<?xml version='1.0' encoding='UTF-8'?><?xml-stylesheet href="http://www.blogger.com/styles/atom.css" type="text/css"?><feed xmlns='http://www.w3.org/2005/Atom' xmlns:openSearch='http://a9.com/-/spec/opensearchrss/1.0/' xmlns:georss='http://www.georss.org/georss' xmlns:gd='http://schemas.google.com/g/2005' xmlns:thr='http://purl.org/syndication/thread/1.0'><id>tag:blogger.com,1999:blog-30503967216295779</id><updated>2012-01-07T08:23:57.058-08:00</updated><category term='Nghĩ'/><category term='Sách'/><category term='nhật ký'/><category term='Nhạc'/><category term='vụn'/><category term='Phim'/><title type='text'>...</title><subtitle type='html'></subtitle><link rel='http://schemas.google.com/g/2005#feed' type='application/atom+xml' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/feeds/posts/default'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default?max-results=100'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/'/><link rel='hub' href='http://pubsubhubbub.appspot.com/'/><author><name>Meggie</name><uri>http://www.blogger.com/profile/16070742570664125034</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='29' src='http://2.bp.blogspot.com/-P6VX1akcNq8/TwhwO9cQ6BI/AAAAAAAAA2k/mgDmILLfcto/s220/1134.JPG'/></author><generator version='7.00' uri='http://www.blogger.com'>Blogger</generator><openSearch:totalResults>83</openSearch:totalResults><openSearch:startIndex>1</openSearch:startIndex><openSearch:itemsPerPage>100</openSearch:itemsPerPage><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30503967216295779.post-332913025600601952</id><published>2011-09-26T22:40:00.000-07:00</published><updated>2011-09-26T22:58:40.795-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nhật ký'/><title type='text'>27.09.2011</title><content type='html'>&lt;span style=";font-family:lucida grande;font-size:100%;"  &gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/-3ZKfnB5MoDM/ToFiGwdC8II/AAAAAAAAA1U/J1z1tEl8vBI/s1600/110907kpnuiluaphuntrao07.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 387px;" src="http://1.bp.blogspot.com/-3ZKfnB5MoDM/ToFiGwdC8II/AAAAAAAAA1U/J1z1tEl8vBI/s400/110907kpnuiluaphuntrao07.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5656910475179520130" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style=";font-family:lucida grande;font-size:100%;"  &gt;&lt;a href="http://www.youtube.com/watch?v=vFQntoVn1BA"&gt;Happy&lt;/a&gt; - Tracy Chapman&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi, ở &lt;/span&gt;&lt;span style=";font-family:lucida grande;font-size:100%;"  &gt;hiện tại này đây, tôi chẳng biết mình đang ở đâu.&lt;br /&gt;Tôi rời bỏ một hội bạn tôi đã, hay vẫn đang, yêu. Có lẽ không ngừng yêu, nhưng không còn gì kéo tôi lại. Chợt nhớ, ở đâu đó trong một cuốn sách tôi đã đọc, người mình yêu nhất là người mà mình cho phép họ làm mình tổn thương. Tôi có không? Hay vì tâm tôi quá chật chội và mong manh nên không thể bỏ qua những lời nói và hành động, thậm chí chỉ là một suy nghĩ? Tôi mệt mỏi vì phải là người gọi điện, nhắn tin, hẹn hò, cố gắng gắng kết mọi người. Bản thân tôi không nhận ra mọi thứ đã kết thúc ư? Có chứ, rõ lắm. Nhưng những kỷ niệm nhiều quá, ứ đọng trong từng vùng ký ức không ngùng khiến tôi tiếc nuối. Nó đẩy tôi không ngừng đấu tranh, tiếp tục hay buông xuôi. Và tôi chọn buông xuôi. Vì tôi cạn sức mất rồi. Thế thôi!&lt;br /&gt;Gửi bạn: tôi buồn.&lt;br /&gt;------------------------------------------------------------------------------&lt;br /&gt;Có một điều mà tôi muốn làm ngay lúc này là bắt xe lên Đà Lạt, kiếm một phòng trọ nhỏ, vùi mình và ngủ mãi, đừng dậy thì tốt. Nhắm mắt những mong những mệt mỏi muộn phiền buông tha cho tôi, rời bỏ tôi mà đi đi. Như một lời van xin không mong chờ hồi đáp&lt;br /&gt;------------------------------------------------------------------------------&lt;br /&gt;Rồi sẽ nổ thôi. Dự cảm là thế. Sẽ đến lúc giới hạn bị bỏ lại đằng sau, và địa ngục sẽ mơn trớn chào đón. Rồi sẽ đến....&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30503967216295779-332913025600601952?l=meggienguyentran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/feeds/332913025600601952/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=30503967216295779&amp;postID=332913025600601952' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/332913025600601952'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/332913025600601952'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/2011/09/27092011.html' title='27.09.2011'/><author><name>Meggie</name><uri>http://www.blogger.com/profile/16070742570664125034</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='29' src='http://2.bp.blogspot.com/-P6VX1akcNq8/TwhwO9cQ6BI/AAAAAAAAA2k/mgDmILLfcto/s220/1134.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/-3ZKfnB5MoDM/ToFiGwdC8II/AAAAAAAAA1U/J1z1tEl8vBI/s72-c/110907kpnuiluaphuntrao07.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30503967216295779.post-8930064839749222873</id><published>2011-09-10T06:52:00.000-07:00</published><updated>2011-09-10T07:02:01.389-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nhật ký'/><title type='text'>[10/09/2011] - Mệt mỏi và bực dọc</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/-OfWIjFZPihM/TmtryPO-FlI/AAAAAAAAA00/47mj-T5m6ws/s1600/1.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 256px; height: 400px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-OfWIjFZPihM/TmtryPO-FlI/AAAAAAAAA00/47mj-T5m6ws/s400/1.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5650728668293371474" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Mấy hôm rồi làm quần quật từ 8h sáng đến hơn 10h đêm, rã rời. Không cảm thấy đuối vì công việc, chỉ mệt mỏi vì ... đồng nghiệp. Đúng là không nên than phiền, nhưng họ quá thể quá, không chịu đựng được. Đến sáng nay lại vấp vài chuyện chẳng ra sao. Giờ mới thấm thía cái cảnh chán ghét khi không được làm công việc mình yêu thích. Ngồi thừ, ngẫm nghĩ rằng chẳng lẽ mình sẽ sống thế này mãi sao. Giật mình, sợ hãi.&lt;br /&gt;Chiều gặp vài đứa bạn cũ, update thông tin bạn bè, tếu táo với nhau vài câu mà vui lạ. Kể cũng lâu rồi chẳng hội họp cafe gì cả, chỉ toàn cafe một mình. Cứ vầy có khi lại quay trở lại cái thời đen hù ngày cũ thì mệt. Cố lên cố lên, tôi ơi!&lt;br /&gt;Tối ăn cơm, tiễn papa về quê. Ghé sang tiệm sách, lâu rồi không mua sách mới, đọc mãi mấy quyển cũ cũng bắt đầu chán rồi. Lượn tới lượn lui, vác về chừng này: Ba ơi, mình đi đâu? - Jean-Louis Fournier, Nếu một đêm đông có người lữ khách - Italo Calvino, Bản năng - Mitsuyo Kakuta và Những hội kín tàn bạo nhất lịch sử - Shelley Klein. Nhìn chung toàn cuốn hấp dẫn, hi vọng sẽ lấy lại được cảm hứng văn chương *má ơi, con nói mà con thấy hổ thẹn quá* [=))]&lt;br /&gt;Nếu đọc xong mà thú vị sẽ đu lên đây chia sẽ với mọi người [;))]&lt;br /&gt;Hôm nay vậy thôi [:P]&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30503967216295779-8930064839749222873?l=meggienguyentran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/feeds/8930064839749222873/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=30503967216295779&amp;postID=8930064839749222873' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/8930064839749222873'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/8930064839749222873'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/2011/09/10092011-met-moi-va-buc-doc.html' title='[10/09/2011] - Mệt mỏi và bực dọc'/><author><name>Meggie</name><uri>http://www.blogger.com/profile/16070742570664125034</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='29' src='http://2.bp.blogspot.com/-P6VX1akcNq8/TwhwO9cQ6BI/AAAAAAAAA2k/mgDmILLfcto/s220/1134.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/-OfWIjFZPihM/TmtryPO-FlI/AAAAAAAAA00/47mj-T5m6ws/s72-c/1.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30503967216295779.post-513900449479080868</id><published>2011-09-01T08:06:00.000-07:00</published><updated>2011-09-01T08:29:15.794-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nhật ký'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Nhạc'/><title type='text'>Đêm và Abrazame [01.09.2011]</title><content type='html'>&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" style="font-family: times new roman;" href="http://2.bp.blogspot.com/-wQmdwK3GXEY/Tl-gKJyY3LI/AAAAAAAAA0s/B9g1luUg7Os/s1600/5492_101867139827368_100000122484050_52675_4430338_n.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 400px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-wQmdwK3GXEY/Tl-gKJyY3LI/AAAAAAAAA0s/B9g1luUg7Os/s400/5492_101867139827368_100000122484050_52675_4430338_n.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5647408554032290994" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: times new roman;font-size:100%;" &gt;Mấy hôm rồi cố gắng viết một cái gì đó, nhỏ thôi, nhưng để xúc cảm có cơ hội được giải phóng. Thời còn ở 360, khi cảm xúc bừa bộn, hay khi lòng không yên thì sẽ viết ra. Tât&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: times new roman;font-size:100%;" &gt; nhiên không viết thẳng trực tiếp về cảm xúc ấy, mà viết lung tung, cốt chỉ để thỏa mãn cảm xúc của bản thân&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span style="font-family: times new roman;"&gt;. Có thể nhẹ nhàng, có thể sến, có thể dữ dội và cũng có cả điên khùng. Nhưng viết được, hồi ấy viết được, có thể thả lỏng cảm xúc. Giờ thì khó. Không biết tại sao. Thử đây!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: times new roman;"&gt;Hôm nay buồn, muốn ngửa mặt lên trời mà tự cười chế giễu bản thân thật lớn. Âu cũng đáng. Cảm thấy bản thân yếu đuối và thảm hại. Nhiều lúc nghĩ có khi nào "mình" chết rồi không, hay chí ít chắc cũng chết phần nào rồi. Cười!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: times new roman;"&gt;Không ai muốn sinh ra mang theo tâm hồn nhạy cảm yếu đuối, ẩn sâu trong vỏ bọc lạnh lùng cả. Nói thế không có nghĩa tự nói bản thân là như vậy. Mình có nhạy cảm, có yếu đuối, lạnh lùng cũng có, nhưng hẳn không phải thuộc loại "cực" nhạy cảm hay yếu đuối. Nhưng sao hôm nay nơi ngực trái lại đau ê ẩm đến thế. Đùa thôi mà, có thật đâu. Vậy mà sao đau đớn đến thế. Tự mình đưa mình vào hố sâu tuyệt vọng. Những tưởng vết thương đã khép miệng, da non cũng đa lên rồi. Thế mà chỉ cựa mình chút thôi thì máu lại rỉ ra đau đớn. Có khi vậy lại hay. Cứ để vết thương toát miệng để dặn dò bản thân rằng không hạnh phúc nào có thể dài lâu mãi mãi...&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: times new roman;"&gt;-------------------------------&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: times new roman;"&gt;Mấy hôm nay lại chìm đắm vào Abrazame, bản của Laura Fygi. Đã nghe nhiều người hát rồi, những vẫn cứ ưng bản này nhất. Có gì đó da diết, không muốn rời nhau...&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.nhaccuatui.com/nghe?M=TGUFrsX8xz"&gt;Abrazame&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: times new roman;"&gt;Chả viết được gì cho ra hồn!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30503967216295779-513900449479080868?l=meggienguyentran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/feeds/513900449479080868/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=30503967216295779&amp;postID=513900449479080868' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/513900449479080868'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/513900449479080868'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/2011/09/em-va-abrazame-01092011.html' title='Đêm và Abrazame [01.09.2011]'/><author><name>Meggie</name><uri>http://www.blogger.com/profile/16070742570664125034</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='29' src='http://2.bp.blogspot.com/-P6VX1akcNq8/TwhwO9cQ6BI/AAAAAAAAA2k/mgDmILLfcto/s220/1134.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/-wQmdwK3GXEY/Tl-gKJyY3LI/AAAAAAAAA0s/B9g1luUg7Os/s72-c/5492_101867139827368_100000122484050_52675_4430338_n.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30503967216295779.post-5312739741259099751</id><published>2011-06-01T19:49:00.000-07:00</published><updated>2011-06-01T20:33:26.600-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Nhạc'/><title type='text'>How come, how long - Babyface feat. Stevie Wonder</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Nếu bạn ở một khu chung cư, đi ngang qua một cánh cửa và nghe tiếng gào thét hay cãi nhau, liệu bạn có gõ cửa và hỏi "có chuyện gì xảy ra vậy?".&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Có bao giờ bạn chủ động xen vào chuyện người khác khi linh tính mách bảo với bạn rằng người ấy có thể gặp nguy hiểm không?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Con người đôi khi có một nỗi sợ kì quặc, sợ phiền phức. Một vài người trong chúng ta lấn át được nó, và làm được một cái gì đó thật khác, dù là nhỏ nhoi. Nhưng vài người còn lại thì không...&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;..... có khi nào nhìn thấy một kết cục bi thảm, bạn tự hỏi lòng mình rằng nếu ngày đó mình gõ cánh cửa kia thì mọi chuyện đã khác rồi không?