Showing posts with label Ký ức. Show all posts
Showing posts with label Ký ức. Show all posts

Friday, November 21, 2008

Viết cho cậu


[Viết cho một giây phút mộng ảo và dành riêng cho một người đã từng tồn tại trong đời]
Ai trong đời cũng có cho riêng mình một mùa đông kỉ niệm. Riêng rôi, tôi gọi đông là mùa đặc biệt. Tôi chẳng yêu đông như người khác vẫn bảo, chỉ đơn giản tôi thấy được phần nào đó con người tôi trong cái giá lạnh tê tái của mùa đông mà thôi. Đông không rực rỡ như xuân, không chói chang như hạ và cũng chẳng lãng mạn như thu. Nhưng đông với tôi luôn đặc biệt.
Đông dắt tôi đến với cậu. Hai đứa nhóc thơ trẻ nhìn nhau cười khúc khích. Lần đầu tiên tôi thấy một nụ cười dễ thương đến vậy. Và có lẽ cho đến bây giờ, nụ cười của cậu vẫn là nụ cười dễ thương duy nhất trong đời tôi. Ngày tôi gặp cậu là ngày Đà Lạt vào đông. Tôi không thể bắt trí nhớ mình quay về cái ngày xưa ấy, càng không thể chiếu lại kí ức mình liền mạnh như một cuốn phim âm bản. Nhưng đâu đó trong mơ hồ kí ức, tôi nhớ rằng đó là một đêm đông rất lạnh. Tôi theo ba mẹ đến nhà cậu chơi. Và tôi gặp cậu.
Cậu đẹp lắm, cứ như một thiên thần vậy. Đôi mắt to tròn mạnh mẽ, lông mày rậm đen, mũi thẳng và miệng bướng bĩnh. Tôi còn nhớ mẹ bảo " Thằng bé lớn lên chắc sẽ đẹp trai lắm'. Và quả là thế, cậu đẹp.
Tôi không thường xuyên gặp cậu, nếu không muốn nói là hiếm khi. Vì tôi chỉ lên Đà Lạt mỗi năm một lần, họa may lắm thì hai lần một năm. Và mỗi lần lên tôi chỉ chuyên tâm vào một việc duy nhất : ngủ. Tôi nhớ lần nào tôi lên cậu cũng đến rủ tôi đi chơi. Nhưng tôi chỉ đi một vài lần. Tôi không ghét cậu, tôi từ chối vì tôi nghĩ tôi và cậu quá khác nhau để có thể trở thành bạn. Tôi suy nghĩ theo lối nghĩ vẫn vơ của một đứa trẻ.
Và chúng ta theo ngày tháng cũng lớn dần lên. Cậu thay đổi, tôi cũng thay đổi. Nhưng duy chỉ có tình cảm cậu dành cho tôi là không hề thay đổi. Tôi quý trọng điều đó. Nhưng nó không đủ để khiến tôi chấp nhận tình cảm ấy nơi cậu. Tôi đã nói rồi mà, tôi và cậu khác nhau quá. Cậu lạnh lẽo sống khép kín nội tâm, còn tôi lại điên khùng theo cảm tính. Tôi sợ tôi sẽ làm cậu tổn thương. Lại một suy nghĩ ngớ ngẫn. Nhưng quả thật là tôi đã nghĩ như thế.
Ngày cậu đi, cậu gọi điện cho tôi hỏi tôi có muốn cậu ở lại không. Tại sao phải ở lại? Qua bên ấy, cậu sẽ có một con đường sáng lạng để phát triển. Lúc bấy giờ tôi tin chắc trong suy nghĩ của mình rằng đi là một giải pháp hoàn hảo cho cậu. Vì thế tôi đã nói " Đi đi, đừng quay đầu làm gì.". Tôi nhớ như in từng chữ mà tôi đã nói, vì lúc này từng câu từng chữ ấy vẫn luôn là niềm hối tiếc lớn nhất đời tôi.
Một ngày đẹp trời, nắng xanh không gợn mây. Mẹ cậu gọi cho tôi thông báo tin dữ. Cậu đi rồi, tai nạn. Đơn giản là tai nạn và cậu đi rồi. Tôi nói lời chia buồn với mẹ rồi cúp máy. Tôi chẳng biết lúc đó tôi đã nghĩ gì, tôi bị mất sạch kí ức về lúc ấy. Có lẽ tôi đã ngồi xuống đất, thở chầm chậm từng ngụm không khí. Và cố gắng gọi tên cậu sao cho thật tròn chữ. Nhưng có lẽ chỉ là có lẽ...
Tôi không lên dự đám tang cậu vì bận thi. Nhưng dường như là bản thân tôi không muốn lên, tôi sợ. Sợ nhìn vào di ảnh của cậu, sợ cậu trách mắng tôi sao không giữ cậu lại ngày hôm ấy. Và điều tôi sợ hãi nhất chính là tình cảm tôi dành cho cậu. Tôi phải giết nó đi nếu muốn sống tiếp.
Và cậu thấy đấy, tôi làm rất giỏi. Lừa phĩnh bản thân mình là việc duy nhất trên đời này tôi làm tốt.
Nhưng đôi khi tôi lại nhớ cậu rất nhiều, nhiều lắm. Tôi hối tiếc vì những suy nghĩ ngu ngốc ấy, và rằng tôi đã không giữ cậu lại. Tôi luôn tự hỏi tại sao tôi phải trãi qua những chuyện này, tại sao ông trời lại làm thế. Những câu hỏi này đã bám theo tôi suốt thời gian dài. Đến bây giờ thì tôi đã hiểu. Con người khi trải qua một cái gì mất mát quá lớn thì tự khắc con người phải thích ứng để sinh tồn. Tôi mất cậu, tôi hụt hẫng đớn đau. Nhưng nhờ thế mà khi tôi chia tay với người, tôi đã đứng dậy mạnh mẽ và đầy kiêu hãnh. Vì tôi đã từng trãi qua mất mát lớn hơn trong cuộc đời. Đó là cậu!
Dù câu ở đâu, cậu vẫn mãi là hiện thân cho những gì tốt đẹp và ngọt ngào nhất mà tôi từng biết. Luôn luôn và sẽ mãi là như vậy.

Sẹo


Lâu rồi không viết gì hết, blog mốc meo như cơm nguội để lâu vậy. Thiệt là có lỗi. Cơ mà không phải tại Meg lười biến đâu nha. Chỉ tại không có gì để viết hết nên ....

