Showing posts with label Sách. Show all posts
Showing posts with label Sách. Show all posts

Sunday, January 13, 2013

Đọc sách

Với tui, người đến với sách có hai dạng. Một là sống để đọc sách, hai là đọc sách để sống (nôm na là một là làm trong ngành sách, hai là không). Tui thuộc loại đầu tiên.
Tui thích nghe nhạc, xem phim và đọc sách, như tất thảy mọi người. Sở thích giống nhau của loài người. Vậy nên xét cho cùng, sách giống như một người bạn. Có duyên thì gặp, vô duyên rước ở chung nhà cũng chẳng ra sao.
Những quyển sách đầu tiên tôi thực sự đọc, nghĩa là lưu tâm để ý mà đọc, là truyện của Quỳnh Dao. Số là bên ngoại tui toàn dì, mà mấy cô ngày xưa mê Quỳnh Dao lắm nên tui có thừa hưởng vài cuống Quỳnh Dao cũ, cái thời Lưu Quốc Nhĩ dịch. Nghiện! cái thời lớp 7, lớp 8 mà đọc Quỳnh Dao thì dễ nghiện lắm. Truyện tình cảm mà. Anh này yêu cô nọ, cô nọ lại yêu chàng kia. Nước mắt, rồi đau khổ vật vã. Tự mình ngồi huyễn hoặc mình, xem mình như nhận vật rồi cũng vật vã theo. Thật ra, Quỳnh Dao viết tốt, kết cấu nội dung đâu ra đó, xây dựng nhân vật rất tốt. Bà viết rõ, dễ hiểu, câu chữ ra giấy thế nào thì hiểu như thế. Vậy nên dù có nhiều người xem tiểu thuyết của bà là ba xu, thì tui vẫn thích và cũng chẳng ngượng ngùng gì mà nói tui vẫn còn đọc Quỳnh Dao đến giờ =))
Lên đại học, nhờ một cô bạn, tui bắt đầu đọc sách lại sau mấy năm cấp 3. Phải nói thẳng, hồi ấy tui đọc sách theo kiểu phòng trào này nọ. Quyển nào thiên hạ mê, cho là "cao cấp" thì tui vác về. Ta nói, để cả chồng!. Sau này, "lớn" hơn chút, tui nhận ra sách là một người bạn rất đặc biệt. Có duyên thì sẽ gặp nhau, và từ đó mới hiểu nhau được. Không phải Nobel, Goncourt, Pulitzer hay Best Seller là sẽ hợp với mình. Điển hình, tui được người ta giới thiệu về Paulo Coelho, thiên tài văn chương. Tui cũng vác về đọc. Đọc được vài chương thì đầu hàng, để đó chưng thôi. Xin nói cho rõ, không đọc được không có nghĩ là dở. Suy nghĩ này rất nguy hiểm. Có hôm có người hỏi tui đọc "Xin lỗi em chỉ là con đĩ" chưa. Tui thiệt thà nói có nghe nhưng không đọc. Nó cũng thiệt thà, cái đó hay mà, không dở đâu. Tui cũng bối rối theo, tui không đọc thôi, vì không phải gu của tui, chớ tui có nói nó dở đâu trời. Tui nói tiếng Việt mà, tiếng Việt trong sáng lắm! Vậy nên mới nói đừng đọc sách theo phong trào, hãy lựa chọn những gì hợp với mình để đọc. Việc bạn đọc một cuốn sách đạt giải Nobel không hề làm cho bạn sang lên tí nào. Và việc đọc Quỳnh Dao cũng chẳng làm bạn "rẻ" đi chút nào đâu. Quan trọng là bạn hiểu được gì từ cuốn sách, cảm xúc của bạn như thế nào và sau một khoản thời gian, bạn có còn nhớ bạn đã đọc gì không.
Tui đã từng thấy một người bạn kể về Rừng Nauy của Murakami với cảm xúc dạt dào như thể cô ấy mới đọc nó hôm qua đây thôi. Bản thân tui cũng vậy, có những quyển sách khiến tui nhớ mãi, không phải tất cả câu chuyện, chỉ khoảnh khắc nào đó thôi. Khi nhắc đến "Đại dương biển" của Barrico, tui có thể tóm tắt cho bạn chút ít nội dung, nhưng cái mà tui nhớ nhất vẫn là cảm giác kinh sợ. Nỗi kinh sợ có tên biển cả, bóng đêm và con người. Hay với "Cái chết của vua Tsongor" của Laurent Gaude, tất cả gợi lên sự rồ dại, khát máu, thù hận và đớn hèn của con người, về hình ảnh kẻ "mọi bò rạp" của đức vua, và cả thành Massaba rực cháy giữa đêm tàn. Đó là tất cả còn lại của những cuốn sách đi qua cuộc đời mỗi người, cảm xúc của bạn với  "người bạn" ấy.
Thường thì tui không chủ đích là đi mua cuốn gì, chỉ rãnh rỗi mà sinh nông nỗi đi dạo nhà sách thôi, hoặc giả là do tác gia yêu thích mới ra cuốn mới nên phải đi vác về khẩn trương. Tui sẽ đi chầm chậm, chọn lấy những cuốn có cover đẹp, in chỉnh chu hoặc có tên là lạ. Đọc lướt qua nhận xét được in ở cover, có thể đọc chút ít tóm tắt nội dung, lướt vài trang đầu. Nếu cảm thấy hợp thì mua thôi. Vì vốn dĩ xem sách là cơ duyên nên tui không đọc cố định một thể loại. Tình cảm có, trinh thám có, hồi ký có, cả truyện thiếu nhi cũng không chừa. Miễn là tui thích, nó sẽ cuốn lấy tui cả đêm dài. Lần đọc "Mùi Hương" của Patrick Suskind, tui bị choáng cực độ, ngay mấy trang đầu đã bị hạ gục thê thảm. Tui đọc một mạch từ 10h đêm đến gần 8h sáng hôm sau, không dứt được, cứ bị cuốn đi như thác lũ. Sợ thật!
Từ hồi đi làm, tui lười đọc hẳn. Có khi phải gây dựng lại thói quen mới được :)
Đi ngủ đây! =))

Wednesday, April 13, 2011

The Miraculous Journey Of Edward Tulane



Một chú thỏ bằng sứ có thể đi tới những đâu?

Một chú thỏ bằng sứ có thể sống và yêu như thế nào?

Tình yêu mang vị gì?

Nếu là vị đau, chú có còn nên tiếp tục thương yêu?

Từ trước đến nay, mình không thích đọc fairy tale lắm. Mình luôn nghĩ nó hơi trẻ con chút chút. Dù rất nhiều bạn đã khen ngợi thể loại này vì tính sáng tạo, nội dung đáng yêu và tràn đầy cảm xúc. Nhưng mình vẫn nhất định không chịu đọc. Cho đến...

Không nhớ ngày nào tháng nào, nhưng nhớ rõ ngày ấy. Hôm ấy có hội chợ sách ở công viên Lê Văn Tám. Mình lon ton đi xuống đó với mục đích tham dự cuộc gặp gỡ với nhà văn người Ý, Alessandro Baricco - tác gia yêu thích của mình. Trước khi về cũng bày đặt đi lòng vòng hội chợ một chút, ngó nghiêng thử có gì hay không. Mình thấy cuốn này, Chuyến Phiêu Lưu Diệu Kỳ Của Edward Tulane, mới nhớ là Kotori có kể rồi và cô nàng cũng đang tìm mua. Bắt máy alo cho Kotori, hỏi nàng có mua không thì nàng bảo mua dùm. Tính mua cho nàng ấy thôi nhưng vì cái cover đẹp quá, cầm lòng không đậu nên mình cũng quyết định vác em nó vê. Về tới nơi là...cất đấy, chưng cho đẹp. Rồi một đêm chán đời, nằm trên giường không biết làm gì cho hết chán. Đảo mắt quanh phòng thì nhìn thấy em ấy. Thế là đọc, và rồi thế là yêu.