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-style: italic; font-weight: bold;font-size:100%;" &gt;"There was a girl I used to know&lt;/span&gt; &lt;span style="font-style: italic; font-weight: bold;font-size:100%;" &gt;&lt;br /&gt;She was oh so beautiful&lt;/span&gt; &lt;span style="font-style: italic; font-weight: bold;font-size:100%;" &gt;&lt;br /&gt;But she's not here anymore..."&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-tmXhVHgSZAk/TecBhN_Fd5I/AAAAAAAAA0Q/hJjvpfk4n_o/s1600/HOW-COME%252C-HOW-LONG.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 387px; height: 325px;" src="http://3.bp.blogspot.com/-tmXhVHgSZAk/TecBhN_Fd5I/AAAAAAAAA0Q/hJjvpfk4n_o/s400/HOW-COME%252C-HOW-LONG.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5613457130742183826" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Ra đời năm 1997 với sự hợp tác giữa Babyface và Stevie Wonder, ca khúc How Come, How Long, cho đến bây giờ vẫn luôn chiếm giữ trái tim của người yêu nhạc. Ca khúc mượn câu chuyện bi thương của một người phụ nữ xinh đẹp, có học thức nhưng lại lấy nhầm một người chồng vũ phu, để nói lên một sự thật phũ phàng giữa người với người. Cuộc sống địa ngục của cô gái phơi bày trước mắt mọi người sống trong tòa nhà đó, nhưng không ai đủ "dũng khí" để với tay giúp đỡ. Họ biết, họ cũng quan tâm đôi chút; cũng đã có người muốn can thiệp. Nhưng rồi cuối cùng họ cũng bị nỗi sợ phiền phức đánh bại. Và rồi, tất yếu, cô gái ấy đã không thể có được một kết thúc có hậu.&lt;br /&gt;Câu chuyện tưởng chừng như đơn giản, vẫn xảy ra hằng ngày bên ta. Nhưng lại khiến chúng ta suy nghĩ rất nhiều. Chúng ta hay nghĩ chuyện ai nấy lo, đừng xen vào, sẽ phiền phức. Nhưng có lúc nào ta tin rằng chỉ với một cái gõ cửa, ta có thể đã cứu vớt số phận của một con người. Nghe có vẻ to lớn nhỉ? Nhưng biết đâu đấy, đời mà, có khi ta chẳng thể đánh vần nổi chữ ngờ, chứ đừng nói đến việc biết hết nó.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-style: italic; font-weight: bold;"&gt;"How come, how long&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic; font-weight: bold;"&gt;It's not right, it's so wrong&lt;/span&gt; &lt;span style="font-style: italic; font-weight: bold;"&gt;&lt;br /&gt;Do we let it just go on&lt;/span&gt; &lt;span style="font-style: italic; font-weight: bold;"&gt;&lt;br /&gt;Turn our backs and carry on&lt;/span&gt; &lt;span style="font-style: italic; font-weight: bold;"&gt;&lt;br /&gt;Wake up, for it's too late&lt;/span&gt; &lt;span style="font-style: italic; font-weight: bold;"&gt;&lt;br /&gt;Right now, we can't wait&lt;/span&gt; &lt;span style="font-style: italic; font-weight: bold;"&gt;&lt;br /&gt;She won't have a second try&lt;/span&gt; &lt;span style="font-style: italic; font-weight: bold;"&gt;&lt;br /&gt;Open up your hearts as well as your eyes"&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Bài hát đã nhận được đề cửa cho Best Pop Collaboration with Vocals tại Grammy lần thứ 40. MV cuả ca khúc được thực hiện bởi đạo diễn F. Gary Gary, cũng đã nhận được đề cử cho Best R&amp;amp;B Video tại MTV Music Video Award trong 1997. Mình rất thích MV này, quá hay, quá đỉnh với một kết thúc hoàn toàn bất ngờ :D&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;Mời mọi người nghe, xem và suy ngẫm với How Come, How Long&lt;br /&gt;&lt;ul&gt;&lt;li&gt;&lt;a href="http://www.lyrics007.com/Babyface%20Lyrics/How%20Come,%20How%20Long%20Lyrics.html"&gt;Lyric&lt;/a&gt;&lt;/li&gt;&lt;li&gt;&lt;a href="http://www.youtube.com/watch?v=lBPEkEOUUp0"&gt;MV&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/li&gt;&lt;/ul&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30503967216295779-5312739741259099751?l=meggienguyentran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/feeds/5312739741259099751/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=30503967216295779&amp;postID=5312739741259099751' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/5312739741259099751'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/5312739741259099751'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/2011/06/how-come-how-long-babyface-feat-stevie.html' title='How come, how long - Babyface feat. Stevie Wonder'/><author><name>Meggie</name><uri>http://www.blogger.com/profile/16070742570664125034</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='29' src='http://2.bp.blogspot.com/-P6VX1akcNq8/TwhwO9cQ6BI/AAAAAAAAA2k/mgDmILLfcto/s220/1134.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/-tmXhVHgSZAk/TecBhN_Fd5I/AAAAAAAAA0Q/hJjvpfk4n_o/s72-c/HOW-COME%252C-HOW-LONG.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30503967216295779.post-6013720289753179565</id><published>2011-04-13T08:10:00.000-07:00</published><updated>2011-04-13T09:25:18.552-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Sách'/><title type='text'>The Miraculous Journey Of Edward Tulane</title><content type='html'>&lt;span style="font-family:times new roman;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-4kNe-H0e3TY/TaW9jtmJanI/AAAAAAAAA0A/danKZeW-IGc/s1600/The%2BMiraculous%2BJourney%2BOf%2BEdward%2BTulane.jpg"&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 351px; DISPLAY: block; HEIGHT: 400px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5595086533310376562" border="0" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/-4kNe-H0e3TY/TaW9jtmJanI/AAAAAAAAA0A/danKZeW-IGc/s400/The%2BMiraculous%2BJourney%2BOf%2BEdward%2BTulane.jpg" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt; &lt;br /&gt;&lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;p align="center"&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;"&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;Một chú thỏ bằng sứ có thể đi tới những đâu?&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;p align="center"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;Một chú thỏ bằng sứ có thể sống và yêu như thế nào?&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;p align="center"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;Tình yêu mang vị gì?&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;p align="center"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;Nếu là vị đau, chú có còn nên tiếp tục thương yêu?&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;"&gt;Từ trước đến nay, mình không thích đọc fairy tale lắm. Mình luôn nghĩ nó hơi trẻ con chút chút. Dù rất nhiều bạn đã khen ngợi thể loại này vì tính sáng tạo, nội dung đáng yêu và tràn đầy cảm xúc. Nhưng mình vẫn nhất định không chịu đọc. Cho đến...&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;"&gt;Không nhớ ngày nào tháng nào, nhưng nhớ rõ ngày ấy. Hôm ấy có hội chợ sách ở công viên Lê Văn Tám. Mình lon ton đi xuống đó với mục đích tham dự cuộc gặp gỡ với nhà văn người Ý, Alessandro Baricco - tác gia yêu thích của mình. Trước khi về cũng bày đặt đi lòng vòng hội chợ một chút, ngó nghiêng thử có gì hay không. Mình thấy cuốn này, Chuyến Phiêu Lưu Diệu Kỳ Của Edward Tulane, mới nhớ là Kotori có kể rồi và cô nàng cũng đang tìm mua. Bắt máy alo cho Kotori, hỏi nàng có mua không thì nàng bảo mua dùm. Tính mua cho nàng ấy thôi nhưng vì cái cover đẹp quá, cầm lòng không đậu nên mình cũng quyết định vác em nó vê. Về tới nơi là...cất đấy, chưng cho đẹp. Rồi một đêm chán đời, nằm trên giường không biết làm gì cho hết chán. Đảo mắt quanh phòng thì nhìn thấy em ấy. Thế là đọc, và rồi thế là yêu.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;"&gt;Mình chưa bao giờ dám nghĩ mình sẽ đọc bất cứ cuốn fairy tale nào, chứ đừng nói đến chuyện mình phải lòng nó. Ấy thế mà Kate DiCamillo lại làm mình phải lòng chàng Edward Tulane mới khổ chứ. Và rồi chàng ở với mình từ ấy đến giờ...&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;"&gt;Truyện được kê ở kệ sách giành cho thiếu nhi. Mình tự hỏi liệu mấy đứa nhỏ đọc những câu này thì nó nghĩ gì và cảm thấy thế nào? Có đủ "lớn" để hiểu không? Khi mà ngay trang đầu, tác giả đã trích dẫn những dòng như sau:&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;p align="center"&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;Trái tim tan vỡ rồi tan vỡ&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;p align="center"&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;sống bằng tan vỡ.&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;p align="center"&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;Cần phải ra đi&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;p align="center"&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;qua bóng tối rồi bóng tối dày nặng hơn&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;p align="center"&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;và không quay lại&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;"&gt;Ôi trời, truyện giành cho thiếu nhi đấy!&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;"&gt;Truyện kể rằng ngày chưa xưa lắm, có một chú thỏ bằng đồ chơi bằng sứ được làm thủ công vô cùng tinh xảo. Chú vô cùng xinh đẹp và hoàn hảo. Vì vậy mà chú trở nên kiêu ngạo và không biết yêu thương một ai. Chú luôn được cô chủ Abilene chăm sóc, thương yêu, quan tâm nhất mực. Nhưng chú chẳng bao giờ yêu thương cô ấy cả. Và rồi cuộc đời xoay chuyển đưa chú rời khỏi vòng tay của Abilene bởi một tai nạn tình cờ. Chú lưu lạc khắp nơi, trải qua vô vàng sóng gió. Từ một chú thỏ kiêu căng, luôn xem mình là nhất, Edward bắt đầu học cách mở lòng để yêu thương. Chú yêu thương Abilene, thương ông lão đánh cá vui tính Lawrence và bà vợ hiền hậu Nellie. Chú cũng nhớ cả anh chàng lang thang Bull với cô nàng chó Lucy. Rồi chú cảm thấy ấm áp và cả đau đớn khi nhớ về câu bé tốt bụng Bryce và cô em gái bệnh tật nhưng đáng yêu, Sarah Ruth. Tất cả họ đều đi qua đời chú, để lại cho chú tất cả yêu thương và hạnh phúc. Nhưng những lần yêu thương ấy đều kết thúc thật đau đớn và tuyệt vọng. Lúc nào chú cũng bị đá văng ra khỏi hạnh phúc tưởng chừng như vĩnh viễn bởi trò đùa cợt quá lố của số phận. Nhưng rồi chú cũng đã đi đến cuối hành trình của mình, và đã có cho riêng mình một cái kết có hậu.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;"&gt;Kate DiCamillo viết chắc tay, đơn giản nhưng tràn ngập xúc cảm và hàm chứa rất nhiều điều khiến ta suy nghĩ. Khi đọc câu chuyện này tự dưng tôi nhớ đến Hoàng Tử Bé của Antoine de Saint-Exupéry. Không phải về nội dung mà là cái cách nó tiếp cận người đọc. Cả hai đều giống nhau ở chỗ nó phù hợp với tất cả mọi người, mọi lứa tuổi. Mỗi lứa tuổi khi đọc sẽ có những cái nhìn khác về cùng một câu chuyện. Một điểm cộng nữa cho cuốn sách là những hình ảnh minh họa hoàn hảo của Bagram Ibatoulline. Tuy buồn nhưng đó là những bức vẽ vô cùng đẹp.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;Tôi phải nói thật với bạn, tôi đã khóc khi đọc câu chuyện này. Tôi khóc mỗi khi Edward bị tướt đoạt đi yêu thương. Tôi khóc trước những câu chuyện nho nhỏ của những nhân vật trong chuyện. Tôi ngưỡng vọng tình yêu vĩ đại của Lawrence và Nellie. Tôi cũng bật khóc khi những người lang thang thì thầm vào tai Edward để trao gửi yêu thương. Tôi khóc khi cô bé Sarah mất, và cả cái dáng vẻ thất thểu tuyệt vọng của Bryce khi phải rời xa Edward. Và hơn hết, tôi hạnh phúc vì mình biết khóc.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;Edward nhìn lên những vì sao. Chú bắt đầu gọi tên các chòm sao, nhưng rồi chú dừng lại.&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;"Bull", trái tim chú gọi. "Lucy".&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;Đã bao nhiêu lần, Edward tự hỏi, chú phải ra đi mà không kịp có cơ hội nói lời tạm biệt?&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;Một con chim dẽ cô đơn bắt đầu cất tiếng hót.&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;Edward lắng nghe.&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;Có điều gì đó đau quặn trong lòng chú.&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;Chú ước gì mình có thể khóc.&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;Khóc là điều con người chúng ta làm đầu tiên khi ra đời. Ta khóc khi ta hạnh phúc, thành công và vui sướng. Nhưng hơn hết, ta khóc khi ta buồn, ta đau và tuyệt vọng. Vậy chẳng phải chúng ta may mắn hay sao? Ít nhất là may mắn hơn Edward. Chú đau quá, đau đến điếng lòng, nhưng chú nào có thể khóc. Vì chú bằng sứ mà, bằng sứ mà...&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;Và tôi yêu chú!&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;Và tôi cũng biết rằng dù tình yêu thương mang vị đau, thì chúng ta vẫn cứ phải yêu thương. Đơn giản vì nếu sống mà không có yêu thương, ta chẳng khác gì khúc gỗ trong hang đá tối.