Hôm nay mò lên blog thì thấy blog của ai ai cũng viết hết, nhà cửa gọn gàng sạch sẽ thấy mà thèm nên Meg quyết định tiếp cho blog mình 50ml máu tươi nguyên chất đã qua kiểm nghiệm của WHO với tên gọi "sẹo" [ nghe tên có vẻ côn đồ nhỉ]
1. Chuyện là thế này: vào một ngày đẹp trời, bé Meg "phải " đi học. Khi xuống nhà đóng cổng thì cổ tay phải va vào cái nắp khóa. Thế là nó làm cho một đường hình cong cong rất chi là lạ. Nhưng với tinh thần "điếc không sợ súng", bé Meg quyết định làm người hùng: không thèm ngó ngàng gì đến vết thương, chảy máu thì kệ mày, tao đi học thì tao cứ đi. Đi nửa đường mới thấy hình như vết thương không nhẹ, máu chảy không ít.Thế là Meg ta quyết định dừng xe ,lấy khắn giấy....đắp lên vết thương rồi đeo găng tay vô chạy tiếp. Đến nơi thì thấy máu đã ngừng chảy nên đem vết thương đi ...khoe với má Hà "má ,con mới bị thương nè". Chuyện chẳng có gì đáng nói nếu vài ngày sau, cái vết thương ấy lành và lộ rõ hình dạng của một cái...trăng khuyết [là hình bán nguyệt đó ạ]. Má Hà bảo thế lại hay, nhìn cũng đẹp. Tưởng chỉ có mỗi má Hà nghĩ thế. Ai dè lên Đà Lạt mấy bà chị cũng kêu con này có cái sẹo...đẹp ta! Má Hà còn bảo sẽ có người có mảnh trăng còn lại hợp với con. Gứm thật, số phần đã cho mình một nửa mặt trăng. Giờ thì mình treo giò ngồi chờ nửa còn lại.
2. Nói ra thì sợ xấu hổ chứ hồi xưa Meg này cũng "anh chị" lắm nhé, nghịch như quỷ không đầu ý. Có lần mama bảo tự đi gội đầu đi [lúc ấy hình như học lớp 1 hay 2 chi đó], Meg xách chai dầu gội ra đi làm nhiệm vụ. Trẻ con mà, ở một mình thì phải phá. Thế là thay vì gội đầu bằng vòi hoa sen, Meg lại chui đầu vô dưới vòi nước mà gội. Thích lắm nhé. Và sẽ còn thích nếu như không có cái câu nói "Xong chưa ra ăn cơm con" của mama. Điều "đau đớn" ở đây là Meg đã nhổm đầu quay lại trả lời mama mà quên mất trên đầu mình có cái gì...*bốp*.....*á*.....*trời ơi* [theo thứ tự là : vòi nước - Meg - mama]. "Không phải khâu nhưng cần đắp thuốc, anh chị nhớ cho cháu đắp thuốc thường xuyên. Tuy không sao nhưng vết thương cũng sâu đó, may mà chưa chạm gì tới não. Đừng để nó chạy nhảy gì, đụng đến vết thương thì mệt". Thế đó ...một cái sẹo tròn tròn ngay giữa đỉnh đầu....kết quả thật...hoành tráng
*khều khều* nói nhỏ nghe, bác sĩ bảo thế là chuyện của bác sĩ chứ vài ngày sau Meg đã nhảy dây tưng tưng với lũ bạn trên lớp. Đến bây giờ mama và papa cũng không biết. Biết đâu đó là lí do cho tình trạng điên điên của Meg ngày hôm nay nhỉ?
3.Vụ thứ 3 mới thật sự là hoành tráng nhen. Tuy không để lại sẹo nhưng nó mang lại cho Meg cái sẹo khác to lắm với tên gọi "sợ độ cao". Năm 5 tuổi, Meg theo gia đình đi chơi. Địa điểm thì Meg không nhớ rõ lắm nhưng hình như nằm đâu đó trên đèo Cả, có suối mát, có nhà sàn nữa. Trong lúc mấy người lớn lo câu cá ,nấu nướng thì tụi nhỏ hè nhau đi coi xung quanh. Và dĩ nhiên không thể thiếu Meg đại nhân được. Ban đầu thì anh Hưng cõng, nhưng đi được một đoạn thì Meg nằn nặc đòi đi bộ. Đang đi ngon trớn thì Meg bị trượt chân rơi xuống dưới. Có hai tảng đá nằm sát nhau tạo thành một khe hở và đó cũng chính là mồ của một trong hai cái....răng cửa của Meg. Anh Hưng tức tốc leo xuống bồng Meg chạy về. Meg nghe mấy bác đi cùng kể lúc ấy mama khóc dữ lắm, tưởng Meg chết rồi vì thấy thân thể mềm ẹo ,trán chạy máu, mũi chảy máu mà mặt thì tái mét không còn một giọt máu. May mà trong đoàn có một người làm bác sĩ nên không sao hết, nằm một lúc là Meg tỉnh. Và việc đầu tiên sau khi tỉnh là....khóc. Không phải khóc vì đau mà là vì phát hiện mình mất một cái răng cửa [hồi nhỏ mọi người bảo con gái sún răng cửa là xấu lắm]. Và tệ hơn nữa là cái răng còn lại chỉ treo tòn ten ở hàm trên vì dính có một chút vào nướu thôi. Thế là mama đè ra nhổ nốt cái còn lại.....hàm tiền đạo đi hết cả. Và từ đó thì hễ đứng trên cái gì cao cao là ...sợ lắm [cái gì quên được chứ cú này quên không có nổi]
Thôi, kể nhiêu đây thôi. Kể nhiều mọi người lại bảo Meg xàm
À, cái pix không liên quan thì đến sẹo cả, thấy bên blog bé Giang dễ thương quá nên chôm về [Hành nghề chôm chĩa lâu nay mà]

The best of Quốc Bảo - Những khoảnh khắc tôi chọn


Lần đầu tiên gặp "Em về tinh khôi", tôi chẳng có cảm xúc gì đặc biệt. Có lẽ ý nghĩa của bài hát còn quá "lớn" so với một cô bé như tôi. Lúc ấy tôi nghe nhạc "của người lớn" như một sở thích nho nhỏ, không quan tâm bài hát nói về gì,nhạc hay ra sao. Chỉ đơn giản là nghe nhạc. Nghe có vẻ ta đây nhưng thật sự thời thơ ấu của tôi không hề tồn tại cái gọi là nhạc thiếu nhi. Tôi lớn lên qua tình khúc của Trịnh Công Sơn, Phạm Duy, Ngô Thụy Miên, Vũ Thành An, Lê Uyên & Phương...một lớp nhạc sĩ của thế hệ trước mà đến bây giờ những người trẻ như tôi không mấy khi nghe. Mẹ tập cho tôi nghe...đó là sở thích của mẹ. Lớn lên, tôi bắt đầu tiếp xúc với nhiều loại nhạc hơn nhưng tôi vẫn trung thành với dòng nhạc ấy. Có lẽ tôi nên cảm ơn những "Biển nhớ", "Đưa em tìm động hoa vàng", "Tôi ơi đừng tuyệt vọng", "Niệm khúc cuối", "Nửa hồn thương đau"...vì nó dạy cho tôi một thứ quan trọng khi nghe nhạc: nghe nhạc bằng tâm hồn mình!.