Mình chưa bao giờ dám nghĩ mình sẽ đọc bất cứ cuốn fairy tale nào, chứ đừng nói đến chuyện mình phải lòng nó. Ấy thế mà Kate DiCamillo lại làm mình phải lòng chàng Edward Tulane mới khổ chứ. Và rồi chàng ở với mình từ ấy đến giờ...

Truyện được kê ở kệ sách giành cho thiếu nhi. Mình tự hỏi liệu mấy đứa nhỏ đọc những câu này thì nó nghĩ gì và cảm thấy thế nào? Có đủ "lớn" để hiểu không? Khi mà ngay trang đầu, tác giả đã trích dẫn những dòng như sau:

Trái tim tan vỡ rồi tan vỡ

sống bằng tan vỡ.

Cần phải ra đi

qua bóng tối rồi bóng tối dày nặng hơn

và không quay lại

Ôi trời, truyện giành cho thiếu nhi đấy!

Truyện kể rằng ngày chưa xưa lắm, có một chú thỏ bằng đồ chơi bằng sứ được làm thủ công vô cùng tinh xảo. Chú vô cùng xinh đẹp và hoàn hảo. Vì vậy mà chú trở nên kiêu ngạo và không biết yêu thương một ai. Chú luôn được cô chủ Abilene chăm sóc, thương yêu, quan tâm nhất mực. Nhưng chú chẳng bao giờ yêu thương cô ấy cả. Và rồi cuộc đời xoay chuyển đưa chú rời khỏi vòng tay của Abilene bởi một tai nạn tình cờ. Chú lưu lạc khắp nơi, trải qua vô vàng sóng gió. Từ một chú thỏ kiêu căng, luôn xem mình là nhất, Edward bắt đầu học cách mở lòng để yêu thương. Chú yêu thương Abilene, thương ông lão đánh cá vui tính Lawrence và bà vợ hiền hậu Nellie. Chú cũng nhớ cả anh chàng lang thang Bull với cô nàng chó Lucy. Rồi chú cảm thấy ấm áp và cả đau đớn khi nhớ về câu bé tốt bụng Bryce và cô em gái bệnh tật nhưng đáng yêu, Sarah Ruth. Tất cả họ đều đi qua đời chú, để lại cho chú tất cả yêu thương và hạnh phúc. Nhưng những lần yêu thương ấy đều kết thúc thật đau đớn và tuyệt vọng. Lúc nào chú cũng bị đá văng ra khỏi hạnh phúc tưởng chừng như vĩnh viễn bởi trò đùa cợt quá lố của số phận. Nhưng rồi chú cũng đã đi đến cuối hành trình của mình, và đã có cho riêng mình một cái kết có hậu.

Kate DiCamillo viết chắc tay, đơn giản nhưng tràn ngập xúc cảm và hàm chứa rất nhiều điều khiến ta suy nghĩ. Khi đọc câu chuyện này tự dưng tôi nhớ đến Hoàng Tử Bé của Antoine de Saint-Exupéry. Không phải về nội dung mà là cái cách nó tiếp cận người đọc. Cả hai đều giống nhau ở chỗ nó phù hợp với tất cả mọi người, mọi lứa tuổi. Mỗi lứa tuổi khi đọc sẽ có những cái nhìn khác về cùng một câu chuyện. Một điểm cộng nữa cho cuốn sách là những hình ảnh minh họa hoàn hảo của Bagram Ibatoulline. Tuy buồn nhưng đó là những bức vẽ vô cùng đẹp.

Tôi phải nói thật với bạn, tôi đã khóc khi đọc câu chuyện này. Tôi khóc mỗi khi Edward bị tướt đoạt đi yêu thương. Tôi khóc trước những câu chuyện nho nhỏ của những nhân vật trong chuyện. Tôi ngưỡng vọng tình yêu vĩ đại của Lawrence và Nellie. Tôi cũng bật khóc khi những người lang thang thì thầm vào tai Edward để trao gửi yêu thương. Tôi khóc khi cô bé Sarah mất, và cả cái dáng vẻ thất thểu tuyệt vọng của Bryce khi phải rời xa Edward. Và hơn hết, tôi hạnh phúc vì mình biết khóc.

Edward nhìn lên những vì sao. Chú bắt đầu gọi tên các chòm sao, nhưng rồi chú dừng lại.

"Bull", trái tim chú gọi. "Lucy".

Đã bao nhiêu lần, Edward tự hỏi, chú phải ra đi mà không kịp có cơ hội nói lời tạm biệt?

Một con chim dẽ cô đơn bắt đầu cất tiếng hót.

Edward lắng nghe.

Có điều gì đó đau quặn trong lòng chú.

Chú ước gì mình có thể khóc.

Khóc là điều con người chúng ta làm đầu tiên khi ra đời. Ta khóc khi ta hạnh phúc, thành công và vui sướng. Nhưng hơn hết, ta khóc khi ta buồn, ta đau và tuyệt vọng. Vậy chẳng phải chúng ta may mắn hay sao? Ít nhất là may mắn hơn Edward. Chú đau quá, đau đến điếng lòng, nhưng chú nào có thể khóc. Vì chú bằng sứ mà, bằng sứ mà...

Và tôi yêu chú!

Và tôi cũng biết rằng dù tình yêu thương mang vị đau, thì chúng ta vẫn cứ phải yêu thương. Đơn giản vì nếu sống mà không có yêu thương, ta chẳng khác gì khúc gỗ trong hang đá tối.

P/S: Vừa ngồi viết bài này vừa nghe Still Water của Maksim Mrvica, thiệt là nó não gì đâu luôn *sụt sùi*

Thursday, January 22, 2009

Nặng, chồng, con và " Cái chết của vua Tsongor"


Chưa bao giờ nghĩ rằng mình "già cỗi" đến vậy, khô khốc như gốc gỗ già.