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;P/S: Vừa ngồi viết bài này vừa nghe &lt;a href="http://www.youtube.com/watch?v=rB_7SsLJ-qY"&gt;Still Water &lt;/a&gt;của Maksim Mrvica, thiệt là nó não gì đâu luôn *sụt sùi*&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30503967216295779-6013720289753179565?l=meggienguyentran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/feeds/6013720289753179565/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=30503967216295779&amp;postID=6013720289753179565' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/6013720289753179565'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/6013720289753179565'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/2011/04/miraculous-journey-of-edward-tulane.html' title='The Miraculous Journey Of Edward Tulane'/><author><name>Meggie</name><uri>http://www.blogger.com/profile/16070742570664125034</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='29' src='http://2.bp.blogspot.com/-P6VX1akcNq8/TwhwO9cQ6BI/AAAAAAAAA2k/mgDmILLfcto/s220/1134.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/-4kNe-H0e3TY/TaW9jtmJanI/AAAAAAAAA0A/danKZeW-IGc/s72-c/The%2BMiraculous%2BJourney%2BOf%2BEdward%2BTulane.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30503967216295779.post-1984198465654723763</id><published>2011-04-09T01:02:00.001-07:00</published><updated>2011-04-09T01:06:32.096-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nhật ký'/><title type='text'>Cà chua biiiiiiiiiiiiiiiiiiii :D</title><content type='html'>&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-rF4r19krCxw/TaASrvi5auI/AAAAAAAAAz4/CjVEZ3Dhppw/s1600/untitled.JPG"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; DISPLAY: block; HEIGHT: 162px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5593491279900666594" border="0" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/-rF4r19krCxw/TaASrvi5auI/AAAAAAAAAz4/CjVEZ3Dhppw/s400/untitled.JPG" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;"&gt;Quà từ Đà Lạt đây, nguyên một rổ cà chua bi ứ ự, nhìn mướt mát chết đi được :D&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;"&gt;Mình là mình khoái ăn cà chua lắm lắm, ngon ơi là ngon. Coi bộ hai ngày sắp tới, mình sẽ chết chìm trong sung sướng với đống cà chua này. Thiệt là sung sướng :D&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;"&gt;Cà chua bi này hơi đặc biệt, ngọt ngọt, quả nhỏ hon hẳn cà chua bi bán trong siêu thị ở Saigon. Lâu lâu dì mới gửi về cho một ít. Ngon dã man :D&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30503967216295779-1984198465654723763?l=meggienguyentran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/feeds/1984198465654723763/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=30503967216295779&amp;postID=1984198465654723763' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/1984198465654723763'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/1984198465654723763'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/2011/04/ca-chua-biiiiiiiiiiiiiiiiiiii-d.html' title='Cà chua biiiiiiiiiiiiiiiiiiii :D'/><author><name>Meggie</name><uri>http://www.blogger.com/profile/16070742570664125034</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='29' src='http://2.bp.blogspot.com/-P6VX1akcNq8/TwhwO9cQ6BI/AAAAAAAAA2k/mgDmILLfcto/s220/1134.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/-rF4r19krCxw/TaASrvi5auI/AAAAAAAAAz4/CjVEZ3Dhppw/s72-c/untitled.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30503967216295779.post-7113016207629416698</id><published>2011-04-08T12:41:00.000-07:00</published><updated>2011-04-08T13:27:32.762-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Phim'/><title type='text'>An Education [2009]</title><content type='html'>&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 266px; DISPLAY: block; HEIGHT: 400px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5593310689456104706" border="0" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/-HpZCtoFa444/TZ9ub_ttJQI/AAAAAAAAAzw/3ebZCTmfiiM/s400/poster_an_education.jpg" /&gt;&lt;a href="http://www.youtube.com/watch?v=qn9IMe5jmf0"&gt;Trailer &lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;An Education là một bộ phim của đạo diễn Lone Scherfig, sản xuất năm 2009. Chuyện phim lấy bối cảnh những năm 60, kể về câu chuyện tình lãng mạn vô vọng của cô thiếu nữ mới lớn Jenny và người đàn ông tên David. Nội dung không có gì đặc sắc hay độc đáo, nhưng nhìn chung đây là bộ phim tốt, đáng để bỏ thời gian xem.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-RPhQt5WBP1Q/TZ9uYKd3WSI/AAAAAAAAAzo/iy61quoKdJA/s1600/alg_movie_an_education.jpg"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; DISPLAY: block; HEIGHT: 308px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5593310623622977826" border="0" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/-RPhQt5WBP1Q/TZ9uYKd3WSI/AAAAAAAAAzo/iy61quoKdJA/s400/alg_movie_an_education.jpg" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;Jenny tình cờ gặp và rơi vào bẫy tình của David, người đàn ông hào hoa phòng nhã đầy bản lĩnh. Từ một cô nữ sinh chăm ngoan với cơ hội được theo học tại Oxford mở ra trước mắt, Jenny bị cuốn theo những thứ phù phiếm mộng mị mà David dẫn dắt cô. Nào là những bộ cánh mới, những đêm nghe nhạc jazz, những cử chỉ ngọt ngào, và cả những lời hứa hẹn mãnh liệt. Jenny bỗng chốc trở thành một thiếu nữ ham vui, chểnh mảng học tập. Và tưởng như cuộc đời cô trượt dốc từ đây, thì đúng lúc đó cô phát hiện ra một bí mật "nho nhỏ" của David, khiến câu chuyện lập tức xoay biến theo một hướng hoàn toàn khác...&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-M87CldbKTEM/TZ9uHAlpsLI/AAAAAAAAAzY/r66pKeocfJw/s1600/alg_movie_an_education.jpg"&gt;&lt;/a&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; DISPLAY: block; HEIGHT: 226px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5593310570646971986" border="0" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/-tcsGSZ7o8W8/TZ9uVFHZplI/AAAAAAAAAzg/p1GuZYECXqI/s400/an-education-22311.jpg" /&gt; &lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;Bộ phim nhận được đề cử cho phim xuất sắc nhất, và diễn viên nữ chính xuất sắc nhất cho Carey Mulligan ở Oscar 2010. Chỉ với cốt truyện đơn giản, vẫn xảy ra hằng ngày quanh ta. Nhưng không vì thế mà làm cho bộ phim bớt phần thú vị. Diễn xuất cực ổn của Carey Mulligan và Peter Sarsgaard cũng là điểm cộng cho thành công của bộ phim. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;Mình xem bộ phim này đã hơn 4 lần, và mình thích nó. Ngoài nội dụng và diễn xuất, mình có một lý do riêng tư nho nho để mà thích An Education :)&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;Trong phim, khi David đề nghị được "yêu" Jenny. Jenny đã từ chối, và "khất" lại cho ngày hôm sau. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;-David! If tomorrow night does happen, it's only ever going to happen once.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;-Why will it only ever happen once?&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;-Because the first time can only happen once.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;Mình rất thích cách nghĩ của Jenny ở đoạn này, "the first time can only ever happen once". Không phải chỉ dành cho hàm ý này, mà còn cho những trường hợp khác của cuộc sống.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;Quote thêm câu này của Jenny nữa nà "If you don't do anything, you never become anyone." :)&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;Hôm nào quỡn sẽ viết về Never Let Me Go [2010], một phim nữa của Carey Mulligan.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30503967216295779-7113016207629416698?l=meggienguyentran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/feeds/7113016207629416698/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=30503967216295779&amp;postID=7113016207629416698' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/7113016207629416698'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/7113016207629416698'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/2011/04/education-2009.html' title='An Education [2009]'/><author><name>Meggie</name><uri>http://www.blogger.com/profile/16070742570664125034</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='29' src='http://2.bp.blogspot.com/-P6VX1akcNq8/TwhwO9cQ6BI/AAAAAAAAA2k/mgDmILLfcto/s220/1134.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/-HpZCtoFa444/TZ9ub_ttJQI/AAAAAAAAAzw/3ebZCTmfiiM/s72-c/poster_an_education.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30503967216295779.post-2304930989377535243</id><published>2011-04-06T08:59:00.000-07:00</published><updated>2011-04-06T09:30:09.601-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Nghĩ'/><title type='text'>Về cái chuyện xách giỏ đi ăn cưới.</title><content type='html'>&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-EyksYI2Lrns/TZyOKVUOc7I/AAAAAAAAAy4/AgiIRcmb4T8/s1600/110125cl5toalet-15.jpg" onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 342px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-EyksYI2Lrns/TZyOKVUOc7I/AAAAAAAAAy4/AgiIRcmb4T8/s400/110125cl5toalet-15.jpg" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5592501145459127218" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;Đầu tiên, mình xin khẳng định là mình thích đám cưới lắm. Nó không chỉ là buổi "thông báo" với bàn dân thiên hạ việc gái đã có chồng, trai đã đeo...gông mà còn là hình thức của sự gắn kết thiên liêng của hai con người. Nhiều khi ngồi mơ mộng, ngó lên trời, dòm mây bay bay, mình ao ước có được cái đám cưới thật đẹp, thật hoành tráng lắm. Con gái mà, ai chả thế! Nhưng nếu nói vầy thì làm gì có chuyện mà ngồi tám ở đây. &lt;/span&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;Cái sự tám này nó không liên quan đến Lễ Gia Tiên này nọ, mà nó liên quan đến cái "trần tục" mang từ đám cưới kìa. Mình đi ăn cưới lần nào cũng như lần nấy. Vừa mừng cho cô dâu chú rể, nhưng lại rầu rầu cái bụng. Cái bụng nó rầu không phải vì tiền mừng, mà nó rầu vì nó chưa thấy cái đám cưới nào thật sự ấm cúng cả. Gửi xe, vô tới cửa làm vài ba cái thủ tục lặt vặt là tiền mừng và ký tên, cái có người chạy ra hỏi "Chị là bạn cô dâu hay chú rể". Và tùy vào mình trả lời mà mình được dắt tới đâu. Bàn này là của bạn cô dâu, khu vực này là bạn chú rể. Thế lỡ mình bạn cả hai thì mình ngồi...hai hàng à? Rồi đến khi vô ngồi trong bàn, ngó tới ngó lui thấy chẳng ai quen nên cũng chẳng biết nói chuyện gì nhiều:&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;- Em bạn ABC hả?&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;- Dạ.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;- Em tên gì?&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;- Dạ, tên XYZ.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;- Uh.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;....&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;- Cô dâu xinh quá ha!&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;- Uh, dễ thương quá!&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;- Chú rể coi bộ cũng hiền lành.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;...&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;- Ăn đi em, ngại gì!&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;- Dạ, ngại gì đâu anh. Cứ để em tự nhiên.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;- Món này ngon đó chớ.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;- Dạ, ở đây nấu ăn cũng được.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;Đó, kịch bản thường là thế. Thêm chút hoa lá cành là vài nụ cười, vài cái gật đầu là xong. Không ai đi ăn cưới mà cứ cắm cổ ngồi ăn bao giờ, cũng phải ngại chứ. Nhưng xếp vô cái bàn không quen ai ráo thì biết nói cái chi.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;Rồi, đến cái chuyện cô dâu chú rể tới từng bàn cụng ly cốp cốp dô dô. Mỗi bàn một ly. Đám cưới nhỏ nhỏ thì đỡ, lỡ mà đám cưới lớn thì thể nào đi một vòng trái đất như thế thì đêm tân hôn cả hai vợ chồng chỉ có nước mạnh ai nấy ngủ, sức đâu mà động với chả phòng. Đó còn chưa kể vì đông quá nên mỗi bàn chỉ gặp được cô dâu chú rể có một lần, rồi chờ đến khi ra về mới gặp thêm cú chót. Vậy đó, đám cưới coi bộ ngộ quá ha. Ngồi cả buổi gặp chú rể cô dâu được hai lần. Gặp lần đầu là "chúc anh chị hạnh phúc nha". Gặp lần sau trước khi ra về "Em về nha chị, chúc hai người hạnh phúc". &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;Mà nhiều chỗ phục vụ khách cũng rất tếu. Tôm đưa lên cả buổi, khách ăn gần xong thì vác hai đĩa muối tiêu đặt lên. Khách ngó nhau, không hiểu muối tiêu ăn với cái gì? Chẳng lẽ có món ... muối tiêu sao? Rồi có lần mình đi ăn cưới. Món khai vị dọn ra tô soup, thêm chục chén. Cô phục vụ xinh xinh nhanh tay múc mỗi chén một muỗng lớn soup, rồi lẳng lặng bưng tô soup chạy vô trong. Khách có muốn ăn thêm cũng đành ngồi đó mà nhìn. Haizz! Mấy ông anh hay nói vui, đi ăn cưới xong là phải ghé vô tiệm phở dợt đợt hai mới đặng. Nghĩ thấy tếu mà cũng chẳng sai.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;Vậy chớ đi ăn cưới là đi làm chi. Đi chúc mừng thì cũng chẳng đủ, đi ăn cũng chẳng no, đi cho vui thì cũng chẳng ra sao? Coi bộ, cái vụ cưới xin này ngộ quá. Cần xem xét kỹ mới được :D&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30503967216295779-2304930989377535243?l=meggienguyentran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/feeds/2304930989377535243/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=30503967216295779&amp;postID=2304930989377535243' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/2304930989377535243'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/2304930989377535243'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/2011/04/ve-cai-chuyen-xach-gio-i-cuoi.html' title='Về cái chuyện xách giỏ đi ăn cưới.'/><author><name>Meggie</name><uri>http://www.blogger.com/profile/16070742570664125034</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='29' src='http://2.bp.blogspot.com/-P6VX1akcNq8/TwhwO9cQ6BI/AAAAAAAAA2k/mgDmILLfcto/s220/1134.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/-EyksYI2Lrns/TZyOKVUOc7I/AAAAAAAAAy4/AgiIRcmb4T8/s72-c/110125cl5toalet-15.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30503967216295779.post-4132656768880910473</id><published>2011-03-11T07:20:00.000-08:00</published><updated>2011-03-11T07:41:54.856-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Nhạc'/><title type='text'>What are words - Chris Medina</title><content type='html'>&lt;iframe title="YouTube video player" width="560" height="349" src="http://www.youtube.com/embed/nQY4dIxY1H4" frameborder="0" allowfullscreen=""&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;Chris Medina tham dự American Idol (AI) 10, nhưng dừng chân ở vòng loại Top 24. Chris đem đến AI một câu chuyện tình yêu thật cảm động và vĩ đại của riêng mình. Juliana, vị hôn thê yêu thương của Chris, đã bị chấn thương não nghiêm trọng sau một vụ tai nạn xe hơi và hiện tại gặp rất nhiều khó khăn trong cuộc sống. Bài hát được  Rodney Jerkins viết với tất cả lòng khâm phục tình yêu tuyệt vời của Chris và Juliana. Và Chris đã hát với tất cả trái tim mình.&lt;span class="Apple-style-span" style="color: rgb(78, 78, 78); line-height: 21px; "&gt; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: rgb(78, 78, 78); font-size: 14px; line-height: 21px; "&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="line-height: 27px; "&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;i&gt;Anywhere you are, I am near&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="line-height: 27px; "&gt;&lt;i&gt;Anywhere you go, I'll be there&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="line-height: 21px; "&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="line-height: 27px; "&gt;&lt;i&gt;Anytime you whisper my name, you'll see&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="line-height: 27px; "&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;i&gt;How every single promise I keep&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;i&gt;Cuz what kind of guy would I be&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;i&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-style: normal; "&gt;&lt;i&gt;If I was to leave when you need me most&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-style: normal; "&gt;&lt;i&gt;What are words&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-style: normal; "&gt;&lt;i&gt;If you really don't mean them&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-style: normal; "&gt;&lt;i&gt;When you say them&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-style: normal; "&gt;&lt;i&gt;What are words&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-style: normal; "&gt;&lt;i&gt;If they're only for good times&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-style: normal; "&gt;&lt;i&gt;Then they don't&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-style: normal; "&gt;&lt;i&gt;When it's love&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-style: normal; "&gt;&lt;i&gt;Yeah, you say them out loud&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-style: normal; "&gt;&lt;i&gt;Those words, They never go away&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-style: normal; "&gt;&lt;i&gt;They live on, even when we're gone&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-style: normal; "&gt;&lt;i&gt;And I know an angel was sent just for me&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-style: normal; "&gt;&lt;i&gt;And I know I'm meant to be where I am&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-style: normal; "&gt;&lt;i&gt;And I'm gonna be&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-style: normal; "&gt;&lt;i&gt;Standing right beside her tonigh&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="line-height: 27px; "&gt;&lt;i&gt;And I'm gonna be by your side&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="line-height: 21px; "&gt;&lt;div style="text-align: justify; "&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="line-height: 27px; "&gt;&lt;i&gt;I would never leave when she needs me most&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="line-height: 27px; "&gt;&lt;div style="text-align: justify; "&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;i&gt;What are words&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;div style="text-align: justify; "&gt;&lt;i&gt;If you really don't mean them&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;i&gt;&lt;div style="text-align: justify; "&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-style: normal; "&gt;&lt;i&gt;When you say them&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify; "&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-style: normal; "&gt;&lt;i&gt;What are words&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify; "&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-style: normal; "&gt;&lt;i&gt;If they're only for good times&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify; "&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-style: normal; "&gt;&lt;i&gt;Then they don't&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify; "&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-style: normal; "&gt;&lt;i&gt;When it's love&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify; "&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-style: normal; "&gt;&lt;i&gt;Yeah, you say them out loud&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify; "&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-style: normal; "&gt;&lt;i&gt;Those words, They never go away&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify; "&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-style: normal; "&gt;&lt;i&gt;They live on, even when we're gone&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify; "&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-style: normal; "&gt;&lt;i&gt;Anywhere you are, I am near&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify; "&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-style: normal; "&gt;&lt;i&gt;Anywhere you go, I'll be there&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify; "&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-style: normal; "&gt;&lt;i&gt;And I'm gonna be here forever more&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify; "&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-style: normal; "&gt;&lt;i&gt;Every single promise I keep&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify; "&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-style: normal; "&gt;&lt;i&gt;Cuz what kind of guy would I be&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify; "&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-style: normal; "&gt;&lt;i&gt;If I was to leave when you need me most&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify; "&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-style: normal; "&gt;&lt;i&gt;I'm forever keeping my angel close&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: rgb(78, 78, 78); font-size: 14px; line-height: 21px; "&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: rgb(51, 51, 51); font-size: 17px; line-height: 27px; "&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: 17px; line-height: 27px;"&gt;&lt;b&gt;Ngoài những hình ảnh ở phòng thu, clip còn mang đến những hình ảnh hạnh phúc của vợ chồng Chris ở đời thường. Từ khoảnh khắc hạnh phúc ngập tràn khi Juliana nhận lời cầu hôn của Chris, đến cuộc sống hiện tại khó khăn nhưng đầy yêu thương sau khi Juliana bị tai nạn. Tất cả khiến tôi không cầm nỗi nước mắt. Và tôi nghĩ những ai đó đã xem clip, đã ít nhiều biết đến câu chuyện tình yêu cảm động này qua AI đều ít nhất một lần lau vội những giọt nước mắt. Tôi tin thế, như tin rằng tình yêu chân chính vẫn còn tồn tại.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: 17px; line-height: 27px; "&gt;&lt;b&gt;Cảm ơn Chris và Juliana.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30503967216295779-4132656768880910473?l=meggienguyentran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/feeds/4132656768880910473/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=30503967216295779&amp;postID=4132656768880910473' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/4132656768880910473'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/4132656768880910473'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/2011/03/chris-medina-tham-du-american-idol-ai.html' title='What are words - Chris Medina'/><author><name>Meggie</name><uri>http://www.blogger.com/profile/16070742570664125034</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='29' src='http://2.bp.blogspot.com/-P6VX1akcNq8/TwhwO9cQ6BI/AAAAAAAAA2k/mgDmILLfcto/s220/1134.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://img.youtube.com/vi/nQY4dIxY1H4/default.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30503967216295779.post-1107485992899960022</id><published>2011-03-06T09:16:00.000-08:00</published><updated>2011-03-06T10:08:27.090-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nhật ký'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Sách'/><title type='text'>Sách.</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/-GBbtW1GSr6c/TXPBg-sFDOI/AAAAAAAAAw8/9PLrOQ_Iz7Q/s1600/GCCN.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 385px; height: 400px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-GBbtW1GSr6c/TXPBg-sFDOI/AAAAAAAAAw8/9PLrOQ_Iz7Q/s400/GCCN.jpg" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5581017135570029794" /&gt;&lt;/a&gt;Hiện tại bên Facebook, mình có một cái "nhật ký" nho nhỏ bằng ảnh, "[1] PHOTO - [1] Day - [1] PAGE OF DIARY". Lập ra dựa trên cái dự án P-R-[O]-J-E-C-T-3-6-5 của pé Thương, nhằm chữa cái bệnh lười, vì mỗi ngày sẽ post lên một cái gì đó mà mình đã làm. Nhưng dạo này Facebook bị chặn rồi nên mình đưa qua đây,  dù sao thì ở đâu cũng là nhà ha :D&lt;div&gt;Lâu rồi mình chưa mua sách. Cuốn gần đây nhất là "Nếu đời anh vắng em" của Guillaume Musso, nhờ Mộp Mộp đi mua giùm chứ mình cũng chẳng đi. Hôm nay nhân dịp có hẹn cafe ở công viên 30/4 với mấy bé nên tạt qua nhà sách mua một ít. Lượn tới lượn lui, mình hốt được năm cuốn này, đủ mọi thể loại. Thích thích!&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Có khi mình biến cái blog này làm nơi chia sẽ, review nào sách, nào phim, nào nhạc mình thích thì biết đâu lại hay nhỉ :D&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Uh, làm vậy đi!&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30503967216295779-1107485992899960022?l=meggienguyentran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/feeds/1107485992899960022/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=30503967216295779&amp;postID=1107485992899960022' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/1107485992899960022'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/1107485992899960022'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/2011/03/632011-sach.html' title='Sách.'/><author><name>Meggie</name><uri>http://www.blogger.com/profile/16070742570664125034</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='29' src='http://2.bp.blogspot.com/-P6VX1akcNq8/TwhwO9cQ6BI/AAAAAAAAA2k/mgDmILLfcto/s220/1134.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/-GBbtW1GSr6c/TXPBg-sFDOI/AAAAAAAAAw8/9PLrOQ_Iz7Q/s72-c/GCCN.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30503967216295779.post-170738902533379402</id><published>2011-02-04T03:12:00.000-08:00</published><updated>2011-03-06T09:24:50.589-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Nghĩ'/><title type='text'>"Vết cắt ở đâu cũng xót"</title><content type='html'>&lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;i&gt;1. Tôi chỉ là một đứa trẻ không cha, ra đời giữa những tiếng khóc và những lời chửi bới. Tôi lớn lên không tiếng cười. Tôi chưa bao giờ biết sữa mẹ mặn ngọt như thế nào. Mẹ nuôi sống tôi, với tôi đó đã là cả một ân huệ. Ai cũng có quyền quay mặt với mẹ nhưng tôi thì không. Khi lấy em, tôi đã nói: "Tôi chỉ có mình mẹ và mẹ cũng chỉ có mình tôi". Em gật đầu, tôi nghĩ là em đã hiểu.&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;i&gt;2. Những người đàn bà không chồng mà chửa, tội lỗi có bao giờ thuộc về đàn ông? Tôi sinh ra ở nơi ấy, nơi mẹ tôi lớn lên giữa tuổi mười lăm đẹp là thế...Đêm tối lắm. Giá như trời cứ sáng mãi thì sẽ không có đêm, không có đêm thì sẽ không có tôi. Cánh đồng hết mùa, những gốc rạ nằm chỏng chơ, thoi thóp. Tiếng gào thét quay quắt, vô vọng đến khản đặc của mẹ vì bị cưỡng bức. Mười lăm tuổi, mẹ sống với những ngày buồn đằng đẵng. Mẹ tôi sợ đêm. Tôi đã hy vọng em lắng nghe và yêu lấy mẹ. Nhưng có lẽ đòi hỏi của tôi lớn quá chăng?&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;i&gt;3. Tôi biết ơn em vì em đã chấp nhận lấy tôi. Chúng ta đã rất khó khăn để đến được với nhau. Gia đình em không chấp nhận mẹ tôi. Tôi đã từng từ bỏ. Khi ấy, em nhìn vào mắt tôi và hỏi: "Tình yêu của chúng mình chưa đủ lớn à?". và tôi lại đứng lên. Chúng ta "trường kỳ kháng chiến" cho đến một ngày "kháng chiến thành công". Tôi luôn sợ em hối hận. Giữa bao nhiêu người, tại sao em lại chọn tôi?&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;i&gt;Tôi thức dậy mỗi ngày và luôn giật mình kiếm tìm em. Tôi hạnh phúc khi được tự do reo gọi tên em là "vợ của tôi". "Vợ" - nếu em biết tiếng nói ấy với tôi quan trọng và cần thiết đến nhường nào thì em có ra đi hay không? Tôi nhắm mắt và bước ra giữa dòng người tấp nập, tiếng còi xe chạy qua inh ỏi. Nhưng nếu tôi ra đi, mẹ sẽ chỉ còn một mình. Nếu em hiểu, tôi đã phải sống chỉ vì không thể chết, em có bỏ tôi ra đi?&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;i&gt;4. "Em muốn chúng ra dọn ra ở riêng". Em nói em không chịu nổi "Một bà mẹ chồng không ra sao cả". Tôi tát em một cái và mất em vĩnh viễn. Xin em hãy hiểu cho tôi. Em về làm dâu mẹ tôi, sống thiệt thòi nhiều hơn là đầy đủ. Mẹ sống tách biệt với chúng ta ngay dưới một mái nhà. Mẹ chưa một lần gọi tôi là con nên em cũng đừng thắc mắc vì sao mẹ luôn nhìn em như một kẻ xa lạ. Hơn hai mươi năm qua, tôi luôn cố gắng gần mẹ nhưng càng cố gần lại càng xa. Nên em cũng đừng trách mẹ vì sao không chấp nhận em, vì sao luôn gạt bỏ sự quan tâm chăm sóc của em. Tôi đã nói: "Sống với mẹ sẽ không dễ dàng". Em gật đầu, tôi nghĩ là em đã hiểu. Tôi chỉ mong em để mẹ được sống là mẹ - đúng nghĩa.&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;i&gt;5. Mẹ đang yêu, cả hai chúng ta đều nhận ra điều ấy. Một ngày em gọi điện cho tôi, lôi tôi bằng được ra khỏi cuộc họp. Em bảo: "Anh hãy về mà xem mẹ đang làm cái gì". Tôi lao như bay ra khỏi cơ quan. Trong gian phòng khách chật hẹp, mẹ, em và một người đàn ông tôi không quen, đưa mắt nhìn tôi. Em sấn tới trước mặt tôi, chỉ tay về phía người đàn bà ngồi đối diện: "Đấy, người tình vĩ đại của mẹ anh đấy!". Em nghiếng răng nói đầy chua chát, mỉa mai. Tôi đưa mắt về phía mẹ. Mẹ cúi mặt. Tôi chưa bao giờ thấy mẹ như thế - nhỏ bé và yếu đuối.&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;i&gt;Những ngày sau ấy, cuộc sống của chúng ra trở nên nặng nề hơn bao giờ hết. Em rên rỉ hàng ngàn lần mỗi đêm rằng em xấu hổ, rằng em không dám ra đường, không dám gặp đồng nghiệp. Em coi thường mẹ cả trong lời nói lẫn cái nhìn. Trước em, mẹ chỉ im lặng. Mẹ tôi có đáng bị như thế hay không? Em buộc tôi chọn lựa: "Em hoặc mẹ anh". Tôi đã từng nói cả thế giới có quyền coi thường mẹ tôi nhưng tôi thì không. Không có mẹ thì không có tôi - chồng của em.&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;i&gt;Chúng ta ly hôn, không cần những ngày hòa giải. Em nói điều đó vô ích, nói tôi không có quyền hối hận. Tôi hiểu những dằn vặt em phải gánh chịu. Tôi không trách em. Em cứ oán giận tôi nhưng chỉ xin hãy hiểu một điều: Đừng bắt tôi chọn lựa hoặc mẹ tôi hoặc em. Với tôi, cả mẹ và em đều là máu thịt, một vết cắt dù là ở nơi đâu cũng xót...&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;Source: Phạm Mỹ Việt, tạp chí Thế Giới Phụ Nữ, 8/11/2010.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;-------------------------------------------------------------&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;Một mẩu truyện nho nhỏ đọc trong tạp chí thấy hay và sâu nên post lại đây cho mọi người cùng đọc.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;Tôi sinh trưởng trong một gia đình miền Trung gốc. Cha mẹ nuôi dạy tôi một cách thoải mái. Phần vì thương con, phần vì tôi là đứa cứng đầu từ nhỏ. Nói là thoải mái, nhưng xét so với nhiều gia đình khác thì vẫn thuộc loại nghiêm khắc và kỹ. Mẹ dạy tôi nữ công gia chánh, tôi học được hết ngoại trừ việc may vá. Tôi không hạp lắm với kim chỉ. Ba tôi người miền Trung, gia trưởng nhưng không quá khắc nghiệt. Ông dạy tôi những lễ nghĩa cần có để sống. Ngày nhỏ, tôi không quá coi trọng những điều răng dạy của cha mẹ, đầu tôi cứng mà. Nhưng càng lớn, tôi lại càng tâm đắc với những điều cha mẹ khuyên bảo. Trong đó, chuyện yêu đương và hôn nhân gia đình được ba mẹ tôi khá chú trọng. Tôi học từ mẹ việc chu toàn cuộc sống gia đình là đến từ người đàn bà, êm ấm hay không cũng từ đây mà nên. Bà vẫn luôn dạy tôi rằng "Lấy chồng không đơn thuần chỉ lấy người ấy làm chồng, mà thật ra là lấy cả gia đình bên ấy". Điều này cũng tương đồng với ý kiến của ba tôi "Mình đối với gia đình mình ra sao, thì cũng phải như vậy với gia đình chồng". Tôi đã lớn lên với những điều ấy, và tôi nghĩ nó đúng. Giờ đây, xã hội ngày càng hiện đại, tôi cũng hiện đại theo. Tuy rằng tôi vẫn tâm niệm rằng người chồng là bầu trời của người vợ, là trụ cột trong nhà, chuyện nội trợ bếp núc phải là của người nữ. Nhưng tôi cũng nghĩ nếu người đàn ông biết chia sẻ gánh nặng cho vợ, đỡ đần chút ít việc nhà cũng là hay. Tôi cũng giữ quan niệm về việc yêu thương và gắn bó với gia đình chồng. Nhưng tôi luôn dặn bản thân, nếu không thể dung hòa nổi với gia đình người yêu thì tuyệt đối không kết hôn. Đừng bao giờ nghĩ cứ cưới trước rồi hẳn sống sau. Ta cứ nghĩ ta có thể làm được nên ta tự tin mà lao vào. Nhưng rốt cuộc cũng chỉ có thương đau.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;Đọc bài báo ấy, tôi thấy tội cho mọi người trong cuộc. Người mẹ, người đàn ông và người vợ, tất cả họ đều rất đáng thương. Người đàn ông có đôi phần ích kỷ khi chỉ khăng khăng nghĩ tới cảm xúc của người mẹ, mà không nghĩ tới người vợ. Cô ấy hiểu việc sống với mẹ chồng sẽ khó thế nào, và cô ấy cũng đã cố gắng quan tâm chăm sóc. Nhưng ai cũng vậy, gửi gắm yêu thương mà không được chấp nhận thì rồi sẽ có lúc mệt mỏi mà rũ bỏ. Cô ấy nghĩ rằng tình yêu của họ là một tình yêu đủ, đủ cho họ và đủ cho cả người mẹ. Nhưng cô ấy đã lầm. Vậy nên tôi luôn nghĩ từ tình yêu đến hôn nhân là cả một con đường mòn dài dằng dặc, và đừng bao giờ xem tình yêu là điều kiện duy nhất của hôn nhân. Như vậy có gay gắt quá không nhỉ?&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;Người vợ, nông nỗi đôi phần, đã tự đưa mình vào một tình thế cực bế tắc, "Em hoặc mẹ anh". Có một lần xem phim Việt Nam, không nhớ phim gì, hình như là Cuộc Chiên Hoa Hồng hay gì gì đấy, nhân vật nam trong lúc bực tức đã nói với người vợ, đại ý rằng mẹ anh ta là tất cả đối với anh ta, rằng cô ấy chỉ hơn mẹ anh ấy ở chỗ là bà không thể sinh con cho anh được. Thoạt đầu, tôi thấy hơi buồn cười, vì nói vậy hóa ra vợ anh ta đơn thuần là cái mày đẻ à? Nhưng nghĩ cho cùng, ý nói đó đúng thật. Vợ có thể bỏ, nhưng chẳng người đàn ông đàng hoàng nào lại bỏ rơi mẹ mình. Vậy nên những cô gái, những cô vợ đừng bao giờ bảo rằng "Em hoặc mẹ anh, chọn đi". Vì đơn giản là chúng ta đã thua ngay từ khi câu ấy được nói ra. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30503967216295779-170738902533379402?l=meggienguyentran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/feeds/170738902533379402/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=30503967216295779&amp;postID=170738902533379402' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/170738902533379402'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/170738902533379402'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/2011/02/vet-cat-o-au-cung-xot.html' title='&quot;Vết cắt ở đâu cũng xót&quot;'/><author><name>Meggie</name><uri>http://www.blogger.com/profile/16070742570664125034</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='29' src='http://2.bp.blogspot.com/-P6VX1akcNq8/TwhwO9cQ6BI/AAAAAAAAA2k/mgDmILLfcto/s220/1134.JPG'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30503967216295779.post-4648684933691005461</id><published>2010-11-08T06:19:00.000-08:00</published><updated>2011-03-06T10:08:31.801-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nhật ký'/><title type='text'>Chẳng có gì hết!</title><content type='html'>&lt;span style=";font-family:times new roman;font-size:100%;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/TNgHK49005I/AAAAAAAAAvk/2dOj_JwhWx8/s1600/a.JPG"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 213px; height: 208px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/TNgHK49005I/AAAAAAAAAvk/2dOj_JwhWx8/s400/a.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5537183625523811218" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style=";font-family:times new roman;font-size:100%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style=";font-family:verdana;font-size:100%;"&gt;Mình có gì trong tay?... chẳng có gì hết!&lt;br /&gt;Mình đã từng tin rằng mình hiểu bản thân mình lắm, rằng mình thích gì, mình yêu gì, mình muốn làm gì và hơn hết là mình muốn trở thành ai. Nhưng giờ đây, mình không còn thế nữa. Mình chẳng biết bản thân mình muốn gì.&lt;br /&gt;Nhớ ngày nhỏ, ước mơ đầu đời của mình là trở thành nhà khảo cổ học, chuyên nghiên cứu về Ai Cập và các nền văn minh Lưỡng Hà. Mê lắm, đọc nhiều về Ai Cập lắm. Với mình lúc ấy, nền văn minh Ai Cập thật to lớn, vĩ đại và hấp dẫn khôn cùng. Này nhé, Paraoh này tên gì, đã làm được gì, tại sao họ lại ướp xác, họ ướp xác như thế nào, tại sao lăng mô của các vị Pharaoh lại giàu có đến thế.... Ôi cha, mơ ước của trẻ con thì lúc nào cũng vĩ đại thế đấy!&lt;br /&gt;Lớn chút nữa, khi bắt đầu nhận ra ước mơ thứ nhất "to lớn" quá, không rờ tới được, mình chuyển sang mơ về một nhà kinh doanh. Sẽ là hệ thống cafe thật đặc biệt, sẽ là hệ thống nhà hàng với những món ăn tuyệt ngon và sẽ là hệ thống cửa hàng chuyên cung cấp đồ lưu niệm... Đấy, mình đã từng mơ thế đấy. Mơ với chả mộng.&lt;br /&gt;Giờ đây, khi tốt nghiệp đại học, mình chỉ muốn được làm công việc mà mình yêu thích, ổn định cuộc sống. Vậy thôi, mà sao khó quá. Cái chính là bản thân mình chẳng biết mình muốn làm gì. Marketing hay event? Tài chính hay đầu tư? Mình chẳng biết nữa. Mình bị ì rồi, suy nghĩ của mình nó "béo" quá rồi, chẳng lết đi đâu được. Mình giờ như một đứa mà não đã bắt đầu ruỗng mục rồi, và cái sự năng động cầu tiến của cô sinh viên năm đầu cũng đã bay mất rồi.&lt;br /&gt;Mình chẳng có gì hết trơn, chẳng có gì hết!&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30503967216295779-4648684933691005461?l=meggienguyentran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/feeds/4648684933691005461/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=30503967216295779&amp;postID=4648684933691005461' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/4648684933691005461'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/4648684933691005461'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/2010/11/8112010-chang-co-gi-het.html' title='Chẳng có gì hết!'/><author><name>Meggie</name><uri>http://www.blogger.com/profile/16070742570664125034</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='29' src='http://2.bp.blogspot.com/-P6VX1akcNq8/TwhwO9cQ6BI/AAAAAAAAA2k/mgDmILLfcto/s220/1134.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/TNgHK49005I/AAAAAAAAAvk/2dOj_JwhWx8/s72-c/a.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30503967216295779.post-4259493835651716302</id><published>2010-09-16T07:24:00.000-07:00</published><updated>2011-03-06T10:08:41.875-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nhật ký'/><title type='text'>Đêm không ngủ và bệnh viện</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/TJIo78aSGxI/AAAAAAAAAu8/t10xviU0O1k/s1600/Gone_Away_by_aquapell.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 300px; height: 375px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/TJIo78aSGxI/AAAAAAAAAu8/t10xviU0O1k/s400/Gone_Away_by_aquapell.jpg" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5517517503776037650" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;11:50 PM, 8/9/2010, tầng 2, bệnh viện Nhiệt Đới.&lt;/span&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;30 viên gạch, chiều dài mỗi viên là 40 cm, vị chi là 12m.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;12m với 8 bệnh nhân, 8 giường xếp, 8 người nhà, 8 cái chiếu đơn và lỉnh kỉnh bao nhiêu là đồ đạc.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;Trời nóng, không quạt, không gió nốt.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;Đêm bệnh viện.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;Ku Ry đang ngủ. Thằng bé bị sốt xuất huyết.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;Tầng 1 có hai người, một người đàn ông và một người đàn ông. Tầng 2 có hai người, tôi và một người đàn ông. Bốn người còn thức.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;1/1/2010 - 8/9/2010.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;Trung tâm khám bệnh Hòa Hảo, bệnh viện Chợ Rẫy, bệnh viện Chấn thương chỉnh hình, bệnh viện Tai - Mũi - Họng, bệnh viện Ung Bướu, bệnh viện Triều An, bệnh viện Nhiệt đới và một lần dừng xe trước bệnh viện Mắt.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;Saigon có bao nhiêu bệnh viện nhỉ?&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;Trên yellowpages.vn có hết không?&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;11:55 PM.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;Tôi không thích bệnh viện, không thích chứ không phải là ghét. Bệnh viện cần cho cuộc sống con người. Tôi chỉ ghét phòng hậu phẫu và những đêm thức trắng ở bệnh viện mà thôi.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;Tôi không thích Chợ Rẫy và Hòa Hảo. Nó đông quá, đầy ắp những mùi người.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;Ung Bướu thì tối và đau khổ.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;Tôi cũng không thích Chấn thương và Chỉnh hình. Tôi thường quay đi khi nhìn thấy gương mặt ngơ ngác của những đứa trẻ mà tay, chân hoặc cả hai đang đăng bột, bị nẹp. Tôi mệt mỏi và lạnh người khi nhìn thấy những vết thương bưng mủ, tím rịm. Bạn đã bao giờ nhìn thấy nào đinh, nào ốc, hay cả những thanh kim loại dài bắt vào da thịt con người chưa? Tôi nghĩ chẳng ai mà khoái nhìn thấy thế đâu nhỉ. Tôi cũng vậy, tôi cũng không khoái.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;12:05.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;Cô vợ nhỏ nhỏ ngồi dậy lau mồ hôi cho chồng. Âu yếm và ngọt ngào.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;Cô nằm xuống và ngủ tiếp.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;Bệnh nhân thứ 3 vẫn quạt, bằng tay, liên hồi. Bà vợ đang ngủ.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;Bệnh viện Triều An và Tai - Mũi - Họng tuy cũ nhưng sạch và không đầy mùi người.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;Bệnh viện Nhiệt Đớt mới xây nên hiển nhiên sạch và thoáng đãng.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;Viện Mắt thì tôi không biết. Tôi chưa vào, và cũng chẳng có ước muốn được vào.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;Ku Ry có vẻ ngủ say.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;Người đàn ông dãy bên kia ngó tôi chằm chằm. Có lẽ ông tự hỏi như vầy:"Con nhỏ đó viết cái gì ấy nhỉ?" (Tôi đang viết tay).&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;À, sao chỉ mỗi dãy hành lang em tôi nằm là không có quạt nhỉ? Dãy hành lang bên kia có mà :-?&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;12:15.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;Ku Ry mở mắt, vươn người, rồi nhắm mắt ngủ tiếp.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;Ku cậu trắng nhất trong số 8 "ông chủ giường xếp". Ku cậu sinh ra và lớn lên ở Đà Lạt - quê ngoại tôi. Không phải em ruột, là em họ. Nhưng ở cái đất Saigon này, cậu là gia đình của tôi.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;12:20.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;Phía góc trái tầng trệt, so với góc đứng của tôi, có một chiếc xe lăn, còn mới và còn nguyên.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;Có ai đó, ở căn phòng nào đó, ở cái lầu 2 này, cứ thỉnh thoảng lại ho lớn, có vẻ đau.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;Người đàn ông đầu hành lang đang châm nước. Ông cũng không ngủ.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;Trong cái bệnh viện này, vào lúc này, có bao nhiêu người không ngủ?. Và ngay lúc này đây, trong lòng Saigon, có bao nhiêu người còn thức?&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;12:25.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;Trời bắt đầu dịu hơn, thi thoảng có chút gió.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;Trời tối đen, không sao.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;12:30.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;Tôi quay về chiếc chiếu đơn của mình, tựa lưng vào ba lô. Uống ngụm nước và ngó xung quanh. Buông bút.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;12:40.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;Tôi đọc phụ lục của cuốn từ điển Anh - Việt.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;Bible: Kinh Thánh.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;Gia đình tôi thờ Phật.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;Tôi đã mua một cuốn sách, tóm tắt về Kinh Thánh, của nhà xuất bản Tôn giáo. Tôi đã không đọc nó như một tài liệu về Tôn giáo - Tín ngưỡng, mà như một tài liệu về Văn hóa. Thú vị!.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;Bible bao gồm Old Testtament, New Testament và Apocrypha.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;Capital city.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;Một tay che phần quốc gia, tôi đoán dựa trên tên thủ đô.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;Kết quả: 65/222 Quốc gia và vùng lãnh thổ.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;Độ vài năm nữa thôi, tỷ lệ này không biết còn được 30/222 không nữa? &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;À, phát hiện ra thủ đo của Turkey là Ankara. Tôi cứ bị nhầm lẫn là Istanbul :)&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;12:50.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;Mỏi mắt quá, không viết nữa, cũng chẳng đọc nữa. Mệt!&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30503967216295779-4259493835651716302?l=meggienguyentran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/feeds/4259493835651716302/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=30503967216295779&amp;postID=4259493835651716302' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/4259493835651716302'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/4259493835651716302'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/2010/09/em-khong-ngu-va-benh-vien.html' title='Đêm không ngủ và bệnh viện'/><author><name>Meggie</name><uri>http://www.blogger.com/profile/16070742570664125034</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='29' src='http://2.bp.blogspot.com/-P6VX1akcNq8/TwhwO9cQ6BI/AAAAAAAAA2k/mgDmILLfcto/s220/1134.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/TJIo78aSGxI/AAAAAAAAAu8/t10xviU0O1k/s72-c/Gone_Away_by_aquapell.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30503967216295779.post-2059969817580453038</id><published>2010-07-22T07:40:00.000-07:00</published><updated>2011-03-06T09:26:26.293-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='vụn'/><title type='text'>Nếu một ngày bầu trời mang màu...xám.</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/TEhYsIElnII/AAAAAAAAAuc/cmkN3t6BqBI/s1600/DSC02129.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 300px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/TEhYsIElnII/AAAAAAAAAuc/cmkN3t6BqBI/s400/DSC02129.JPG" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5496740860309904514" /&gt;&lt;/a&gt;Mỗi khi lòng ngổn ngang, mình hay chạy xe chậm, chừng 20-30km/h. Những khi như vậy, mình như cái bóng trên đường. Lẳng lặng với những suy nghĩ, cảm giác muộn phiền. Đi sát vô trong, thật chậm, chờ đợi từng người vượt qua mình tiến về phía trước. &lt;div&gt;Cố gắng sống lý trí là điều cần thiết. Nhưng có những lúc lý trí vắt kiệt sức mình, làm mình vô cảm, già nua. Cảm xúc lại khác. Nó chậm chạp, nhưng mãnh liệt, dù buồn hay vui. Ta nên nương náu vào đâu? Lý trí hay cảm xúc?&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Mơ hồ!&lt;/div&gt;&lt;div&gt;--------------------------------&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Bức hình trên mình chụp lâu rồi. Nó là màu trời mình thích nhất. Bầu trời xanh? đẹp, rất đẹp. Nhưng không phải là màu mình thích nhất. Khi bầu trời sắp mưa, mây đen kéo về chưa nhiều. Bầu trời sẽ có màu xám, đẹp dã man. Mình chụp khá nhiều "bầu trời xám". Đôi khi những hôm bầu trời rãng rỡ mỡ gà mình cũng chụp, cũng thích.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;-------------------------------&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Hôm nay chợt nhớ đến khoảng thời gian chừng non 3 tháng cuối năm 18 tuổi. Ngây thơ và bồng bột nhưng ngọt ngào và hạnh phúc, dù là vay mượn.  Mình vẫn còn muốn níu giữ thì phải. Biết sao được khi giờ đây mình cô đơn đến thế. &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Dù em đã bước qua đời anh nhẹ hẫng như khói sương trong sớm thu se lạnh.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Dù em đã nhẹ nhàng buông lơi bàn tay ấm nồng giữa mưa đêm Sài Gòn giá buốt.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Dù em khước từ, và chối bỏ những ký ức không nguyên vẹn.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Dù em không còn hình dung nổi gương mặt, nụ cười, ánh mắt.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Nhưng em biết có một thứ vẫn mãi bên em như tháng ngày xưa cũ.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Nỗi đau!&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Giữa đêm mưa Sài Gòn, em đưa tay hứng lấy những giọt mưa nặng hạt rơi điên cuồng trong không khí. Em nếm, và nước mưa có vị chua xót như nước mắt của ngày xưa. &lt;/div&gt;&lt;div&gt;Em nhớ những đêm giật mình trở giấc thảng thốt vật vã với cơn mơ đêm tăm tối không dứt.  &lt;/div&gt;&lt;div&gt;Em nhớ giọt nước mắt câm lặng lăn dài trên má ở góc tối quán cafe nhỏ.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Em nhớ tiếng hổn hển của hơi thở bị đè chặt nơi lồng ngực trái, nhưng cuối cùng cũng bật thành những tiếng nấc nhỏ thổn thức giữa đêm tối không đèn.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Những tháng ngày vật vã.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Em như một chiếc ghế gỗ ruỗng mục ven đường, anh là người lữ khách mệt mỏi rã rời giữa chính dòng đời mình. Anh đến, ngồi nghĩ và anh...ra đi. Chỉ là qua đường, là qua đường thôi mà.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Chẳng có gì cho nhau ngoài những vụn vỡ của tiếng cười, của lời nói. Chẳng có gì!&lt;/div&gt;&lt;div&gt;------------------------------------------------------&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Hôm nay tôi chạy xe ở 30km/h.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color:#0000EE;"&gt;&lt;u&gt;&lt;br /&gt;&lt;/u&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30503967216295779-2059969817580453038?l=meggienguyentran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/feeds/2059969817580453038/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=30503967216295779&amp;postID=2059969817580453038' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/2059969817580453038'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/2059969817580453038'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/2010/07/neu-mot-ngay-bau-troi-mang-mauxam.html' title='Nếu một ngày bầu trời mang màu...xám.'/><author><name>Meggie</name><uri>http://www.blogger.com/profile/16070742570664125034</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='29' src='http://2.bp.blogspot.com/-P6VX1akcNq8/TwhwO9cQ6BI/AAAAAAAAA2k/mgDmILLfcto/s220/1134.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/TEhYsIElnII/AAAAAAAAAuc/cmkN3t6BqBI/s72-c/DSC02129.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30503967216295779.post-3025298985501676873</id><published>2010-07-17T07:51:00.000-07:00</published><updated>2011-03-06T09:36:54.053-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Nhạc'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Nghĩ'/><title type='text'>Về cái "sự dịch" nhạc.</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/TEHPWrMvhKI/AAAAAAAAAuE/YrHcmsEQVf4/s1600/writing.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 238px; height: 320px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/TEHPWrMvhKI/AAAAAAAAAuE/YrHcmsEQVf4/s320/writing.jpg" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5494901008828957858" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Tôi không giỏi ngoại ngữ, nhưng tôi thích nghe nhạc nước ngoài. Với tôi, âm nhạc có sức mạnh riêng của nó. Không cần phải biết tiếng Anh mới nghe nhạc Anh, hay nhạc Ý, nhạc Pháp... Nhưng để giữ nó trong tâm hồn mình lâu bền và son sắc, cần phải hiểu bài hát nói về gì, nó có đáng yêu như nhạc điệu của nó không. Vậy nên tôi có thói quen thường tìm cho ra bản tiếng Anh của các ca khúc tiếng Ý, Pháp, Tây Ban Nha mà tôi yêu thích.&lt;br /&gt;Đôi lần trong lúc tìm kiếm, tôi phát hiện vài bản dịch tiếng Việt. Có cái rất hay, có cái lại... thật phải nói là tào lao hết sức.&lt;br /&gt;Một trường hợp tiêu biểu là việc ai đó đã dịch L'italiano thành Say tình gì gì đó. Một bài hát ngạo nghễ đến thế mà khi qua tiếng Việt lại trở thành:&lt;br /&gt;"Rót mãi những chén chua cay này&lt;br /&gt;Lêu bêu như gã du ca buồn&lt;br /&gt;Lang thang bước với nỗi đau&lt;br /&gt;Với trái tim ta tật nguyền"&lt;br /&gt;Nếu bạn chưa bao giờ biết nghĩa của bài này thì hẵn cũng không sao. Nhưng một khi đã đọc qua và biết nội dung bài hát thì việc ngồi đó mà nghe cái bản "lời việt" này rất khó chịu.&lt;br /&gt;L'italiano [The Italian] nói về sự tự hào của một người Ý. Dù ai hát đi chăng nữa thì nó luôn được hát một cách ngạo nghễ, hóm hỉnh và xen chút tự hào khi được là người Ý.&lt;br /&gt;Bản tiếng Ý như sau:&lt;br /&gt;"L'italiano"&lt;br /&gt;Lasciatemi cantare&lt;br /&gt;con la chitarra in mano&lt;br /&gt;lasciatemi cantare&lt;br /&gt;sono un italiano&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Buongiorno Italia gli spaghetti al dente*&lt;br /&gt;e un partigiano come Presidente&lt;br /&gt;con l'autoradio sempre nella mano destra&lt;br /&gt;e un canarino sopra la finestra&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Buongiorno Italia con i tuoi artisti&lt;br /&gt;con troppa America sui manifesti&lt;br /&gt;con le canzoni con amore&lt;br /&gt;con il cuore&lt;br /&gt;con piu' donne sempre meno suore&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Buongiorno Italia&lt;br /&gt;buongiorno Maria&lt;br /&gt;con gli occhi pieni di malinconia&lt;br /&gt;buongiorno Dio&lt;br /&gt;lo sai che ci sono anch'io&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lasciatemi cantare&lt;br /&gt;con la chitarra in mano&lt;br /&gt;lasciatemi cantare&lt;br /&gt;una canzone piano piano&lt;br /&gt;Lasciatemi cantare&lt;br /&gt;perche' ne sono fiero&lt;br /&gt;sono un italiano&lt;br /&gt;un italiano vero&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Buongiorno Italia che non si spaventa&lt;br /&gt;e con la crema da barba alla menta&lt;br /&gt;con un vestito gessato sul blu&lt;br /&gt;e la moviola la domenica in TV&lt;br /&gt;Buongiorno Italia col caffe' ristretto**&lt;br /&gt;le calze nuove nel primo cassetto&lt;br /&gt;con la bandiera in tintoria&lt;br /&gt;e una 600 giu' di carrozzeria&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Buongiorno Italia&lt;br /&gt;buongiorno Maria&lt;br /&gt;con gli occhi pieni di malinconia&lt;br /&gt;buongiorno Dio&lt;br /&gt;lo sai che ci sono anch'io&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lasciatemi cantare&lt;br /&gt;con la chitarra in mano&lt;br /&gt;lasciatemi cantare&lt;br /&gt;una canzone piano piano&lt;br /&gt;Lasciatemi cantare&lt;br /&gt;perche' ne sono fiero&lt;br /&gt;sono un italiano&lt;br /&gt;un italiano vero.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bản tiếng Anh:&lt;br /&gt;"The Italian"&lt;br /&gt;Let me sing&lt;br /&gt;with a guitar in my hand&lt;br /&gt;Let me sing&lt;br /&gt;I am Italian.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Good Morning Italy with your spaghetti&lt;br /&gt;and your partisan for President&lt;br /&gt;with my hand on the radio&lt;br /&gt;and a canary on the window&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Good Morning Italy with your artists&lt;br /&gt;with your many American posters&lt;br /&gt;with your songs of love&lt;br /&gt;with kind hearts&lt;br /&gt;with more women still less nuns (more women not becoming nuns?)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Good Morning Italy&lt;br /&gt;Good Morning Mother Mary&lt;br /&gt;with eyes full of sadness&lt;br /&gt;Good Morning God&lt;br /&gt;I know you know I am here.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Let me sing&lt;br /&gt;with a guitar in hand&lt;br /&gt;Let me sing&lt;br /&gt;a song, slowly, slowly&lt;br /&gt;Let me sing&lt;br /&gt;because I am proud&lt;br /&gt;I am an Italian&lt;br /&gt;A genuine/real Italian.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Good Morning Italy who doesn't scare&lt;br /&gt;with peppermint flavored toothpaste&lt;br /&gt;with a pinstripe blue suit&lt;br /&gt;with slow moving Sundays on TV&lt;br /&gt;Good Morning Italy with extra-strong espresso coffee&lt;br /&gt;the new sock from the drawer&lt;br /&gt;with the clean flag (flag that switched sides/flag that was clean)&lt;br /&gt;a 600 (type of car I can't think of)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Good Morning Italy&lt;br /&gt;Good Morning Mother Mary&lt;br /&gt;with eyes full of sadness&lt;br /&gt;Good Morning God&lt;br /&gt;I know you know I'm here.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Let me sing&lt;br /&gt;with a guitar in my hand&lt;br /&gt;Let me sing&lt;br /&gt;a song, slowly, slowly&lt;br /&gt;Let me sing&lt;br /&gt;because I am proud&lt;br /&gt;I am Italian&lt;br /&gt;A geniuine/real Italian.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thế! Từ L'italiano ra thành Say Tình. Ghê gớm thật!&lt;br /&gt;Nếu biện minh dịch lời hát sao giống từng chữ trong nguyên tác được, thì quả thật là không thể. Nhưng tôi đã từng "thấy" nhạc sĩ Trần Tiến dịch Avec Toi của Celine Dion hay ra sao, hay như nhạc sĩ Quốc Bảo đã đưa "Le Geant de Papier" sang tiếng Việt tuyệt như thế nào. Đấy, có dịch từng câu từng chữ đâu mà vẫn bảo toàn nguyên vẹn vẻ đẹp của bài hát gốc. Tôi vẫn còn nhớ có lần nhạc sĩ Quốc Bảo đưa bản tiếng Việt của Le Geant de Papier lên mạng, anh dịch thành " Hình nhân non yếu", có người đã vào comment rằng anh dịch sai rồi, phải là Người khổng lồ bằng giấy chứ. Tôi thấy có chút ngộ nghĩnh. Tôi có học qua tiếng Pháp - dù đã bỏ rất lâu rồi - nhưng cũng biết được là bạn ấy nói rất đúng...theo nghĩa đen. Nhưng nếu dịch thế thì đâu gọi là hay. Người khổng lồ mà bằng giấy thì hẵn phải là hình nhân rồi. Tôi rất thích bản dịch này của anh Bảo, thích lắm lắm.&lt;br /&gt;Tự ngẫm khi một ai đó dịch lời hát thành tiếng Việt thì chí ít cũng nên giữ được cái thần của bài hát, chứ đừng có theo cái kiểu " tui mượn nhạc thôi, tui tự viết lời được". Thế là giết cả một bản nhạc đấy mấy ông ạ!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;===================================&lt;br /&gt;Post lên đây mấy bài hát đã được nhắc đến trong bài.&lt;br /&gt;"Avec Toi - Celine Dion"&lt;br /&gt;&lt;object width="480" height="385"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/o7rFt0dwB3A&amp;amp;hl=en_US&amp;amp;fs=1"&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/o7rFt0dwB3A&amp;amp;hl=en_US&amp;amp;fs=1" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="480" height="385"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Le Geant de Papier - Jean Jacques Lafon]&lt;br /&gt;&lt;object width="480" height="392"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.dailymotion.com/swf/video/x2k50y"&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;param name="allowScriptAccess" value="always"&gt;&lt;embed type="application/x-shockwave-flash" src="http://www.dailymotion.com/swf/video/x2k50y" width="480" height="392" allowfullscreen="true" allowscriptaccess="always"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có hai bản L'italiano mà Meg rất thích.&lt;br /&gt;Bản cũ do Toto Cutulgno hát&lt;br /&gt;&lt;object width="480" height="385"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/zRDVQT_MT-o&amp;amp;hl=en_US&amp;amp;fs=1"&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/zRDVQT_MT-o&amp;amp;hl=en_US&amp;amp;fs=1" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="480" height="385"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;br /&gt;Bản sau này thì rất thích Patrizio Buanne hát&lt;br /&gt;&lt;object width="480" height="385"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/EJjYw-UuApg&amp;amp;hl=en_US&amp;amp;fs=1"&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/EJjYw-UuApg&amp;amp;hl=en_US&amp;amp;fs=1" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="480" height="385"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30503967216295779-3025298985501676873?l=meggienguyentran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/feeds/3025298985501676873/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=30503967216295779&amp;postID=3025298985501676873' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/3025298985501676873'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/3025298985501676873'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/2010/07/ve-cai-su-dich-nhac.html' title='Về cái &quot;sự dịch&quot; nhạc.'/><author><name>Meggie</name><uri>http://www.blogger.com/profile/16070742570664125034</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='29' src='http://2.bp.blogspot.com/-P6VX1akcNq8/TwhwO9cQ6BI/AAAAAAAAA2k/mgDmILLfcto/s220/1134.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/TEHPWrMvhKI/AAAAAAAAAuE/YrHcmsEQVf4/s72-c/writing.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30503967216295779.post-5982443944942107074</id><published>2010-07-16T09:37:00.000-07:00</published><updated>2011-03-06T10:09:04.716-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nhật ký'/><title type='text'>Mưa, khóa luận, thư viện, Grim và ...Tào Tháo.</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/TECLRkjtFGI/AAAAAAAAAt8/VAiikG2wquI/s1600/1252125686-01-TranhvuiHoiquan-1.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 277px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/TECLRkjtFGI/AAAAAAAAAt8/VAiikG2wquI/s320/1252125686-01-TranhvuiHoiquan-1.jpg" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5494544679379473506" /&gt;&lt;/a&gt;Chiều 1h đang chạy bon bon trên đường thì trời mưa. Ban đầu lác đác vài hột, sau to dần, đành phải tấp vô lề tháo tất, găng tay, khẩu trang, kính mắt quẳng vô cặp và lôi áo mưa ra trùm vô. Đi được đoạn nữa cái trời nắng chang chang. Lầm bầm trong miệng chửi ông trời lưu manh. Cởi bỏ áo mưa. Đi thêm đoạn nữa lại mưa lất phất. Bực bội nói lảm nhảm "Vừa vừa thôi ông ơi, rãnh quá không có chuyện gì làm đi ghẹo người ta" - ý chửi cái lão đang ngồi trên cao kia đó. Thà mưa to thiệt to, trôi mất xác cũng được. Không thì nắng ơi là nắng, chết thui cũng xong. Chớ ương ương dở dở kiểu này bực bội khó chịu lắm *liếc xéo* - nói ông đó nhen ông già - *hứ!*&lt;div&gt;Cũng lết được tới trường đúng giờ. Chạy te te đi đóng tiền học. Lên lầu kiếm giảng viên hướng dẫn. Cô bảo thêm phần cơ sở thực tiễn, thế này, thế nọ, thêm thế kia. Nghe đến đâu mồ hôi chảy ra đến đó. Kiếm đâu ra giờ trời :((. Đã lay lắt vất vả lắm mới xong được cái báo cáo thực tập, giờ thêm cái khóa luận này nữa chứ. Biết thế, lúc trước làm đơn xin miễn bảo vệ, qua thi tốt nghiệp cho rồi T__T. Giờ thì đã muộn, hết thời gian xin xỏ rồi, đành ngậm đắng nuốt cay mà bảo vệ thôi chớ biết sao. Mà chiều nghe cô kể tên vài người có khả năng ngồi hội đồng là mình muốn xỉu rồi. Ôi trời ơi, toàn siêu sao. Đợt này mình chết chắc rồi, không hấp hối được luôn, hu hu hu.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Xong với giảng viên hướng dẫn, lên thư viện kiếm tài liệu. Thấy đề ngoài cửa là thư viện mở cửa đến 20h nên cũng yên tâm vì 7h tối mới đến cái hẹn của con Mộp. Vô ngồi tìm tài liệu, đọc đọc, ghi ghi chép chép. Đến đợt lấy tài liệu thứ 2, nghe em thủ thư bảo "sắp hết giờ rồi, đọc kịp không bạn?" Mình nhìn nhìn, rồi hỏi em ấy "Sao ngoài kia thấy để đến 20h mới đóng cửa mà chị?". Em ấy bảo cái bảng ấy cũ rồi, bảng nhỏ nhỏ đằng kia mới đúng, trong thời gian này chỉ mở đến 17h thôi. (Chửi) Đã không mở phòng tham khảo cho mom mem mấy cuốn niên giám thông kê thì đã chớ, giờ còn chơi trò đóng cửa sớm nữa. Bực mình gì đâu!!!!!!! Ghét, mượn luôn 3 cuốn ấy về nhà đọc. Không thèm ngồi ghế thư viện nữa *hứ*&lt;/div&gt;&lt;div&gt;*Thở dài* trời thì mưa, mà còn những hơn 2 tiếng mới đến cái hẹn của con Mộp. Nhắm tin kêu tụi nó đi ăn đi, mình về. Con Mộp không chịu, không cho về. Thôi thì đành lết qua nhà sách ngồi chơi chớ biết sao. Mình neo đậu ở đó cả tiếng, lê lết từ kệ sách này đến kệ sách kia. Định bụng sẽ mua "Shutter Island", nhưng lại thôi vì đã coi phim rồi. Lết qua quầy sách thiếu nhi, đứng đọc một hồi thiệt lâu. Mình không khoái truyện 1001 đêm với truyện cổ Andersen lắm nên quyết định hốt Truyện cổ Grim về. Làm người - đang - lớn ớn rồi, quay lại làm trẻ con cho đời nó vui. Mà tự nhiên cầm cuốn truyện trên tay, trong đầu mình lại xuất hiện hình ảnh đứa trẻ bụ bẩm mới chết chứ. Mong con quá rồi, con ơi :X&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Cái hẹn với em Mộp là hẹn đi ăn vặt. Dạo này mình ăn ớt hơi thiếu kiềm chế nên cái dạ dày bắt đầu giở thói côn đồ với mình. Đau bụng kinh dị. Và hậu quả là ngồi chơi cờ với lão Tào Tháo không chỉ một hiệp. Haizzzz! Khổ cái thân tui &gt;__&lt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30503967216295779-5982443944942107074?l=meggienguyentran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/feeds/5982443944942107074/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=30503967216295779&amp;postID=5982443944942107074' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/5982443944942107074'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/5982443944942107074'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/2010/07/nhat-ky-mua-khoa-luan-thu-vien-grim-va.html' title='Mưa, khóa luận, thư viện, Grim và ...Tào Tháo.'/><author><name>Meggie</name><uri>http://www.blogger.com/profile/16070742570664125034</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='29' src='http://2.bp.blogspot.com/-P6VX1akcNq8/TwhwO9cQ6BI/AAAAAAAAA2k/mgDmILLfcto/s220/1134.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/TECLRkjtFGI/AAAAAAAAAt8/VAiikG2wquI/s72-c/1252125686-01-TranhvuiHoiquan-1.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30503967216295779.post-8672674898907136745</id><published>2010-07-15T07:37:00.001-07:00</published><updated>2011-03-06T10:09:12.618-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nhật ký'/><title type='text'>Tiết chế, vẽ màu mắt và cơm hộp.</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/TD8deD1283I/AAAAAAAAAt0/cbo_6G601rU/s1600/10.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 306px; height: 320px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/TD8deD1283I/AAAAAAAAAt0/cbo_6G601rU/s320/10.jpg" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5494142472679781234" /&gt;&lt;/a&gt;Sáng học trang điểm, thói trẻ con giận dỗi của mình lại trỗi dậy. Ê mặt khi không thể tiết chế được tâm trạng, hành động của mình. May là cuối cùng cũng không đến nỗi. Mình nên đi học làm diễn viên mới phải. Haizzz! Mình vốn rất "mẫn cảm" với những câu nói đùa vô duyên, vô cớ của người khác. Thường thì mình để gọn trong lòng, ít thể hiện ra ngoài mặt. Nhưng đôi khi không điều khiển được thì nó lại lọt ra, nằm chễm chệ trên mặt. Đặc biệt là những lúc thể trạng không tốt và tinh thần thì không ổn định. Mình chán bản thân mình quá. Phải học cách tiết chế bộc lộ cảm xúc nhiều nhiều nữa nhen, Meg! *hứ*&lt;br /&gt;&lt;div&gt;À, sáng học vẽ màu mắt. Hay nhưng khó quá. T__T. Mình đánh lung tung cả lên. Màu thì lấy quài mà sao vẫn không thấy đủ. Chắc là mình không hợp với mấy vụ bôi bôi trét trét này rồi. Sau này đi đâu chắc vác mặt mộc đi quá :D&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Mới có một phát hiện hay ho. Trên đường đi về nhà mình, có một quán bán cơm sườn nướng cực ngon =p~. Ướp i bài luôn. Hí hí hí, hơi bị ghiền roài.&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30503967216295779-8672674898907136745?l=meggienguyentran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/feeds/8672674898907136745/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=30503967216295779&amp;postID=8672674898907136745' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/8672674898907136745'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/8672674898907136745'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/2010/07/nhat-ky-tiet-che-ve-mau-mat-va-com-hop.html' title='Tiết chế, vẽ màu mắt và cơm hộp.'/><author><name>Meggie</name><uri>http://www.blogger.com/profile/16070742570664125034</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='29' src='http://2.bp.blogspot.com/-P6VX1akcNq8/TwhwO9cQ6BI/AAAAAAAAA2k/mgDmILLfcto/s220/1134.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/TD8deD1283I/AAAAAAAAAt0/cbo_6G601rU/s72-c/10.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30503967216295779.post-6936168031635255339</id><published>2010-06-01T09:39:00.000-07:00</published><updated>2011-03-06T09:28:15.066-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Nghĩ'/><title type='text'>Về đợi.</title><content type='html'>&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;Đầu quay mòng mòng.&lt;div&gt;Nghe nhạc.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Và về đợi....&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/TAU6DPko8_I/AAAAAAAAAiw/ddVlRfBze-M/s1600/A_cup_of_coffee_by_shhilja.jpg"&gt;&lt;img src="http://4.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/TAU6DPko8_I/AAAAAAAAAiw/ddVlRfBze-M/s320/A_cup_of_coffee_by_shhilja.jpg" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5477848349160305650" style="cursor: pointer; width: 214px; height: 320px; " /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/TAU6DPko8_I/AAAAAAAAAiw/ddVlRfBze-M/s1600/A_cup_of_coffee_by_shhilja.jpg"&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;[Lonely no more - Rob Thomas]&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Cách đây 2 năm, khi dạ dày còn "Jeans", tôi thích uống cà phê lắm. Đối với tôi, vào quán cà phê nghĩa là phải uống cà phê và sự thỏa mãn mỗi khi tìm được một quán cà phê đẹp làm tôi chết được. Vậy nên hẹn bạn ở quán cà phê cũng trở nên bình thường với tôi. Nếu không bận chuyện gì, tôi thường đến sớm tí chút, gọi một ly cà phê đen nóng, không đường, pha phin và...đợi. Cái cảm giác bâng khuâng khi nhìn từng giọt cà phê rơi xuống, đánh sóng với cái ly, rồi co tay nhìn đồng hồ, rồi bất giác ngó ra cửa khi có người đến. Một lần, hai lần, ba lần...vậy mà vui.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Mình biết không phải bạn mình, nhưng vẫn nhìn.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Cũng giống như mình biết những giọt cà phê kia rơi là điều tất yêu, nhưng vẫn cứ ngồi đó ngắm nó rơi xuống một cách thích thú khôn cùng.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Để tôi vẽ cho bạn một cảnh tượng như vầy nhé: Vào một chiều nhá nhem tối do trời mưa, dù chỉ mới 4h chiều, bạn ngồi trong góc phòng tiếp giáp tường kính hướng ra đường trong một quán cà phê nhỏ tĩnh lặng gói mình trong con hẻm trực diện đối mặt ra đường. Bạn ngồi đấy, cách những người chạy vội vã ngoài đường lớn kia chỉ bởi tấm kính mỏng và đoạn hẻm ngắn củn. Trên bàn con con, một ly cà phê đen không đường, bốc khói. Mùi hương cà phê quyện lên thơm lừng, luồng vào mũi bạn; chia một ít lên não, chia một tí dạo xuống lưỡi, và chút nữa lại tọt xuống cổ họng. Bạn nghiêng người, xõa nửa thân trên nằm lười lên bàn, đầu hướng ra tấm kính và mắt dõi xa ra lộ. Bạn co tay nhìn đồng hồ, rồi bắt điện thoại lên soạn một tin nhắn vui vui " Nhắn tìm trẻ hư đi lạc" cho ai đó. Bạn đợi.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;[It's hard to say goodbye - Celine Dion &amp;amp; Paul Anka]&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/TAVAUF8uD0I/AAAAAAAAAi4/E2NAbtog1mU/s1600/Nuocepduahau.jpg"&gt;&lt;img src="http://2.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/TAVAUF8uD0I/AAAAAAAAAi4/E2NAbtog1mU/s320/Nuocepduahau.jpg" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5477855235704491842" style="cursor: pointer; width: 214px; height: 320px; " /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;[Never gonna let you go - Sergio Mendes]&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Có lẽ cái thói quen uống cà phê đen không đường ấy ít nhiều làm hạ phẩm cái dạ dày của tôi từ loại&lt;br /&gt;"jeans" xuống thẳng " giấy bồi loại kém", bác sĩ không cho tôi uống cà phê nữa. Và tôi thôi, ngoan nhỉ! Tôi vào quán cà phê, không gọi cà phê, gọi nước ép dưa hấu. Không còn cà phê là không còn mùi thơm đặc quyền ấy, và cũng còn quái gì giọt cà phê mà ngắm. Nhưng tôi tìm được thứ khác để ngắm, là người. Những quán tôi thích thường không đông lắm, có nơi rất thưa khách. Khách đến thường ngồi rất lâu, với bạn, với laptop hay một mình. Tôi nhìn họ, ngắm họ và đợi bạn mình.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;[Those were the days - Mary Hopskin]&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Tôi thích ngồi đợi bạn trong những quán cà phê yên tĩnh, có phần hơi tối, có gu nhạc nhất định.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Về đợi....&lt;/div&gt;&lt;div&gt;[Lẽ ra là Shape of my heart của BSB, nhưng bấm next thành Supermassive black hole của Muse]&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/TAVDvnAXLTI/AAAAAAAAAjA/WigOWfhCs7Q/s1600/waiting_____by_angelreich.jpg"&gt;&lt;img style="cursor:pointer; cursor:hand;width: 300px; height: 300px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/TAVDvnAXLTI/AAAAAAAAAjA/WigOWfhCs7Q/s320/waiting_____by_angelreich.jpg" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5477859006969490738" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/TAVDvnAXLTI/AAAAAAAAAjA/WigOWfhCs7Q/s1600/waiting_____by_angelreich.jpg"&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;Có một nơi, nếu không bắt buộc phải có mặt, tôi không bao giờ muốn ở đó mà đợi bất kỳ ai - phòng chờ hồi sức, hay phòng hậu phẫu, hay nữa là phòng hồi tỉnh. Tôi không thích, dù tôi biết người ở trong ấy có an toàn đi chăng nữa. Tôi ghét phải ngồi chết dí trên một cái băng ghế lạnh lẽo, nhìn cái đồng hồ phi - nhân - tính, nhìn những gương mặt lo âu rầu rĩ xung quanh mình. Tôi ghét nghe tiếng cửa phòng bật ra, ghét tiếng dép lẹp xẹp của người y tá đi ra viết vội vàng tên tuổi, tình trạng sau phẫu thuật, giờ ra của người bệnh lên bảng. Tôi ghét tiếng ghế cọt kẹt khi người nhà bật dậy hấp tấp lao đến bảng để xem; rồi sẽ có những nụ cười làm cơ mặt đang co lại của họ giãn ra khi thấy tên người thân được xếp cùng hàng với chữ "tỉnh", và sẽ vui hơn nữa khi thấy chính xác giờ người bệnh được đẩy ra. Nhưng cũng có khi là tiếng thở dài, lo âu nối dài lo âu khi chưa thấy tên người thân. Và rồi cái băng ghế lại cọt kẹt khi họ kiếm chỗ ngồi. &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;[I'm forbidden - Thanh Bui]&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Cái "chỗ đợi" ấy khiến tôi mệt mỏi. Xung quanh đâu đâu cũng là bệnh, con tôi thế này, cháu tôi thế kia, em tôi thế nọ. Thường thì tôi ít tự bắt chuyện với người bên cạnh. Tôi ngồi im, trốn bằng cặp tai nghe với âm lượng hết cỡ. Nhưng rồi chính bản thân tôi cũng khiến mấy cái ghế cọt kẹt mỗi khi cánh cửa bật mở. Tôi cũng sẽ thở phào khi thấy tên người thân trên bảng, rồi cũng làm "cọt kẹt" lần nữa khi ngồi trở lại. Rồi lại chơi "cọt kẹt" khi cánh cửa mở to hơn để đẩy một cái băng ca ra, và lại "cọt kẹt" nếu không phải người nhà mình.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Cọt kẹt, cọt kẹt, cọt kẹt ...kéo dài những lo âu...."Sao lâu dữ?".&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Cọt kẹt, cọt kẹt, cọt kẹt... những nụ cười nhẹ nhỏm..."Xong rồi đấy".&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Sao mà tôi ghét mấy cái tiếng cọt kẹt ấy thế không biết. Bực bội!&lt;/div&gt;&lt;div&gt;[A man without love - Engelbert Humperdinck]&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30503967216295779-6936168031635255339?l=meggienguyentran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/feeds/6936168031635255339/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=30503967216295779&amp;postID=6936168031635255339' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/6936168031635255339'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/6936168031635255339'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/2010/06/ve-oi.html' title='Về đợi.'/><author><name>Meggie</name><uri>http://www.blogger.com/profile/16070742570664125034</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='29' src='http://2.bp.blogspot.com/-P6VX1akcNq8/TwhwO9cQ6BI/AAAAAAAAA2k/mgDmILLfcto/s220/1134.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/TAU6DPko8_I/AAAAAAAAAiw/ddVlRfBze-M/s72-c/A_cup_of_coffee_by_shhilja.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30503967216295779.post-4511653296479093647</id><published>2010-05-17T09:36:00.000-07:00</published><updated>2011-03-06T10:09:17.599-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nhật ký'/><title type='text'>Đứng giữa!</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/S_Fwt_Z4AxI/AAAAAAAAAio/GWoyY20NbJk/s1600/1_816633787l.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 320px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/S_Fwt_Z4AxI/AAAAAAAAAio/GWoyY20NbJk/s320/1_816633787l.jpg" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5472278957648249618" /&gt;&lt;/a&gt;Mình thiệt không hợp với vai trò người đứng giữa. Mỗi lần phải đứng giữa hai người nào đó, giữa những chuyện gì đó là thể nào mình cũng bị đau đầu và cảm xúc thì bị lận lộn với nhau. Bực bội lắm =((. Thiệt!&lt;div&gt;Mình rất dễ hoang mang khi bị người ta tấn công bằng những câu hỏi như: "Thư nói đi, ai đúng ai sai?" hay " Thư là người đứng ngoài, thông hiểu cả hai, vậy Thư biểu...phải làm sao đây?". Mình rất sợ những câu thế này, và mồ hôi rất dễ rịn ra theo mấy lỗ chân lông chết tiệt. Cơ mà đầu vẫn phải căn ra nghĩ, miệng vẫn phải lảm nhảm và tay chân thì cứ vẫn cứ múa loạn xạ =)). Mình không biết mấy bạn thấy mình "lớn" hay "già" chỗ nào mà mấy bạn cứ yêu thương lôi mình vào :)). &lt;/div&gt;&lt;div&gt;-------------------------------------------------------------------------------------------------&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Nhưng mỗi khi đứng giữa hai người mình yêu thương thì thật đáng sợ. Dù mình không lựa chọn, nhưng chỉ cần nhìn họ quay đầu với nhau đã là một điều kinh khủng rồi :). Mình đứng đó, nhìn sang bên trái thấy "bên trái" xỉ vã "bên phải"; nhìn sang bên phải thì thấy "bên phải" đang xóc xỉa "bên trái". Đau lòng!&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Mình không bao giờ muốn đứng ở những vị trí ấy, chôn chân mà nhìn những người mình yêu thương làm tổn thương lẫn nhau.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;-------------------------------------------------------------------------------------------------&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Giờ đây chân mình vẫn còn lạnh, tay vẫn còn run và bên lồng ngực trái vẫn đập liên hồi. