tuổi đứng lên ghế quay xuống nhìn về phía tôi.Vô thức, tôi đưa tay lên vẫy vẫy cậu bé.Tôi không mong bất cứ một cử chỉ nào từ cậu bé cả, thực ra tôi cũng không hiểu tại sao mình làm vậy nữa.Nhưng nó khiến tôi cảm thấy vui, cảm thấy hình như mình vừa làm một việc gì đó thật hay.Thế rồi, cậu bé bắt đầu cưới với tôi.Tôi đưa 2 ngón tay lên đầu, vẫy vẫy như hai cái tai thỏ, cậu bé cười tít mắt.Tôi nheo một mắt, lè lưỡi, cậu bé cười to hơn, đến nỗi mẹ cậu cũng quay lại nhìn về phía tôi.Bà không nói gì, chỉ mỉn cười.Tự dưng tôi cảm thấy có một bàn tay êm ái đang xoa dịu đi trái tim mệt mỏi của mình.Tôi chợt nhận ra rằng tôi đã cho cậu bé một yêu thương, và tôi đã nhận được đến 2 yêu thương, một của cậu bé, một của mẹ cậu bé.Các bạn sẽ cười nắc nẻ khi thấy tôi đem chia yêu thương ra để đếm như thế nhỉ.Nhưng không sao, tôi thích thế, con người vốn tham lam mà, và cũng chẳng việc gì phải giấu đi cái sự tham lam ấy.Trong trường hợp này tôi có lời hẳn hoi đấy chứ, thấy không, tôi cho đi một và nhận về hai.Nếu bạn còn ngại ngùng khi chia sẽ yêu thương cho một người xa lạ thì hãy nghe thêm một câu chuyện của tôi nữa nhé.
Một hôm nọ, tôi đang đi ăn cơm với anh trai thì có một ông lão đến mời chúng tôi mua vé số.Nghe giọng, tôi đoán chắc ông lão phải là người Bình Định hay Phú Yên, nhưng không rõ chính xác ở đâu.Thế là trong lúc lão anh ngồi lựa số, tôi bắt chuyện với ông và biết được ông là người Phú Yên , cùng quê với tôi.Tôi hỏi ông ở xã nào, tại sao lại vào đây bán vé số khi tuổi đã cao thế này...Tôi hỏi ông nhiều lắm, rồi ông kể cho tôi cũng nhiều.Nhiều người xung quanh nhìn tôiôtf mò, có lẽ phần vì không biết quan hệ chúng tôi ra sao, phần vì hoàn cảnh hai bên ngựơc nhau quá.Nhưng tôi không hề có cảm giác xấu hổ gì cả , tôi không cảm thấy phẩm giá hay lòng tự trọng của mình giảm đi tí nào, ngược lại tôi càng thích thú trước những lời kể của ông cụ.Chúng tôi nói chuyện về Phú Yên, về cuộc sống của nông dân ở Phú Yên.Qua ông, tôi biết còn có rất nhiều người Phú Yên vào Sg để bán vé số hay làm những công việc lặt vặt.Tự nhiên tôi cảm thấy thương người miền trung vô cùng.Cái nghèo , cái khổ cứ đeo bám họ mãi, từ thế hệ này qua thế hệ khác.Làm nông thì lũ lụt kéo về phá sạch, làm chài lưới thì bão về giành đi hết.Khổ quá, không bám đất bám ruộng được mới vào trong Sg mà kiếm sống.Ông lão kể mà hai hàng nước mắt rưng rưng.Nhà ông khổ quá, con cái cũng vào đây cả, nhà chỉ còn bà lão và vài đứa cháu nhỏ.Giá như ông trời thương người miền trung một chút, yêu người miền trung một chút, cho họ một cuộc sống bớt vất vả hơn thì sẽ không có chuyện già một nơi trẻ một nơi thế này.Đang kể, lão anh bảo " thôi để ông còn đi bán".Tôi mua thêm cho ông lão hai tờ vé số nữa trước khi ông lão quay đi.Nhìn cái dáng đi khập khiễng, mái đầu bạc tự nhiên tôi thấy xót quá.Ở tuổi này đáng lẽ ông lão phải được vui hưởng tuổi già chứ không phải một thân một mình đi bán từng tờ vé số thế này.Nhưng tôi lại có một cảm giác thật ấm áp.Không phải vì tôi vừa mua giúp cho ông lão hai tờ vé số mà vì tôi vừa gặp một người cùng quê, một người đồng hương.Có thể địa vị, cuộc sống của mỗi người khác nhau, nhưng chúng tôi vẫn cùng sinh ra và trưởng thành trên mảnh đất ấy.Chúng tôi vẫn là hai con người cùng sống trên lãnh thổ Việt Nam, vẫn là đồng bào , làm đồng hương của nhau.Tôi sẽ cất tiếng nguyền rủa những ai chê người này nghèo hèn, chê người kia thất học.Tôi cũng sẽ tát thẳng vào mặt của những kẻ cho người ăn xin như một công cuộc bố thí để giải thoát tâm hồn.Thực ra , tôi không thích dùng từ bố thí lắm, tôi thích từ giúp đỡ hơn.Giúp đỡ như tôi vừa giúp ồng lão ấy.Tôi giúp ông ấy có thêm chút ít thu nhập, tôi giúp ông ấy cảm thấy vui hơn đôi chút khi biết rằng ở cái đất Sg này vẫn còn rất nhiều người Phú Yên yêu quê cha đất tổ...Và tôi cũng nhận lại từ ông ấy rất nhiều.Ông ấy dạy tôi biết rằng, dù ta không phải ruột thịt nhưng một khi ta đã là người thì ta sẽ đồng cảm , sẽ yêu thương dù cho người ấy không phải là ruột thịt.Ông dạy cho tôi biết, cuộc sống không bao giờ là bằng phẳng, không bao giờ là một màu hồng tuyệt đối.Thế đấy bạn à, bạn cho đi yêu thương, bạn sẽ nhận về thương yêu.Chỉ vậy thôi, đơn giản thế đấy bạn à.Vậy tại sao bạn không thử bắt chuyện với những người xung quanh, hỏi thăm họ về một vài điều gì đấy.Biết đâu bạn sẽ bắt gặp những con người thật sự tuyệt vời trong cái vỏ bọc rách nát ấy," mỗi người là một bài học", câu này tôi đã được ku Long dạy cho, và tôi luôn luôn ghi nhớ câu nói này.Và tôi hi vọng bạn cũng vậy, đừng ngại ngùng sợ sệt, hãy mở lòng và học cách chia sẽ yêu thương với mọi người.Nếu bạn cho đi yêu thương nhưng nhận về niềm đau thì khoan vội đóng kín lòng mình nhé, cứ mở ra , biết đâu một ngày kia, sẽ có ai đó đem lại cho bạn một sự yêu thương tuyệt đối, đến nỗi cánh cửa của trái tim bạn bị bật tung cả bản lề ra thì sao! Hãy cứ yêu thương đi, hãy cứ mở lòng với mọi người.Rồi bạn sẽ sống trong yêu thương thôi mà.Hãy luôn nhớ : cho đi yêu thương thì ta sẽ nhận về thương yêu và không bao giờ là quá muộn để yêu thương cả!