Mẹ từng nói với tôi : "mỗi bài hát có một hoàn cảnh sáng tác riêng ,có một tình cảm riêng. Mỗi nhạc sĩ khi viết một bài hát thật sự luôn dựa trên những cảm xúc thật sự. Nhưng khi nghe nhạc, con phải nghe bằng tâm hồn mình và biến những cảm xúc trong bài hát mà con nhận ra được thành cảm xúc của mình". Vì vậy đôi khi cảm xúc của tôi đối với bài hát ấy lại hoàn toàn xa lạ với cảm xúc của người nhạc sĩ. Nhưng có sao đâu, tôi vẫn nghe nhạc và "hiểu" nhạc theo cách của riêng mình.
Quay lại với "em về tinh khôi", thật sự lần đầu tiên nghe tôi vẫn chưa hình dung nổi "tinh khôi" là như thế nào. Bài hát lúc ấy có quá nhiều từ xa lạ với tôi - một đứa trẻ. Biết không? Tôi biết chứ, nhưng khả năng lĩnh hội nó đối với tôi là thấp kép. Mãi đến sau này ,khi lớn lên tôi mới thật sự hiểu được một phần của bài hát. Và cũng từ ấy,"em về tinh khôi" đã sống với tôi một cách thật trọn vẹn. Tôi không cảm nhận một "em về tinh khôi" quá sang trọng hay quyến rũ như mọi người thường nói. Đối với tôi , "em về tinh khôi" là một chút tình cảm được giấu nhẹm nơi góc nhỏ trái tim giành cho một mối tình thơ trẻ. Và tôi đã gắng liền "em về tinh khôi" của Quốc Bảo với mối tình ấy, trong sáng và mềm mại như gió mùa thu để rồi mỗi khi nhớ tôi lại bật lên câu hát "xin cho ta một khắc reo ca vui cùng em...."
*********
"Tàn phai" đến với tôi một cách rất tình cờ. Tôi đến chơi nhà bạn và nghe thấy nó, không nghe trọn bài hát nhưng đâu đó trong tôi chợt nhận ra rằng tôi cần bài hát này ngay trong lúc này, lúc mà tôi - tàn - phai!
Có thể tôi không hiểu hết ý nghĩa của hai từ tàn phai. Nhưng trong thời điểm ấy tôi hiểu rất rõ tàn phai của một mối tình là như thế nào. Rất rõ. Tôi bước qua mối tình đầu đời không với tư cách của kẻ thắng trận, mà cũng chẳng rầu rĩ như người bại trận. Tôi chia tay một mối tình mà tôi biết chắc là sẽ kết thúc trong nay mai. Một mối tình kết thúc ngay từ khi bắt đầu. Và "tàn phai" đến với tôi như thể nó được sinh ra để giành riêng cho tôi vào lúc này. Lần đầu tiên nghe trọn vẹn "tàn phai" tôi đã cười. Tôi cười vì tôi thấy sao lời bài hát hay thế, sao đúng thế. Tôi cười vì vỡ lẻ ra rằng khi yêu nhau người ta quấn quýt bao nhiêu thì khi chia tay người ta phũ phàng quay lưng với mình bấy nhiêu, dù rằng tôi là kẻ chấm dứt. Suốt một thời gian sau đó, khi cái niệm về người ấy còn đeo đuổi tôi, tôi không nghe bất kì bài hát nào ngoài "tàn phai" và "saving all my love for you". Tôi bám vào đó như kẻ chết đuối vớ được phao. Tôi nghĩ rằng không thể nói chuyện này với ai vì sẽ chẳng ai hiểu mình, sẽ chẳng ai chấp nhận được những chuyện mà tôi đã làm. Và tôi còn mong gì hơn nhỉ? Tôi nghe và câm lặng với "tàn phai"...tôi - tàn - phai!
*********************
Thanh Lam với chiếc áo màu tím chàm, một chuỗi dây đeo cổ có hình cây thập tự đi trên một hành lang hay lối nhỏ nào đó, vừa đi vừa hát "đời mênh mông chào đón những con tim an hòa, nguồn đau thương lùi hết ra xa..."...đó là những gì tôi nhớ về lần gặp gỡ đầu tiên của tôi với "ngồi hát ca bềnh bồng" [tất nhiên là qua tivi]. Sau lần gặp ấy tôi mất nàng luôn. Một thời gian dài tôi tìm kiếm nhưng không thể nào nhớ nổi tên bài hát và nhạc sĩ đã sáng tác ca khúc ấy. Thế là tôi buông xuôi, không tìm nữa. Mãi đến sau này trong một lần tìm tác phẩm của nhạc sĩ Quốc Bảo trên internet tôi mới biết đó là "ngồi hát ca bềnh bồng".
Có một điều lạ, mỗi khi có chuyện gì buồn thì y như rằng tôi sẽ tìm thấy câu chuyện của mình trong nhạc của anh Bảo [cho phép gọi thế nhé nhạc sĩ Quốc Bảo, em vẫn thường gọi anh như thế mà].
Sau thời gian tàn phai, tôi bắt đầu học cách chấp nhận sự thật và học cách trút bỏ niệm về người ấy. Khó khăn nhưng tôi đã làm được. Tôi nhận ra rằng trách móc không hề giải quyết được vấn đề. Và muốn quên ai đó thì phải buông người ta trước. Đã có lúc tôi từng nghĩ nếu như tôi không gặp anh thì có lẽ tôi sẽ không như thế này. Rồi tôi lại nghĩ tại sao mình lại ngốc nghếch vướng vào chuyện này. Tại sao tôi lại trao tình yêu cho anh ấy. Hết tại sao này rồi lại đến tại sao nọ. Tôi lẩn quẩn mãi trong mớ bong bóng ấy cho đến khi tôi học được một điều từ một người anh trai "buông niệm đi em, để người đó đi thì em sẽ thanh thản hơn". Và tôi hiểu rằng yêu thương không hề có lỗi. Tôi và anh cũng không hề có lỗi gì cả. Tôi hiểu rằng không thể sống mà vùi mình vào đau khổ mãi được, cần ngẩn mặt lên mà vui để sống. Tôi thôi không trách móc quá khứ, thôi không nghiền ngẫm phân tích mổ xẻ câu chuyện ấy nữa. Tôi chấp nhận nó là một phần của mình và học cách trân trọng yêu thương ấy ,dù rằng nó là sai lầm. Và tôi thanh thản. Tôi học cách yêu thương trở lại!

*************
Không biết từ bao giờ nhạc của anh Bảo đã trở thành một phần của tôi. Tôi viết thế không phải để khen hay nịnh nọt gì anh ,vì ngoài anh Bảo, tôi còn nghe nhạc của nhiều người khác: Quốc Trung, Anh Quân, Huy Tuấn.....Nhưng có lẽ nhạc của anh Bảo thích hợp với tôi hơn cả.
Tôi thích lối viết của anh ,thích sự sáng tạo trong ca từ và cả nhạc nữa. Tôi bắt đầu trở thành thành viên của blog anh không lâu. Lần đầu tiên tôi gửi invitation đến đã bị anh từ chối. Tôi nghĩ thôi thì add favourite cũng được ,nhưng sau đó tôi tự nhủ "thôi add lần nữa,biết đâu được chấp nhận thì sao". Và rồi tôi lại gửi invitation đến anh lần nữa....tôi trở thành thành viên blog Quốc Bảo từ ấy.
[ Một chút kỉ niệm nho nhỏ]

Bé đi tàu


Cậu bế bé lên tàu,mặt bé đỏ.Cậu bảo bé sốt rồi.Thế là mẹ đặt bé lên giường...bé khò khò khò từ 1h30PM đến hơn 3h40PM mới dậy.
Bé ngọ nguậy,hua hua hai cái tay xinh xinh tròn mũm mỉn,đạp đạp cái chân úc na úc núc trắng bóc vào không khí.Bé đưa tay lên gãi gãi cái đầu tròn tròn có chỏm tóc xinh xinh hình vòi nước phun gãi gãi.Lăn qua lăn lại,bé mở mắt,chum mũi hít hít như đánh hơi.Cái miệng vểnh lên,đưa mắt quét một lượt khắp phòng.Bé dậy rồi!
Mẹ lau mặt cho bé.Mẹ hỏi bé có ăn vú sữa không,bé gật gật.Ăn vú sữa xong,bé chỉ tay về phía bọc trứng gà luộc.Mẹ hỏi bé có ăn trứng gà luộc không,bé gật gật.Bé thích lòng trắng,không thích lòng đỏ.Lòng trắng bé thanh toán rất nhanh,lòng đỏ bé ậm ự ngồi mãi mới xong.Ăn trứng xong,bé lại chỉ tay về bì khoai môn sấy." Mẹ lấy cho con".Mẹ hỏi bé có ăn khoai sấy không,bé gật gật.Răng không nhiều,bé gặm miếng khoai môn như chuột gặm đá.Nhọc nhằn lắm mới ăn hết ba miếng khoai sấy.....Từ lúc thức dậy cho đến ga Nha Trang,bé xinh chỉ ăn có từng ấy.Ngoan!
Đến ga Nha Trang,bé theo mẹ xuống ga ăn tối.Cái dáng tròn xinh đi lắc lắc theo sau mẹ trông đáng yêu lắm.Bé trắng bóc,lại tròn ủm,xinh xắn,tóc quăng tít.Bé 32 tháng,nhưng biết nhiều.Nhìn bé tự nhiên muốn có con ghê gớm.
Mẹ kể xuống ga bé đòi đủ thứ.Nhưng mẹ chỉ mua cho bé hai cây chả ,một ổ bánh mì để bé ăn.Mua thêm ít cháo để bé ăn đêm.Nói vậy thôi chứ bé lấn thêm mấy miếng gà từ hộp xôi của cậu.Cậu thương bé.Vì tàu dừng ở ga Nha Trang gần 2 tiếng,thế là bé được cậu dắt dạo một vòng quanh....sân ga.Bé vừa đi vừa lắc,cái chỏm tóc trên đầu được mẹ buộc cao như cái vòi phun nước cũng lắc lắc.Cứ đi được vai bước là bé lại co chân nhảy lò cò.Bé đứng giữa sân,lắc lắc cái mông như tập thể dục.Ai đi qua thấy bé cũng phải dừng lại hun hay ngắt má một cái mới đi được.Bé đẽ thương quá mà!
Sau một lúc đừng dưới sân ga,bé thấy chán,cầm tay mẹ lắc lắc tỏ ý muốn lên lại tàu.Mẹ dắt bé lên.Bé đi ngang qua mấy phòng khác ai cũng ngoái cổ ra nhìn ,khen dễ thương quá.Lần này bé đi trước mẹ,vẫn cái dáng tròn xinh lắc lắc ấy.Bé đứng trước cửa phòng,chống nạnh một lúc rồi đưa tay xoa bụng,coi bộ lại muốn ăn nữa.Bé leo lên giường,với tay lấy gói khoai môn sấy.Lại ăn!Lão ku chọc " Cái máy xay nghiền này làm việc tốt ghê".Mẹ bé cười " Nó ăn vặt không à,cơm cháo không thích".Nghe tới cháo,bé ngẩn lên thôi không ăn khoai nữa.Quay sang mẹ và bắt đầu đòi...ăn cháo.Mẹ bé không cho,mặt bé buồn hiu.Mẹ bảo cháo này là của chú [ lão ku],tối mẹ xin chú cho con ăn.Con bé vùng vằng,đòi giật cho bằng được hộp cháo.Nhưng mẹ cương quyết không cho nên bé đành thôi....bé nằm phễnh bụng trên giường,lâu lâu lại lật người qua lại xem xét.Trông bé nằm đáng yêu lắm .....
Hơn 10h tối thấy có tiếng động dưới sàn,Meg ghé mắt nhìn xuống [vì Meg nằm tầng hai] thấy mẹ đang lấy cháo cho bé ăn.Nghe con bé thì thào :
-Mẹ xin chú chưa?
-Rồi!
-Chú chưa cho mà.
-Mẹ xin rồi.
Đúng là trẻ con,chỉ biết thật chứ không biết dối trá như người lớn.
Bé ăn hết hộp cháo lại leo lên giường nằm ngủ.Sáng 4h Meg thức giấc nhìn thấy một cảnh tượng hết sức.....đáng yêu : hai mẹ con ngủ ngược chiều nhau,bé ôm chân mẹ như đang ôm gấu bông,áo kéo lên tới ngực,phơi bụng ra,chân vắt chéo qua chân mẹ,tay thì ngậm trong miệng.Thiệt,nhìn thấy cảnh ấy chỉ muốn ngày mai lấy chồng ròi sinh con cho rồi.
Thế đấy,hành trình của bé từ Tuy Hòa vào Sg chỉ vọn vẹn trong hai từ : ĂN với NGỦ.
À,lúc mẹ hỏi bé đi tàu có vui không.Bé trả lời rằng " Tàu nó nhún"
***********************************
Nhờ bé mà Meg nhận ra nhiều thứ rất vui :
-Hai thứ trên người trẻ nhỏ đáng yêu nhất chính là bàn chân với đôi tay : bé mập,chân ục núc,trắng hồng,mấy ngón chân nhỏ xíu xinh xinh .Tay cũng thế,nhỏ bé và mềm mại.
-Trẻ nhỏ đáng yêu nhất là lúc mới thức dậy,còn gái ngủ : bé hua chân hua tay,gãi đầu gãi tai liên tục.Khuông mặt còn in hắng vết mềm chiếu,mắt dáo dác nhình xung quanh.
-Cái mùi đáng yêu nhất chính là mùi sữa ở trẻ nhỏ : ngọt ngào,thơm phức như trẻ mới được tắm trong sữa vậy.
-Đứa con chính là cuộc sống của người mẹ
**************************************
Quả thật nhìn thấy bé chỉ ước ao sau này mình có một đứa con như thế.Nếu được,có lẽ Meg sẽ bồng bé đi khoe khắp làng khắp xóm,cứ ôm bé mãi trong lòng.Giờ chỉ muốn lấy chồng để sinh con,sinh thật nhiều con,thật nhiều thiên thân nhỏ
P/S : cái hình không rõ lắm,vì tàu rung quá nên Meg chụp không rõ được.

Đêm chơi trò nói thật


Thời gian bắt đầu viết : 2h08 AM 1/10/2007
1...6
Tôi sống giống như những đứa trẻ bình thường,vui chơi ca hát,chơi đồ hàng,nấu ăn, chơi trò gia đình. Sáng ngủ dậy,mẹ đưa tới nhà trẻ, chiều về nhà.Cứ thế, tôi sống bình thường như vốn dĩ nó bình thường.
Ba mẹ bận đi làm, tôi ở với bà nội. Nội nuôi heo,mấy con heo xinh xắn lắm. Nội nói, hồi xưa mỗi lần tôi không chịu ăn là nội lại ẳm ra xem mấy con heo, "con không ăn nội cho heo ắn hết à", thế là hả mỏ để nội đút, không thì heo ăn mất phần. Zui zui.
Nếu mấy bé gái thời ấy thích chải chuốt, cặp tóc, chơi búp bê thì ngược lại, tôi khoái vọc đất vọc cát hơn. Tôi có thể ngồi chơi cát hàng giờ không chán. Pó tay thật! Chính vì vậy mà trong cái trí nhớ mốc meo của tôi không hề có một hình tượng bóng bẩy của cô búp bê nào hả.
Mẹ bảo ngày xưa tôi chỉ dễ chịu mỗi chuyện ngủ, còn mấy chuyện khác thì khó chịu lắm. Mẹ đi làm, về nhà mệt mỏi...tôi lớn lên cùng với máy cát sét thay cho điệu ru của mẹ. Ba mẹ mua một cái cát sét nhỏ màu đỏ, xinh lắm [ hồi ấy có cái cát sét là ngon rồi ]. Nhà có 3 cuộn băng: một cuộn nhạc Trịnh Công Sơn, một cuộn nhạc quốc tế do dượng Giáo cho, một cuộn nhạc tiền chiến trữ tình. Thế đó, tôi lớn lên với nhạc Trịnh, với Ngô Thụy Miên ,Vũ Thành An...chứ không lớn lên với "ầu ơ ví dầu, cầu dán đóng đinh...". Cũng hay! Đến bây giờ tôi vẫn trung thành với ba dòng nhạc ấy, dù ít nhiều cũng đã có sự thay đổi.
7...11
Ngày ngày vẫn cắp sách đến trường. Thầy cô dạy gì tôi học nấy. Lúc này gần như chưa định hình nên tính cách của tôi, vẫn ham chơi. Tôi có nhiều bạn, mọi thành phần. Tôi có thói quen không chê bạn, ai muốn làm bạn với tôi thì cứ đến, còn ai không cần thì cứ đi, không lưu luyến.
Nếu chọn lựa một điều gì đó khiến tôi nhớ nhất trong suốt những năm học cấp 1 chính là hai vợ chồng thầy giáo cô giáo đã dạy tôi năm lớp 4 và lớp 5. Nói thẳng ra là tôi không ưa họ, ghét. Tôi vẫn nhớ như in cái buổi sáng tôi học lớp 5, tôi bị sốt xuất huyết, nhưng tiếc bài tôi vẫn đi học. Hôm ấy sốt, mệt, đầu óc nặng trĩu, thầy gọi tôi lên bảng ,tôi không nhớ bài tập ngày hôm ấy là gì. Chỉ nhớ tôi mệt, đầu óc không nghĩ được gì và tôi không làm được nó. Thầy quất thẳng vào mông tôi, đau, tôi khụy xuống. Thầy đến gần nói " còn giả bộ à". Tôi đứng phắt dậy, bấu tay trái vào bảng ,những chiếc móng cắm sâu vào da thịt. Tay phải tiếp tục cầm phấn ghi...Tôi được về chỗ, ngồi khụy xuống, tay chân run lẩy bẩy ,mồ hôi ra nhiều...tối đó tôi được ba mẹ chở vào bệnh xá chuyền 2 bình nước....Tôi ghét bị đối xử như vậy.
Cũng trong thời gian này tôi gặp gỡ với một người bạn thật đặc biệt: Hùng. Cậu bạn ấy là dân xóm chiếu, hơi anh chị, ngồi trước tôi. Trong lớp không phải ai cũng ưa bạn ấy. Mới đầu tôi cũng ngại tiếp xúc, nhưng dần dà tôi phát hiện cậu ấy có cái gì đó rất hay. Cậu ấy hay kể chuyện cho tôi nghe, nào là đi nghĩa địa vào 12h đêm, nào là câu cá trộm, nào là lên núi hái quả dung dăng dung dẻ...Tôi cười suốt, dù biết rằng trong câu chuyện ấy chỉ có 1% là sự thật. Cậu bạn ấy học rất tệ, hình như lớn tuổi hơn tôi. Cậu ấy hay mang cho tôi mấy chiếc kẹp tóc rất xinh, mua kem cho tôi nữa. Cậu ấy là bạn của tôi đấy. Chính cậu ấy là người đã dạy tôi biết một điều quan trọng trong cuộc sống: không nên phán đoán con người ta qua vẻ bề ngoài. Một đứa nhóc hiểu được một chân lí nho nhỏ qua một đứa nhóc khác.
Suốt quãng thời gian cấp 1 là khoảng thời gian tôi đi bộ với Tuyết ,cô bạn gần nhà học chung lớp. Tuyết vui tính, học giỏi,hơi nhí nhảnh. Tuyết là một người bạn tốt. Chúng tôi thường hẹn nhau đi học cũng như đi về. Quãng đường từ nhà đến trường không xa lắm, nhưng cũng không thật gần. Ấy thế mà tụi tôi đi bộ suốt từ lớp 1 cho đến lớp 5...vui thật.
Nhưng nếu kể về quãng thời gian này mà không nhắc đến sự xuất hiện của Mimi thì thật sự là một thiếu sót không thể chấp nhận được. Tôi không nhớ rõ thời gian chính xác mẹ đem Mimi về,nhưng chắc chắn là tính từ ngày mimi về với tôi cho đến nay là hơn 11 năm. Lí do mẹ mua mimi cho tôi thật sự rất trẻ con. Trong một lần đi chơi với họ hàng ,lên nhà cô tôi [em ruột của ba], tôi phát hiện một con gấu bông màu cam nhỏ - là đồ chơi của em họ tôi. Không hiểu tại sao tôi lại cứ giữ chặc lấy nó, không bỏ tay ra được, còn đánh lộn với em nữa. Thế là cô tôi đành cho tôi ẳm con gấu ấy về nhà, chứ tôi thì nhất định không buông tha con gấu cam cam ấy. Có lẽ ngại nên ngày hôm sau mẹ mang mimi về cho tôi. Nhìn thấy mimi, tôi quăng con gấu cam cam qua một bên ngay lập tức, có mới nới cũ. Nhưng ngày ấy mimi to quá tôi ôm không vừa nên không thể tha mimi đi khoe đó đây được. Chỉ tối ngủ mới ôm chặt được mimi. Qua bao nhiêu năm tháng, tôi vẫn giữ mimi bên mình mặc dù ba mẹ đã từng nói rằng "mày mà không vứt con gấu đó, tao đập chết" [vì lâu rồi nên lông của mimi cũng bị sức ra một ít...tôi bị viêm mũi dị ứng mạn tính cũng vì mimi]. Nhưng tôi chưa bao giờ có ý định quăng mimi qua một bên cả. Không có nó tôi không tài nào ngủ được. Tôi nhớ có lần ba dẫn tôi đi theo đến Nha Trang tham dự cuộc họp thường niên chi đó của bộ Công An. Ba không cho đem mimi theo, thế là suốt 3 đêm liền tôi không ngủ nổi quá 5 tiếng đồng hồ.Mắt thâm quần...mẹ la ba. Đôi khi ba nói "chứ mai mốt mày lấy chồng sinh con thì sao?", tôi đáp gọn lõn "Tới đó thì chồng một bên, mimi một bên". Ba lắc đầu ngao ngán.
Cuối năm lớp 5, mẹ mua cho tôi xe đạp. Một chiếc mini Trung Quốc màu bạc, tôi thích chiếc xe này lắm. Tôi còn bon bon trên nó cho đến năm 12 lận, và nó cũng đã thay hình đổi dạng khá nhiều lần. Ôi, cái xe đạp cà tàng.
12...15
Bước lên THCS tôi có nhiều thay đổi, ngoài cái chuyện bình thường là lớn thêm một chút. Tôi bắt đầu nhận ra vài điều bất ổn trong gia đình. Quan hệ giữa ba mẹ, giữa mẹ và bà nội, giữa tôi và ba mẹ. Nhưng lúc này vẫn chưa có gì là rõ ràng nên tôi cứ tạm để cái cảm giác bất an ấy trong tiềm thức non nớt của mình.
Tôi được thầy Thận - giáo viên dạy toán ,bạn ba - xách đầu qua lớp thầy dạy, gặp ngay cái đám bạn chi cốt, thế là vui cùng trời.
Ngoài cái đám lộn xộn hồi cấp 1, tôi còn quen với nhiều bạn mới. Trong đó có Nhã, cậu bạn mũm mỉm dễ thương, xinh trai ,mắt mơ màng, trắng trẻo. Tôi thích nhìn cậu ấy. Đẹp mừ!
Nhưng năm cấp hai cũng là năm hình thành trong tôi một thói quen nguy hiểm...thụ động. Năm lớp 6, tôi thường xuyên giơ tay phát biểu xây dựng bài. Nhưng càng về sau tôi lại càng thụ động đi rất nhiều. Và bắt đầu từ lớp 8 và lớp 9, trong sổ liên lạc của tôi thường xuyên xuất hiện cụm từ "còn thụ động trong học tập"...riết rồi quen, ba mẹ cũng quen với cụm từ đó luôn.
Có thể nói, khoảng thời gian cuối cấp hai đã quyết định rất nhiều đến việc hình thành tính cách của tôi hiện tại. Sự thay đổi từ một cô bé vui vẻ hay cười, sống lạc quan yêu thương trở thành một cô bé "cười ngoài-đau trong" được mở màn với sự kiện...rớt trường chuyên. Nhóm 5 đứa, 3 đứa đậu, 2 đứa rớt, tôi và Vũ bà già. Ba mẹ mắng mỏ, anh hai chửi mắng, những câu nói vượt quá sự tưởng tượng của tôi đánh thẳng vào lòng tôi. Chấp nhận, không phản kháng. Nhưng trong đầu tôi bắt đầu nhận thức rõ cuộc sống đã thay đổi, tôi học được cách nuốt nước mắt vào trong lòng, học được cách câm lặng trong chính cuộc sống của mình. Tốt! một sự thay đổi làm tiền đề cho hàng loạt sự thay đổi sau này.
16...18