Tối qua nằm đọc lại vài đoạn "Cái chết của vua Tsongor" của Laurent Gaudé, bỗng thấy ghê sợ với chính mình. Không mò đọc những trường đoạn bi tráng, những đoạn yên ả. Mà ngược lại, cứ chăm chăm đọc đi đọc lại những đoạn giết chóc, hoang tàn, máu đổ rơi vãi loang lỗ trên thành Massaba, những thây người chất đống, những kiểu giết người man di mọi rợ.....Đặt biệt có hai đoạn cực kì thích, post lên cho mọi người đọc chơi:
"... Các chiến binh chó cái của Arkalas hăng hái chiến đấu. Nhưng một số phận kinh khủng đang chờ đợi họ. Bandiagara nhìn họ, hàng nghìn con người nửa được nửa cái này làm ông ghê tởm và ông vẽ lên không trung cái từ bí ẩn mà tổ tiên ông đã truyền cho. Đột nhiên, tâm thần của những con người này bấn loạn. Họ nhìn nhau và thấy người anh em của mình bỗng thành một kẻ thù cần phải giết. Các chiến binh chó cái lao bào nhau, vững tin rằng mình đang chiến đấu, để mặc kẻ thù thực sự bên mình. Cảnh tượng một đạo quân tự chém giết nhau sao mà kinh sợ đến thế. Những chiến binh của Arkalas, tóc tai chải chuốt, trang sức rỡ ràng, lao vào nhau và cắn xé nhau tới chết. Họ cười rú lên man dại mà giết lẫn nhau. Đôi khi lại còn nhảy múa trên xác người bạn thuở còn thơ ấu. Và chính Arkalas, như một con quái vật điên rồ, nhìn quanh tìm những kẻ cùng dòng máu với mình, để xẻ bụng kẻ đó và uống máu.....Quân đội bị đánh tan, bị kẻ thù cầm kiếm ngắn đuổi theo sát sạt và phạt đứt thây kẻ nào chậm chân. Chỉ còn Arkalas, người chiến binh khủng khiếp và nực cười là còn chiến đấu. Ông giết người lính cuối cùng của ông bằng một đòn chùy đập vỡ sọ. Chỉ khi đó bùa phép của Bandiagara mới hết linh nghiệm và Arkalas tỉnh lại. Ông nhìn thấy dưới chân mình hàng chục người thân. Ông đứng trên một đống xác. Và máu chảy trên mặt ông mang vị quen thuộc của bạn bè...."
[ Laurent Gaudé, Cái chết của vua Tsongor, P123,124]
" ...Tiếng hú vang lên trong hàng ngũ quân Kouame. Vang vọng và gằn. Tiếng kêu như vọng lại từ thế kỉ nào xa xưa. " Đồ chó, mày đây rồi. Cầu cho mày, cho dòng họ mày là một đàn xác chết thối tha". Mọi người đang tìm xem ai nói những lời đó và đang nói với ai. Mọi người nhìn khắp nơi. Trước khi người ta kịp hiểu ai vừa nói, một tiếng thét xung trân vang lên và Arkalas lao ra như một mũi tên. Chính là ông, người chiến binh điên rồ, đã thốt ra những lời như vậy.....Và chỉ cần một giây thôi là ông đã chồm lên kẻ thù của mình. Trước khi có người kịp can thiệp, ông nhảy xuống khỏi ngựa và treo như một con dơi vào giữa mặt của Bandiagara. Với sự cuồng nộ của loài sói ăn thịt người chết, ông ăn ngấu nghiến mặt Bandiagara. Ông cắn từng miếng to, thủng mặt. Mũi. Má. Ông giằng xé tất.....Đêm đó không ai ngủ được. Cả trong thành lần trong trại quân du mục. Những tiếng kêu gào thảm thiết vang lên trong bóng đêm. Đó là tiếng kêu than méo mó của Bandiagara. Ông nằm giữa chiến trường, vẫn còn chưa được từ bỏ cuộc sống. Arkalas cuối xuống người ông. Ông lôi Bandiagara ra khỏi đám đông để toàn tâm hành hạ ông này và bây giờ khi bãi chiến trường đã vắng, ông lại quay lại như một con chó đói đang tha miếng mối. Không ai nhìn thấy họ nhưng người ta nghe được tiếng rú lên đâu đớn của Bandiagara. Thân hình ông này chỉ còn là một đám bầy nhầy rỉ ra những tiến kêu khóc. Ông xin kẻ giết người kết liễu đời ông hàng nghìn lần. Và Arkalas cũng phá lên cười hàng nghìn lần và rồi lại cắm phập răng vào người Bandiagara. Bandiagara chết khi bình minh ló dạng. Arkalas bỏ lại một đống thịt bầy nhầy không nhận ra nổi cho đám côn trùng. Răng ông kể từ ngày đó đỏ máu. Để nhớ mãi kỉ niệm về cuộc trả thù bằng thịt người này..."
[ Larent Gaudé, Cái chết của vua Tsongor, p211,212,213]
Nếu so sánh giữa Cái chết của Tsongor và Mặt trời nhà Scozta, thì Cái chết của vua Tsongor đặc biệt hơn về nhiều điểm. Và nếu phải chọn ra tác phần tốt hơn giữa chúng, thì Cái chết của vua Tsongor sẽ được chọn. Tuy nhiên, cả hai tác phẩm này của Laurent Gaudé đều là những kiệt tác của nền văn học Pháp, và khó có tác gia nào có thể miêu tả những xung đột xuất phát từ dục vọng, từ hận thù, hiếu chiến...hoàn hảo như ông. Đó chính là lí do vì sao mà Meg yêu thích Laurent Gaudé, và mãi sẽ là đọc giả trung thành của ông.
=================================
Khi con người rơi vào trạng thái tù túng thì tâm hồn trở nên nặng hơn rất nhiều. Dù có vui đến mấy thì luôn có một tảng đá khổng lồ "thọc gậy bánh xe" của niềm vui, hạnh phúc và hi vọng.
Mình là một nhân mã điển hình, thích tự do, thích bay nhảy. Vậy nên khi bị nhốt vào một cái vòng lẩn quẩn thì y như rằng mình mệt mỏi, chán chường và rất dễ mất cân bằng trong cuộc sống. Mọi thứ trở nên quá nặng đối với mình.
Chán!
==========================
Dạo này tự nhiên muốn lập gia đình ghê gớm. Muốn có chồng và có một đứa con kháu khỉnh. Muốn được ai đó ôm vào lòng mỗi vỗ về như trẻ con khi mệt mỏi và muốn khóc. Muốn được ai đó nắm tay thật chặt. Muốn được ai đó yêu thương và cưng chiều. Muốn được hôn chồng, hôn con. Muốn à ơi ru con ngủ mỗi đêm. Muốn cùng chồng con đi sắm đồ tết, sẽ mua áo sơ mi và quân tây cho chồng, mua áo quần điệu cho con. Muốn được chuẩn bị bữa ăn thật ngon cho chồng cho con. Muốn được nhìn thấy khuông mặt hạnh phúc của chồng và đáng yêu của con mỗi khi ngủ. Muốn, muốn, muốn có một người chồng và một đứa con. Chỉ vậy thôi!
....nhưng khô khốc mất rồi. Chỉ vậy thôi!

Friday, November 21, 2008

Nụ hôn đầu


Lâu rồi mới đọc được một cuốn sách hay và mộc mạc đến thế.

"Từ một đứa con gái hay mắc cỡ, nhút nhát, tôi đã trở thành một người phụ nữ có cá tính, không còn sợ hãi khi đường đầu với những khó khắn"
[Anna Dostoevsky]
"Không xinh đẹp chính là một phước lành thật sự. Không xinh đẹp đã buộc tôi phát triển bên trong thật hoàn hảo"
[ Golda Meir ]
"Tôi có nên hút điếu thuốc đó không? Nếu tôi không hút, tụi nó có cười vào mặt tôi không? Chúng có hùa nhau đánh tôi vì nghĩ rằng tôi khinh rẻ những thứ mà chúng cho tôi? Cuối cùng, với những ý nghĩ đó chạy quanh đầu, tôi chỉ nói " không..., cảm ơn, nhưng mình không hút thuốc"
[Maudie Conrad ]
Chỉ chừng ấy thôi có thể bạn đã hình dung được cuốn sách đang nói về những gì...chuyện con gái. Từ suy nghĩ của một cô bé 13 tuổi về cái mụn bất trị đến hồi tưởng của cô gái 19 tuổi về những gì mình đã vấp phải và làm cách nào để vượt qua. Tưởng chừng như vô cùng nhỏ nhặt và vặt vãnh,  nhưng thật ra mỗi chúng ta đều học rất nhiều từ những việc nho nhỏ ấy. Chúng ta học cách thương yêu gia đình, rằng không bao giờ nên hét lên với đứa em trai bướng bĩnh rằng "tao ghét mày" hay "cút khỏi đời tao đi" vì thật ra chúng ta không biết liệu ngày mai ta có còn được nhìn thấy khuông mặt thân yêu kia hay không [Đứa em trai hoàn hảo - Kacy Gillber-Gard]. Chúng ta còn dễ dàng nhận ra một thông điệp vô cùng ý nghĩa trong hàng tá thông điệp mà cuốn sách mang lại: Có thể bạn sinh thiếu tháng, bạn không có một cơ thể khỏe mạnh nhưng điều đó không hề ngăn cản bạn có được giấy khen môn bóng rổ, chạy việt dã và cả điền kinh.Và lớn hơn những tấm bằng khen ấy, bạn là điều kì diệu của cuộc sống và của cha mẹ bạn [Những điều lớn lao Dallas Nicole Woodburn].
Cuốn sách là tập hợp của gần 50 câu chuyện có thật trên thế giới. Mộc mạc, giản gì không hề cao sang, cuốn sách được viết như một cuốn nhật kí chung của...con gái về tất cả mọi chuyện. Nhưng đằng sau những ý nghĩ tưởng chừng trẻ con ấy là cả một bài học to lớn trong cuộc sống, vì thật ra không có gì to lớn mà không được tao nên từ những thứ nhỏ hơn. Sẽ là một cuốn sách tuyệt vời cho bạn gái và kể cả con trai.
Sách được chia thành 9 phần với mục địch khác nhau
1, Chuyện con gái.
2, Sức mạnh bản thân.
3, Tình bạn.
4, Gia đình.
5, Chị em gái.
6, Áp lực.
7, Khi bạn thích ai đó.
8, Thay đổi, thay đổi và đổi thay nhiều nữa.
9, Tự do là chính mình.
++++++++++++
Có lẽ điểm nhấn nổi bật nhất trông cuốn sách chính là "Con gái nói với con gái"
Meg xin trích dẫn một vài đoạn :
Một trong những cách chứng tỏ rằng một cậu con trai thích bạn :
1, Cậu ta cư xử thật ngọt ngào.
2, Cậu ta ngồi cạnh hay phía trước bạn.
3, Cậu ta bắt đầu xa lánh bạn trong ba tuần và tỏ ra như người lạ xung quanh bạn.
4, Cậu ta mời bạn đi chơi.
[ Christie, 12 tuổi]
Không bao giờ viết thư cho một cậu con trai nói rằng bạn thích cậu ta khi bạn chưa biết gì về cậu ta cả
[ Daria, 13 tuổi]
1, Không bao giờ ăn rau xanh vào lúc hẹn hò
2, Nước ngọt + lái xa nhanh = đôi giày te tua
3, Hãy thật lòng với bạn bè trước khi thật lòng với bạn trai.
4, Bản tính ai cũng tốt.
5, Cười lớn khi ai đó chọc quê bạn.
7, Làm bài tập khoa học trước.
8, Chơi với em khi có thời gian.
9, Mỗi tháng, làm trẻ con lại một lần, chơi búp bê Barbie, chơi với chú ngựa nhỏ...
10, Tôn trọng ba mẹ, nhưng cũng phải nói khi mình đúng.
11, Những cô gái nổi tiếng đôi khi cũng khó an toàn.
12, Đừng có chạy trong cửa hàng, vì bạn có thể sẽ tung vào một bà lão.
13, Đừng có độn ngực, ai cũng có thể nhận ra cả.
14, Là người đầu tiên xin lỗi khi mà bạn cãi nhau với bạn thân
[ Fabiola, 11 tuổi]
Nếu một cậu con trai nói rằng bạn thật xấu xí, thì cậu ta đã sai rồi. Con trai phải hiểu bạn thì mới thích bạn được. Vấn đề không phải ở chỗ vẻ bên ngoài đẹp đẽ, mà là cái bên trong. Mỗi người mang một vẻ riêng.
[ Katheryne, 10 tuổi]
Nếu bạn trai muốn bạn làm một điều gì mà bạn chưa sẳn sàng,cậu ta không phải là tình yêu đích thực. Thình yêu đích thực sẽ chờ cho đến lúc bạn thật sự sẵn sàng
[ Terra, 13 tuổi]
khi tranh cãi với bạn bè, nếu người kia hỏi "vì sao cậu lại nổi điên với mình" thì đừng trả lời "cậu biết vì sao mình nổi điên với cậu mà!", bởi vì có lẽ người kia không biết thật, và không thể hiểu họ đã làm gì sai.
[Kristen,11 tuổi]
Đừng hẹn hò với người con trai có tính lẳng lơ. Có đôi khi rốt cuộc cậu ta lại đi quen với bạn thân của bạn
[Alama, 13 tuổi]
Dù người khác xử tệ thế nào với bạn thì cũng đừng cố mà xử tồi lại, điều đó chỉ làm vấn đề tệ thêm thôi. Chỉ nên cố làm bạn với nhau.
[Bryttan, 9 tuổi]
Con trai lớp 7 thường không có mấy thích thú trong chuyện lãng mạn.
Luôn bôi thuốc khử mùi cơ thể sau khi học thể dục.
Không bao giờ bỏ con mèo vào trong ba lô.
Đừng giận bạn thân quá lâu, không có một người thứ 2 như nó đâu.
Luôn vui vẻ vì bạn có một gia đình.
[Mysticats, 12 tuổi]
Có những điều mà chính bản thân Meg vào cái lứa tuổi ấy không thể nghĩ ra hoặc thậm chí là không thể tưởng tượng được. Những đầu óc non nớt ấy có thể đúc kết những triết lí căn bản của cuộc sống mà không phải ai cũng hiểu được. Quả thật không thể coi thường trẻ con được.
**********
Ngày bố về
Tôi luôn nhớ rõ ngày mà tôi tìm được bố tôi. Lúc đó chỉ còn vài ngày là đến sinh nhật lần thứ 14 của tôi, mẹ bảo tôi đi mua vài thứ ở tiệm tạp hóa. Khi đến trước cửa tiệm, tôi thấy một người đàn ông ngồi trên chiếc moto Harley-Davidson. Chú ấy có mái tóc đen, mặc áo thun đen và quần Jean đen. Tôi nghĩ, chú ấy thật đẹp trai. Tôi không chút do dự khi quyết định sẽ đưa chú ấy về nhà gặp mẹ tôi. Mẹ tôi đã ly dị, một mình nuôi sáu đứa con, và tôi quyết định rằng sau khi gặp nhau, họ sẽ yêu nhau và cưới nhau.
Tôi đến gần chú ấy và nói :
-Chào, cháu tên là Pam. Chú tên gì?
Chú ấy cười và nói :
-Chào Pam, chú là Duke.
Tôi hỏi chú ấy đã có vợ chưa, và chú ấy bảo rằng "Chưa, nhưng mà chú nghĩ chú đã quá già so với cháu"
Tôi cười và nói :
-Cháu không ngốc thế đâu! Cháu muốn chú gặp mẹ cháu"
Chú ấy trông đầy sức sống. Tôi đã nghĩ rằng chú ấy rất hợp với mẹ tôi - mẹ cần chút hạnh phúc cho riêng mình. Mẹ đã cưới bố tôi khi bà còn rất trẻ, và bố lái xe tải nên rất ít khi ở nhà. Bố tôi nghiện rượu nên ông ấy tiêu hết tiền vào quán xá, mọi thứ khác trong gia đình đều trở thành gánh nặng cho mẹ tôi. Cuối cùng bà cũng ly dị bố tôi sau một hôm ông về nhà trong tình trạng say xỉn quá thể.
Mẹ tôi là người rất bảo thủ nhưng khiên tốn. Bà được nuôi dạy theo đạo tin lành ở một thị trấn nhỏ miền Nam. tôi tin rằng hôm nay sẽ là ngày may mắn của bà.
Tôi đưa chú Duke về nhà, nói với chú ấy rằng mẹ tôi rất đẹp và chắc chắn hai người sẽ nhanh chóng yêu nhau thôi. Chú ấy cười khi thấy tôi lại hứng thú như vậy, nhưng mẹ tôi đã ngăn ngay khi chúng tôi vừa về tới nhà. Tôi nói " Mẹ, đây là chú Duke, chú ấy sẽ cặp bồ với mẹ!". Chú ấy đứng đấy, bật ngón tay và nhìn thật tuyệt!
Mẹ tôi nhanh chóng mời chú ấy ra khỏi nhà và đi ra cửa để chỉ đường cho chú ấy. Chú ấy quay lại phía tôi và nói " Đừng có lo, chú không bỏ cuộc đâu."
Sau khi chú ấy đi, mẹ la tôi về việc đưa người lạ về nhà. " Con nghĩ gì thế hả? Ông ta trông như người điên. Mẹ cá là ông ta nhậu nhẹt suốt ngày."
Nhưng "người điên " đó đã không bỏ cuộc, như chú ấy đã hứa. Chú ấy cứ quay lại hoài, cuối cùng, mẹ tôi đã xiêu lòng. Họ hèn hò nhau vài ngày sau đó, và vào một ngày đẹp trời tháng Tư, mẹ tôi làm đám cưới với chú Duke. Chú ấy trở thành bố của Brenda, Ruth, Johny, Jody và tôi. Chú không để chúng tôi gọi là cha dượng. Chúng tôi đều là con của "bố", ai cũng yêu mến ông cả.
Ông đã có những ảnh hưởng lớn đến chúng tôi. Tôi không thể nhớ được đã bao giờ tôi phải nghe một lời sĩ nhục của ai chưa. Ông động viên chúng tôi hãy tin tưởng vào bản thân và chúng tôi có thể làm bất cứ thứ gì mà chúng tôi mong mỏi hay ước mơ. " chỉ cần có một mục tiêu và chiến đấu cho điều đó!". Ông đã nói với chúng tôi như vậy. Ông rất quan tâm đến chị em tôi và mẹ, ông sẵn sàng làm tất cả những gì có thể để đem lại hạnh phúc cho chúng tôi.
Vài năm sau, bố bắt đầu có vài vấn đề về sức khỏe, ông đi khám bác sĩ về cái cổ họng cứ làm ông ho và đau rát. Kết quả thật đáng buồn, bố tôi bị ung thư cổ họng. Ông chỉ có thể sống thêm được 6 tháng. Bác sĩ đã phải lắp một cái ống truyền thức ăn vào bụng vì ông không thể ăn hay uống tự nhiên được. Ông không bao giờ còn có thể nhâm nhi tách cafe vào buổi sáng khi ông ngắm những con chim nhảy nhót trong vườn, ăn những vụn thức ăn mà ông để dành cho chúng.
Vài tuần sau, chúng tôi nhận thấy ông sa sút rất nhanh - ông ngủ cả ngày. Ông hầu như chẳng còn gắng gượng gì nữa, chúng tôi phải động viên ông tiếp tục cố gắng chiến đấu. Chị tôi và tôi thay phiên nhau chăm sóc, cho ông ăn, cho ông uống thuốc morphin những lúc ông quá đau đớn. Tình cảm của chúng tôi như con tàu lượn lướt nhanh, chúng tôi đau buồn nhưng không khóc. Chúng tôi phải mạnh mẽ để làm chỗ dựa cho bố mẹ trong luc khó khăn.
Một buổi sáng kia, tôi vào phòng bố, ngồi bên cạnh ông và bắt đầu hát : " chào buổi sáng, chào buổi sáng, chào buổi sáng bố yêu của con, chào buổi sáng."
Ông cười mệt nhọc và hát : " chào buổi sáng , con gái yêu."
Tôi cầm tay ông lên và thì thầm : " Bố có nhớ ai đã hát cho con nghe như vậy khi con còn nhỏ không?".Và tôi tiếp tục hát cho ông nghe câu chuyện về cây cao su và con kiến có những hi vọng lớn. Đó là bài hát ông luôn hát cho chúng tôi nghe khi chúng tôi gặp khó khăn. Ông gật đầu và cười.
Vào một ngày tháng Tư, sau khi chị tôi và tôi tắm cho bố xong. Bố gọi tôi " Pam?"
Tôi thì thầm, giọng ngắt quãng, " Vâng, con đây bố"
Ông nói : " Cám ơn con đã tìm thấy bố ngày hôm đó. Bố đã không biết mình đi lạc cho đến ngày con tìm ra bố."
Tôi nằm lên ngực ông, nước mắt tuôn rơi. Tôi nói : "Bố à, hôm ấy chính bố là người đã tìm ra chúng con."
Bố gắng gượng đến ngày hôm sau. Vợ và sáu đứa con của ông đều ở cạnh giường. Cả phòng rất đông để tiễn ông lên thiên đường.
Tôi luôn nhớ ngày đầu tiên tôi gặp ông. Ông không phải chỉ tự nhiên mà có mặt ở cái tiệm ấy. Tôi biết, từ niềm tin trong tận cũng trái tim mình, chính Chúa đã đưa Duke đến với chúng tôi đúng lúc mà chúng tôi cần ppng nhất. Ông đã thấy người phụ nữ đơn thân nuối sáu đứa con và ông yêu mến tất cả những đứa trẻ ấy. Ông đã nói : " Tôi sẽ làm tất cả những gì có thể để chăm sóc họ.". Và ông đã giữ lời hứa đó. Bố tôi chẳng bao giờ nghĩ cho bản thân ông, chỉ nghĩ cho những người mà ông thương yêu. Ông lấp đầy khoảng trống cho những đứa trẻ luôn mong mỏi có một người bố sẽ yêu thương chúng.
Một ngày nào đó, khi tôi có chút nản lòng, tôi sẽ hát bài hát về con kiến. và khi tôi hát, tôi thề là tôi đã nghe thấy bố tôi hát cùng ..." bởi vì ông có niềm hi vọng lớn."
[ Pamela D.Hamalainen]

Cappuccino - Espresso


Anh thích Espresso còn em chỉ gọi Cappuccino.- Chỉ có trẻ con mới uống Cappuccino thôi nhóc con ạ!- Espresso đắng lắm, em chả thick tẹo nào! Đắng y như anh ý! – Em nhăn mũi - Anh cười....Anh khô khan còn em mít ướt. Có lần em ôm anh khóc ướt cả vai áo, dỗ thế nào cũng không nín. Nhìn em khóc, anh như tan chảy, ôm chặt em vào lòng. Nhưng rồi anh chẳng hiểu nổi, tại sao em lại khóc, những lý do thật ngớ ngẩn và trẻ con.....Anh nguyên tắc và em lúc nào cũng như chực nhảy ra khỏi những mớ luật lệ. Anh luôn tới đúng giờ còn em thay đổi nhanh đến chóng mặt. Một tiếng trước em còn gọi điện xin lỗi anh không thể đi với anh, mười lăm phút sau em đã í ới anh sang đón em ngay nhé làm anh cứ muốn rối tinh....Anh lúc nào cũng lịch sự như bước ra từ một văn phòng sang trọng; em buộc dây giày mỗi bên một màu, quần bò rách tung tóe. Anh chẳng thể hiểu nối tại sao em có thể khoác lên người những thứ mà anh chẳng cho là "quần áo", em lại ghét cái sự già dặn nghiêm túc ở anh, lúc nào cũng như đi với papa của mình....Em rủ anh ra ngoài. Anh chỉ muốn chui trong chăn xem trận có MU. "Lần nào anh cũng xem bóng đá. Kệ anh!" Em dập máy. "Chắc lại rủ con nhóc hâm nào rồi đi lượn đây mà. Đang mưa thế kia... Em thật là phiền phức!" – Anh tặc lưỡi rồi quên ngay em vì bàn thắng vừa ghi...."Anh đắng ngắt như ly cafe Espresso không một chút đường!""Em khó hiểu như lớp bọt Cappuccino, lộn xộn và nhanh tan…"Chẳng thể uống 2 ly cùng một lúc, cũng như anh và em chẳng thể ở cạnh nhau được....Em bỏ đi. Từ đằng sau anh vẫn nhìn thấy vai em run lên, tay đưa lên lau nước mắt. Anh thở dài "Dù sao cũng sẽ thoải mái hơn"...Không có em, một ngày của anh vẫn chỉ có 24h. Anh đi làm, bận bịu trong công sở tới hơn 8 tiếng. Không có em, anh vấn cùng lũ bạn cụng ly trên bàn nhậu, câu chuyện đi từ sân bóng tới dầu lửa, từ chiến tranh tới xe hơi. Không có em, tin nhắn cho anh vẫn đầy ắp điện thoại nhưng chẳng ai hỏi anh đêm qua ngủ có ngon. Không có em, anh hẹn hò với những cô gái trong những bộ đầm quyến rũ, mùi nước hoa thoang thoảng, họ không uống café mà trung thành với những ly sinh tố làm đẹp da. Anh đoán chắc họ chả bao giờ khóc, vì nếu khóc mascara trên mắt sẽ làm cho họ trông chẳng khác gì một con ma....Không có anh, em ngày ngày vẫn vác chiếc balô nặng trịch tới trường chẳng bỏ sót lấy một buổi. Không có anh, em vẫn đi sinh hoạt hết câu lạc bộ này tới nhóm tình nguyên khác, lao động, hát hò, ăn uống. Không có anh, em vẫn lao đi trên những con phố, ngõ ngách của Hà Nội dù trời có mưa người như được "tắm bùn", tóc rối tinh lên vì gió. Những tên con trai đúng chất 8X vẫn hẹn hò em nhưng em thấy như mình làm chị một lũ em nhỏ, chả ai dám gọi em là nhóc con. Đồng hồ chỉ tới hơn 2h sáng, em vẫn miệt mài làm bài, chẳng ai nhắc em rằng giờ đã quá khuya nếu không đi ngủ sẽ chóng già lắm...."Mày mà cũng uống Espresso cơ à?" – "Tao muốn thử hiểu xem, sao anh ý lại thick cái thứ đắng ngắt này tới thế?" Em nhớ cái cách anh ngồi trầm ngâm, chẳng nói với em một lời, hờ hững nhấp ngụm café. Mùi café thơm quá nhưng mấy thìa đường cũng chẳng thế làm giảm cái vị đắng, ko gắt nhưng sâu và lâu tan. Ly café làm em thao thức cả đêm không ngủ được, liệu có fải sau cả ngày dài bận rộn, anh vẫn cố thức chờ em loay hoay với đống bài tập để giục em đi ngủ, chờ câu chúc ngủ ngon của em là nhờ cái vị đắng này hay không?...Trời mưa bụi, có khi giờ này em đang ở đâu đó lượn lờ trên một con phố, mắt kính mờ đi vì mưa… Anh ngồi miên man trong quán cạnh một ly Cappuccino khi chợt nghĩ tới em. Anh nhớ cảm giác em ngồi sau áo mưa của anh, hơi thở phả vào lưng ấm nóng, tay anh lạnh buốt nắm lấy tay em, em khẽ thì thầm "Em thick mình cứ đi thế này mãi!". Nhấp một ngụm café, anh nhớ lúc em cười, bọt café tan dần trên khóe môi, anh đã chẳng thể đừng mà không nếm vị ngọt ngào ấy. Bất chợt, anh thấy yêu mưa, yêu cái lớp bọt trắng ngà trắng đánh tung trên miệng cốc… yêu những điều để anh được ở bên cạnh em....Có thể một ngày chúng mình sẽ lại yêuNhưng không phải yêu nhau,mà là yêu người khác.

Anh sẽ nắm tay một người con gái
Dịu dàng hơn cả vuốt tóc em ngày xưa
Em vẫn lo lắng mỗi khi trời mưa
Nhưng đi đưa áo cho một chàng trai khác...
Bức ảnh cô gái kia có vô tình đi lạc
Em cũng chẳng ngồi tô vẽ cho xấu xí hơn em
Anh rồi cũng chẳng còn ghen,
Những chỗ không anh em diện màu áo mới.
Tại đường phố đông người
Nên chúng mình cứ mặc sức lướt qua nhau....
Có thể một ngày em mặc áo cô dâu
Anh chụp ảnh cùng nhưng không làm chú rể
Những đứa con của em sẽ yêu thương cha mẹ
Trong bức tranh tô màu chẳng có khuôn mặt anh...
Giông bão đi qua ô cửa màu xanh
Em sẽ làm thơ về tiếng cười con trẻ
Về bữa cơm,về ngôi nhà và người em yêu hơn cả
Như anh nghĩ về vợ mình,về hạnh phúc bền lâu....
Có bao nhiêu sao sáng trên đầu
Em từng nghĩ chỉ anh là duy nhất
Nhưng cuộc đời nào đâu phải cổ tích
Chàng chăn cừu cũng đã bỏ đi xa...
Em nghe lại những bản tình ca
Vẫn dịu dàng,vẫn thiết tha như thế
Vẫn say mê như chưa hề cũ
Nhưng sao chẳng đoạn điệp khúc nào lặp lại như nhau?
[Tuyet Kha's blog]
...................................
Đọc và nghĩ...sâu
P/s : Kot gửi.
...................................

The Thorn Birds - Colleen McCullough


…Theo truyền thuyết,có một loài chim chỉ hót lên một lần trong cả cuộc đời mình.Tiếng hót đó ngọt ngào hơn bất cứ sinh vật nào trên trái đất này.Ngay khi vừa rời tổ,loài chim ấy đã đi tìm ngay một thứ cây có những gai nhọn và tiếp tục bay mãi,không chịu ngơi nghỉ, cho đến khi tìm được mới thôi.Sau đó,nó cất tiếng hót trên những cành cây hoang dại, rồi lao thẳng vào cây gai dài nhất và nhọn nhất.Cây gai xuyên thẳng qua ngực giữa cơn hấp hối,một tiếng hót vút cao,thánh thót hơn cả tiếng hót của sơn ca hay hoạ mi.Tiếng hót tuyệt vời đánh đổi bằng cả cuộc sống.Cả trời đất như ngừng lại để lắng nghe,và thượng đế ở trên cao thì mỉm cười.Bởi rằng sự tuyệt vời chỉ có được bằng niềm đau vô tận ấy...Con chim mang chiếc gai nhọn xuyên qua ức vẫn tuân theo một quy luật bất biến.Tôi không hiểu đièu gì đã thúc đẩy nó tự đâm suốt vào tim và lịm dần trong tếng hót.Vào lúc ngọn gai xuyên qua,nó không ý thức được cái chết đang chờ chực, nó chỉ mãi mê hót và hót cho đến khi không còn hơi thở để cất thêm một nốt nhạc nào nữa.Nhưng chúng ta, khi tự ghim vào lồng ngực những chiếc gai nhọn,chúng ta biết,chúng ta hiểu,vậy mà chúng ta vẫn làm.Chúng ta vẫn làm…”……
Đây là lời mở đầu của cuốn tiểu thuyết nổi tiếng”Những con chim ẩn mình chờ chết” của nhà văn Colleen McCullough (xuất bản vào tháng7/1988)
Tôi thật sự không thích tựa đề “Tiếng chim hót trong bụi mận gai” mà một dịch giả nào đó đã sử dụng.Nghe thật hoa mĩ nhưng cũng thật trống rỗng.Trước khi tôi đọc cuốn tiểu thuyết này, tôi thật sự rất thích cái tên đó.Nhưng khi đọc hết cuốn tiểu thuyết thì tôi mới hiểu tại sao dịch giả lại chọn tựa”Những con chim ẩn mình chờ chết”.Những con chim không hề hót trong bụi mận gai mà là trên bụi mận gai.Chúng được sinh ra, nuôi dưỡng ,để một ngày nào đó dâng tiếng hót tuyệt vời cho cuộc sống.Và chúng ta cũng vậy,chúng ta ẩn đằng sau những vỏ bọc đẹp đẻ, những khuông mẫu đạo đức để rồi một ngày nào đó ta chợt nhận ra trong con người mình lại tồn tại một con người khác.Chúng ta như muốn nổi loạn, muốn phá tan lớp vỏ bọc mà bấy lâu ta đã gây dựng chỉ để thoã mãn những khát khao mà ta tưởng chừng như quên lãng….
Meggie là một cô gái đẹp,một vẻ đẹp dịu dàng trong sáng nhưng đầy cam chịu.Meggie tưởng chừng đã gói gọn cuộc đời mình trong cái gia đình bé nhỏ ấy cho đến khi cha Ralph mở cửa trái tim cô.Cha Ralph đã đem lại cho Meggie tình yêu thương của một người đàn ông mà ngay cả bản thân ông cũng không nhận ra.Ông chăm sóc Meggie, nâng niu cô bé như một viên ngọc.Chính ông đã nhào nặng Meggie thành người phụ nữ của riêng mình, bằng tình yêu thanh khiết và những ham muốn tầm thường.Và khi ông chợt nhận ra mình đã yêu Meggie bao nhiêu thì cũng là lúc ông lún sâu vào đáy mồ tuyệt vọng bấynhiêu.Ralph không thể quên đi bổn phận của mình,một đức cha,một chức vụ cao quý mà ông đã lựa chọn.Nhưng ông làm sao biết mình sẽ gặp Meggie, làm sao ông biết mình sẽ yêu và được yêu.Những dằn vặt ,mâu thuẫn cứ từ đó nảy sinh xuyên suốt câu chuyện, đặt các nhân vật trước những sự lựa chọn khó khăn rồi đi đến những quyết định mang lại cho họ những hạnh phúc và cả buồn khổ.Nhưng ít nhất,Meggie cũng đã đựơc sống trọn vẹn là mình ,sống thật với con người mình, với những ước mơ, những khao khát thầm kín.Và Ralph cũng vậy,ông cũng đã có những gì mà chúa trời không thể nào mang lại cho ông.Đó là tình yêu…….
(Cuốn tiểu thuyết đã được chuyển thể thành bộ phim cùng tên ,với hai diễn viên chính Richard Chamberlain và Raquel Ward)

Sunday, November 2, 2008

Without Blood - Alessandro Baricco


Đây là quyển tiểu thuyết thứ 2, sau "Lụa", của Alessandro Baricco mà Meg được đọc. Vẫn với giọng văn hấp dẫn, lối dẫn chuyện duyên dáng và khả năng sáng tạo tuyệt vời, ông luôn mang đến cho người đọc một sự thỏa mãn cao nhất trong niềm yêu thích văn chương.
"Alessandro Baricco đã dệt nên một tấn thảm kịch pha trộn bạo lực và máu lửa, khiến người đọc thoạt tiên có thể nhầm lẫn nó với loại truyện báo thù theo kiểu gangster. Nhưng những trang viết nối tiếp nhau đã hé lộ dần một câu chuyện nhân sinh. Đó là bi kịch của những con người, vì lỗi lầm của chính mình hay của người thân của mình, đã vĩnh viễn bị giam cầm trong mê cung không lối ra của những xung đột không hề liên quan đến mình. Đó là ám ảnh về chiến tranh cũng như tội ác và hệ quả của nó. Đó là sự giằng xé nội tâm giữa nỗi khao khát phục thù và lòng khoang dung tha thứ...."
-------------------------------------
Mở đầu cuốn tiểu thuyết....
- Nina, nghe ba này. Chút nữa có người đến, và ba không muốn bọn họ trông thấy con. Con phải chui vào đây mà trốn, tốt nhất cho con là trốn vào đây và chờ cho tới khi bọn họ đi khỏi. Hiểu không?
-Dạ
....
- Nghe ba này. Có thể ba phải đi theo bọn người đó. Con, con không được ra cho tới khi anh con xuống tìm, hiểu không? Hay cho tới khi con nghe không còn ai nữa và mọi chuyện đã xong xuôi rồi.
-Dạ.
......
- Nào, Roca. Tụi tao phải vào lôi mày ra à?...Roca, tao đang nói với mày nè. Tao phải lôi mày ra hả?
...Một loạt đạn quét ngang căn nhà, từ phía này sang phía kia rồi ngược lại như quả lắc đồng hồ, như thể không bao giờ dứt cả, theo chiều này rồi theo chiều kia như ánh sáng hải đăng quét trên mặt biển đen như dầu hắc, kiên nhẫn làm sao.
....Manuel Roca thấy thằng con biến đi sau cảnh cửa.
...
- Roca, buông súng xuống.
...
El Gurre vụt chạy, đến trước cửa ngôi trại thì đạp tung nó ra.
Ba năm trước, hắn đạp tung cửa chuồng ngựa của mình, rồi tiến vào và thấy người vợ bị treo cổ nơi sườn nhà, và hai đứa con gái bị cạo trọc đầu, cặp đùi vấy máu.
.....
- Salinas, mày muốn gì?
- Tao muốn chính mày đấy, bác sĩ.
- Mày điên thật. Chiến tranh đã chấm dứt rồi.
....
- Roca, nhìn tao này. Tao nói nhìn tao này. Trong suốt cuộc chiến tao bắn hai lần, lần đầu vào ban đêm chẳng nhắm ai, lần hai tao kê sát súng mà bắn, em tao. Tao muốn nói với mày một chuyện. Tao sẽ bắn một lần khác nữa, lần cuối cùng.
...
-Các người đi khỏi đây đi.
-Các người đi khỏi đây đi.
- Đéo mẹ, thằng nào đây...
- Thằng con đó, Salinas à.
- Đéo mẹ mày nói cái gì?
- Thằng con của Roca đó, - El Gurre nói.
....
Ông nói với thằng bé...cha nó có biệt danh là Linh Cẩu....Ông đưa tay chỉ Roca. Ông muốn biết thằng bé có hiểu ai đó không.
Nó trả lời:
- Ông ấy là cha tôi.
Rồi nó bắn. Chỉ một phát. Vào khoảng không.
El Gurre bắn theo bản năng. Tràng đạn hất tung thằng bé khỏi sản nhà, văng vào tường, bầy nhầy một đống những đạn, những máu, những xương. Như con chim bị bắn hạ trên đường bay, Tito nghĩ.
... Roca rú lên một tiếng hãi hùng, tiếng rú chết chóc.
- Bắt nó im đi.
- Bắt nó im đi.
El Gurre thọc nòng súng trung liên vào họng ông...El Gurre bóp cò.
...
- Đứa con gái - el Gurre thốt lên.
- Đứa con gái của Rocca. Thằng bé có đây thì con bé cũng phải có ở đây chứ.
...
Rồi nó quỳ xuống đất, và kéo cảnh của sập lên. Một cô gái nhỏ, dưới đáy hầm, cuộn người nằm nghiêng, hai bàn tay giấu kín giữa hai đùi, đầu hơi cúi về phía trước, về phía đầu gối. Mắt mở....Trời ơi, đẹp làm sao, nó nghĩ. Da cô trắng, vành mỗi đẹp tuyệt. Đôi chân cô thò ra chiếc váy ngắn màu đỏ như thể trong một bức vẽ. Tất cả đều gọn gàng biết mấy. Tất cả đều hoàn hảo biết bao.....Tito nhận ra không ai trả lời nó, từ bên kia tấm màn...Nó hạ cánh cửa sập xuống. Từ từ...Nó đứng dậy....Cảm thấy quả tim đập tận thái dương.
Năm mươi năm sau, có một cuộc gặp gỡ giữa hai người luống tuổi trong một nhà hàng ở thủ đô: người phụ nữ chính là cô bé năm xưa sống sót sau thảm họa, và người đàn ông - Pedro Cantos, tên trẻ tuổi nhất trong đám sát thủ, người vào phút cuối đã quyết định cứu đứa bé bằng cách không tiết lộ với đồng bọn về chỗ ẩn nấp của nó.....Và cùng với việc làm sống lại quá khứ, là sự phơi bày những số phận bị vùi dập, bị hủy diệt trong cơn lốc của tội ác và hận thù, mặc dầu chiến tranh đã thực sự lùi xa.
" Đất nước đang tiến về phía trước, bỏ xa chiến tranh đằng sau, với một vận tốc đáng kinh ngạc, quên đi tất cả. Nhưng có một đám người không bao giờ ra khỏi chiến tranh, và họ không sao làm lại cuộc đời trong cái đất nước hạnh phúc này..."
...
-Ông có muốn làm tình với tôi không?
Người đàn bà mỉm cười.
...Đừng lố bịch. Người đàn ông ngừng ngay, và đứng như thế, người hơi nghiêng về phía trước...Nhưng người đàn bà chầm chậm đưa hai cánh tay lên và tiến tới một bước ôm lấy ông, lúc đầu còn dịu dàng rồi thì với một sức mạnh mãnh liệt, đầu ngã lên vai ông, toàn thân rướn lên dán chặt vào mình ông.....
-Ông đừng mong nhìn thấy kì quan nhé.
-Bà đẹp vô cùng.
.......
Rồi nàng trở người, nằm sát Pedro Cantos hơn, và lặp lại động tác đã khiến nằng còn sống.
....
Rồi nàng nghĩ rằng, dù cuộc đời là không thể hiểu được, rất có thể là ta trải qua nó với một ham muốn vô song là trở lại cái địa ngục đã tác tạo ra ta, và an trú bên người, một ngày nọ, đã cứu vớt ta khỏi địa ngục đó. Nàng cố tư hỏi sư trung thành phi lý ấy với sư khủng khiếp do đâu mà có, nhưng nàng nhận ra là nàng không có câu trả lời. Nàng chỉ hiểu được là không có gì mạnh hơn cái bản năng tìm về nơi chốn mà người ta đã vùi dập ta, và lặp lại cái khoảnh khắc đó năm ngày qua năm khác. Bằng cách chỉ nghĩ rằng cái gì đã cứu vớt ta một lần thì có thể cứu vớt ta mãi mãi. Trong cái đại ngục lê thê y hệt như cái địa ngục từ đó ta đến. Nhưng bao dung một cách bất ngờ. Và không lấm máu....
-----------------------------------------------------
Dường như ở Alessandro, tình dục không phải là để thỏa mãn như cầu sinh lí, mà là để thỏa mãn nhu cầu tâm lí. Cũng như " Lụa", ông miêu tả cảnh tình ái của nhân vật không hề mang chút bóng dáng dung tục, mà ngược lại, ở đó, ta thấy được sự mê hoặc của tâm lí thuần khiết, khao khát yêu thương trong sáng đến không ngờ. Những hình ảnh đó vừa thật vừa ảo, mơ hồ đến nỗi khi đọc xong cuốn tiểu thuyết, ta cũng không dám chắc là nhân vật có thật sự "yêu" nhau hay không. Đó là cái hay của Alessandro, và Meg thì luôn yêu cái hay đó ở ông.
Dù không chủ tâm viết về chiến tranh, và với ý niệm chỉ dùng chiến tranh như một bức phong nền tối để làm nổi bậc nhân vật, nhưng không thể phủ nhận chiến tranh của Alessandro thật đặc biệt, thật hấp dẫn và lôi cuốn. Nhưng nhân vật mà cuộc sống của mình đã gắn chặt vào hai chữ chiến tranh lần lượt hiện ra, từ quá khứ đến tương lại, đan xen lẫn nhau trong một bố cục hoàn hảo. Không ai có lỗi, không ai đáng trách, ai cũng có số phận của riêng mình, và ai cũng có thể chọn cho mình con đường đi tốt nhất, dù tốt hay xấu.
Có một vài hình ảnh rất hấp dẫn Meg trong cuốn tiểu thuyết này :
- Khi el Banco đặt cái gối lên mặt một đứa trẻ trong bệnh viện trong thời chiến, nhằm làm ngạt hay nói cách khác là giúp đứa trẻ được giải thoát khỏi đau đớn, ông đã khóc, khóc nức nở như một đứa trẻ.
- Phát súng thứ hai của Salinas. " ...và hắn đưa tao khẩu súng ngắn, tao cầm lấy, tao vừa hét vừa ấn nòng súng lên đầu thằng em tao, và còn đang hét, tao bắn". Cũng giống như el Banco, Salinas bắn để giải thoát cho em trai mình.
- Cái vuốt mắt đứa con trai Roca của el Gurre : " Khi đi ngang thằng bé hắn cuối xuống một khoảng khắc, và vuốt mắt nó. Không như một người cha. Như ai đó tắt đèn khi ra khỏi phòng".
- Tư thế nằm của Nina, cái tư thế đã giúp cô thật đẹp trong mắt của Tito - Pedro Cantos, và nó đã giúp cô sống sót.
--------------------
Nếu trót lỡ yêu "Lụa" rồi thì bạn không nên bỏ qua " Không lấm máu". Rất đặc sắc, rất nhân đạo, "Không lấm máu" là một bức tranh hoành chỉnh về cái gọi là hận thù không lối thoát, và lòng vị tha giữa người với người. Không cầu kì hoa mĩ, không khoa trương trong khả năng lập ngôn, Alessandro viết " Không lầm máu" với những gì thật nhất, trần trụi nhất trong trí tưởng tượng của mình. Và nó sẽ là một cái ghim nho nhỏ trong trí nhớ của bạn, Meg chắc vậy