Vào trường mới, bạn bè mới, cách học mới....tôi bị khớp. Lần đâu tiên tôi nhận được một con 0 môn toán, choáng váng nặng nề. Tôi dấu thật sâu vào ngăn cặp, không dám cho ba mẹ biêt. Ấy thế mà khi tôi đi học, mẹ lục cặp coi ,lôi nó ra...tôi bị một cái tát vào mặt. Đau xé lòng. Ba mắng chửi những câu mà có lẽ suốt cuộc đời này tôi vẫn nhớ rõ, và nó sẽ theo tôi đi hết cuộc đời này. Tôi chấp nhận, không phản kháng. Tôi vất vả để qua được năm lớp 10 với kết quả trung bình dừng chân ở mức 7,4. Ác mộng!
Hết lướp 10, trường tổ chức thi vào lớp chọn. Ba bảo tôi thi, tôi cũng thi...đậu. Tôi vào lớp chọn, nghe mới cao sang làm sao. Ba bảo tôi thi học sinh giỏi, tôi cũng vác cặp đi thi...đậu, đội tuyển sinh vật, học bồ dưỡng...tôi làm những gì ba muốn.
Năm 12 tôi nói với ba tôi không đi thi học sinh giỏi nữa, ba bảo tùy. Nhưng nhìn ba, tôi biết ba muốn tôi thi, truyền thống mà. Thế là không một chữ trong đầu, tôi vác mũ đi thi, cho có lệ...lại đậu [tôi kể ra không phải để khoe khoang, mà những sự kiện này gắn kết với nhau rất chặt chẽ, ảnh hưởng đến kết cục sau này]. Tôi tham gia đội tuyển được một tuần, tôi bỏ. Ba rất tức giận, nhưng nghĩ là năm cuối nên ba không mắng mỏ nhiều. Đùng một cái tôi bị gọi vào đội tuyển đi thi cấp tỉnh, không bồi dưỡng, thiếu người nên kêu tôi vào. Tôi còn nhớ rõ ngày ấy,cô Linh - tổ trưởng có nói rằng "nó có học bồi dưỡng đâu mà đưa đi thi". Uh, không học. Nhà trường ưu tiên cho mấy đứa đi thi học sinh giỏi được ở nhà ôn thi, tôi cũng vậy. Chỉ khác là tôi không ôn khỉ gì về sinh vật hết mà chỉ học mấy môn thi ĐH. Ngày thi đến, tôi cũng vác ít sách vở ra ôn. Tôi đi thi hùng dũng chưa từng thấy ,hiên ngang vô cùng. Biết gì đâu mà thi!...Phát đề, đọc xong muốn xỉu, 2 tờ giấy A4 kín bốn mặt, làm trong 3 tiếng đồng hồ. Khiếp đảm! tôi làm trong 1 tiếng rưỡi, còn nửa còn lại cùng với một nhỏ trong đội tuyển ...ngủ. Nộp bài, tụi nó bàn tán xôn xao, tôi cứ thế dắt xe đạp đi về ăn cơm, chiều còn thi tiếp. Chiều lại 2 tờ A4 kín chữ, lại quẹt quẹt, nhưng lần này quẹt lâu hơn, gần 2h30 phút mới xong. Thi xong tôi hí hửng đi về, đậu rớt là chuyện của trời. Kệ ba, kệ cô Linh....Tôi đậu, thằng nhỏ trong đội tuyển rớt, cô Linh im lặng, ba vui. Đợt sau đó tôi bị gọi đi thi thực hành, tôi từ chối, mệt lắm rồi. Ba chấp nhận vì tôi viện lí do là tập trung ôn thi tốt nghiệp.
Tôi đi thi tốt nghiệp như đi chơi, học ba chớp ba nhá, thi địa lí không thèm học lấy một chữ, văn cũng rứa. Ba mắng quài, kệ! Ngày thi tôi đòi đi xe đạp, ba bảo để ba chở, từ nhà tôi lên chỗ thi cũng không gần. Uh, ba chở. Ngặt nỗi mỗi khi làm bài ra là ông hỏi này hỏi nọ. Đặc biệt là thi văn- sử -địa. Tôi nói làm được, ba gắt "làm được là làm được bao nhiêu chứ" - "làm hết". Đợt đó tôi thi tốt nghiệp không hề thấp: toán 9 - hóa 9 - anh 8.5 - sử 8 - địa 8.5 - văn 9. Ba vui, mẹ vui, cả nhà vui....
...đùng! tôi rớt ĐH nguyện vọng một, rớt Kinh tế. Tôi chông chênh, ba mẹ và cả nhà ùa vào "nói". Những sai lầm của quá khứ được lôi ra nói hết. Tôi không khóc, không phải vì điếng người, cũng không hiểu tại sao, chỉ đơn giản là không khóc. Quãng thời gian khó sống. Tôi lặng lẽ như cái bóng, quan sát mọi chuyện xung quanh với cặp mắt dè chừng kẻ thù. Tôi bắt đầu hiểu ra nhiều thứ, học được nhiều thứ, khôn lên nhiều thứ. Có lẽ cái kết quả tốt nghiệp và tấm bằng học sinh giỏi đã làm ba mẹ tôi kì vọng quá nhiều nên khi đỗ vỡ, ông bà cũng đau lắm. Tôi chấp nhận chuyện bị chửi mắng vì họ có quyền như vậy. Họ có quyền, tôi hiểu.
Tôi đậu nguyện vọng 2 vào ĐH Mở TP HCM. Ba muốn tôi ôn thêm một năm nhưng tôi không đồng ý.Ba chấp nhận "mày tự chọn thì tự chịu trách nhiệm". Uh, đồng ý. Thế là tôi khăn gói vào Saigon cùng với một con người đã biến đổi hoàn toàn.
Tôi biến đổi.!
Thời gian kết thúc : 3h46 AM 1/10/2007 , vừa viết vừa chat với Kumy.

Sunday, October 19, 2008

Biển và bão


Tôi sinh ra và lớn lên cùng biển, nhưng chẳng bao giờ tôi yêu biển.
Nhà tôi cách biển chưa tới 10 phút đi bộ, gần đến nỗi mỗi khi mưa bão tôi lại lo sợ đến khôn cùng.
Một năm, sáu bảy lượt bão ghé đến hỏi thăm quê hương nhỏ bé của tôi. Quanh năm dành dụm được bao nhiêu, bão đến bão mang đi cả, không chừa lại cái gì. Nhà tôi, ba mẹ làm công chức không phải ngư dân, nên tôi thật sự không thấy, không hiểu hết cái đau đớn khổ sở mà bão mang lại.
Năm 1993, năm bão lịch sử của tỉnh Phú Yên, lúc ấy tôi mới 5 tuổi, nhưng tôi vẫn nhớ rất nhiều điều từ cơn bão ấy. Ba tôi phải đi trực, ông làm công an, ở nhà còn mẹ, bà nội, anh tôi và tôi. Trước khi đi trực, ba đã gia cố cửa nẻo, lợp lại ngói cho chắc. Ấy thế mà bão tới, ngói vẫn bị gió thổi tốc lên, rớt bộp bộp xuống đất. Tôi, nội, và anh chui xuống gầm cái bàn lớn để trú bão. Thảng hoặc lại nghe tiếng ngói rớt trên nền nhà. Mẹ thì chập chập lại chạy ra khỏi cái gầm bàn để xem nhà cửa ra sao. Thật ghê gớm, gió ào ạt quét qua mọi nơi, tiếng gió rít lên từng cơn nghe như ai đó gầm thét. Cửa đi, cửa sổ thì thay nhau run lên lập cập từng hồi. Nhưng tệ hại nhất vẫn là cái xe ô tô đậu trước của nhà, không biết của ai, chỉ nghe mẹ bảo có xe 12 chỗ ngồi mắc bão nhưng không thấy có người, chắc đã chui vào nhà nào tránh rồi. Cứ như thế, tôi ngồi thu lu dưới gầm bàn rồi ngủ quên lúc nào không biết. Đến tận sáng hôm sau, khi ba về tôi mới thức dậy. Điều đầu tiên tôi cảm nhận sau khi mở mắt là "Hôm nay trời đẹp ghê", không khí trong lành sáng sủa đến lạ, gió đã ngừng hẳn, mưa chỉ còn lất phất mấy hạt. Và đó cũng là lúc mọi người cùng nhau đếm thiệt hại! Nhà tôi không bị gì nặng lắm, có một cái cửa sổ bị bung, vài ba miếng ngói vỡ vụn. Nhà bên cạnh có "thiệt hại" vui nhất, cây táo nho nhỏ, cao khoảng 1m60, bị hất tung và nằm chễm chệ trên...mái nhà. Tôi cứ nhớ mãi hình ảnh ấy, trong lúc khốn cùng ấy mà mọi người lại cười rũ rượi vì ...cây táo mọc trên nóc nhà. Âu cũng là niềm vui nho nhỏ mà ông trời đền bù. Nhưng sau này, ba nói lại tôi mới biết năm đó đã có rất nhiều ngư dân chết và mất tích. Xót đau từng khúc ruột.
Năm nhất đại học, một bạn trong lớp nói thế này " Tao là tao ghét nhất cái tụi miền trung keo kiệt ". Không quay lại nhìn, không thèm nói gì, tôi chỉ nở một nụ cười mỉa mai dành cho câu nói ngờ nghệch đó. Ôi chao, trên đời lại có những người nói ra những lời nói sao mà ngu dốt đến vậy! Câu nói ấy đến giờ tôi vẫn nhớ, và cũng biết ai đã nói ra câu ấy, và tôi cũng chẳng bao giờ dành nổi một sự tôn trọng, dù là nhỏ nhất cho người bạn kia. Người bạn đó có lỗi trầm trọng trong từ vựng tiếng Việt, bạn ấy đã không phân biệt được keo kiệt với tằn tiện, với tiết kiệm. Miền trung nào có đâu những dãi đất phù sa màu mỡ, miền trung chỉ có sỏi với đất mà thôi. Và vì nghèo quá mà hằng năm hàng ngàn ngư dân miền trung ra khơi với phương tiện nghèo nàn, không có sự bảo hộ nào cả. Cực khổ vậy, mà bão đến, nó càn nó quét nó lấy sạch, không chừa cho người dân dù là cái mạng quèn. Sau mỗi cơn bão, ba thường đi " thăm bão", nôm na là đi thăm bà con vùng bão. Ba kể cho tôi nhiều lắm, về bữa cơm một lon gạo mốc với chén mắn mặn của một bà lão và 4 đứa cháu, về một cô bé con con vấn tang tiễn cả cha và anh trai, về người vợ cứ chiều chiều lại ra biến mà ngóng chồng về. Và lòng yêu thương người dân miền trung máu mủ của tôi lớn dẫn theo từng cơn bão, theo từng lời kể của ba. Vậy nên phải tằn tiện, phải tiết kiệm mới có thể sống nổi với mảnh đất miền trung ấy. Giờ đây, dù khoa học tiến bộ rồi nhưng hàng năm, mỗi mùa bão về, lại có những gia đình trắng khăn tang, những người mẹ mất con, người vợ mất cha và những đứa con thơ dại mất cha. Ấy, người miền trung của tôi đấy, khúc ruột của cả nước đã sống như thế với từng cơn cuồng nộ của đất trời đấy.
.....
Tôi giờ đây đang học ở Sg, không còn biết đến những cơn bão nữa. Nhưng mỗi khi nghe bảo về, lại đỗ vào miền trung thì tôi lại buồn lắm, và lo sợ lắm.
Mấy người họ hàng đến PY chơi, cứ khen mãi biển PY trong và bình lặng ghê. Nhưng chỉ có ai là người PY, như tôi mới biết biển ghê gớm tới mức nào. Và từ đó, đối với tôi, chẳng có một vùng biển nào là yên bình hết. Biển gắn liền với bão, với mất mát, với niềm đau. Vì thế, tôi ghét biển đến vô cùng. Nhưng tôi sinh ra với biển, tôi lớn lên cũng biển, và có lẽ tôi sẽ "sống" với biển đến cuối cuộc đời, dù là trong tâm tưởng.

Thursday, September 18, 2008

Chó


Nấu canh xong, đang múc canh ra tô, bỗng nhiên cái tô kêu rắc một tiếng rồi nức toát. Nước canh chảy tùm lum. Sợ quá, không biết có điềm gì không, sao tự nhiên tô thủy tinh nứt. =((
Dạo gần đây tâm trạng bất ổn lắm, nên giờ đây có cái gì đó ngẫu nhiên xảy ra mình cũng cho là điềm báo hết :-
Sáng nay, Kot vẫn khóc vì con mèo mới chết.
Có người từng hỏi" em không thích nuôi thú cưng hả?". Uh, không thích, không thích ghê gớm. Họ bảo mình chẳng biết thương động vật gì cả. Uh, tôi thương tôi còn không xong thì sao đủ sức mà thương ai.
... Ngược về nhiều năm trước, khi ấy có một con chó đen thui xấu xí, chui tọt vào góc hiên nhà của một cô bé. Con chó rên hự hự vì đói, bé lấy cơm cho nó. Và rồi từ đó bé với chó làm bạn với nhau. Từ lúc bé nhỏ xíu đến lúc bé thành cô nữ sinh phổ thông, và chó con ngày nào cũng đã ra dáng anh chàng chó.
...Ngược về kí ức hạnh phúc, Milu khôn lắm. Mọi người cứ vui bảo chó khôn vào nhà là tốt lắm. Bé nhớ có lần vì cả nhà nằm trong phòng, mở ti vi to quá, khách kêu không nghe. Thế là Milu chạy vào đường luồn, sủa inh ỏi ngay cửa sổ phòng. Khôn lắm. Nhờ Milu mà lũ trộm chó không bắt được con nào quanh xóm hết.
...Ngược về đêm tối ngày hôm ấy, lũ bất nhân tẩm thuốc vào thịt rồi quăng vào nhà cho Milu ăn. Milu ăn thật.
...Ngược về sáng sớm ngày hôm sau, Milu chết trong đường luồn.
...Ngược về thuở ban sơ, "nhân chi sơ tính bổn thiện".
...Ngược về quá khứ ngày hôm ấy, không ai ác như con người. Bản chất là thú vật thì không gì thay đổi được. Tôi cầu mong cho tất cả những người đã làm chuyện ác độc vào ngày hôm đó sẽ không bao giờ chết, cứ để họ bất tử. Bất tử trong nghèo khổ, trong bẩn thỉu, trong cái nhìn dè biểu của người khác, sống mà "cái nhân" đã bị những con chó cắn đến nát tơi. Lũ hạ đẳng.
...Thức dậy ở hiện tại, tôi không nuôi con gì hết.
Một lần đã là quá đủ, tôi không muốn phải lần nữa, rồi lẫn nữa đưa tiễn những gì mà mình yêu thương ra đi. Tình yêu thương trong sáng lúc nào cũng đẹp, nhưng một khi bị vỡ vụn thì sẽ chẳng bao giờ liền lại như cũ. Tình yêu tôi dành cho Milu là mãi mãi. Và nỗi buồn đau khi nó mất cũng theo mãi tôi đến khi nhắm mắt. Vậy nên, tôi không nuôi gì hết.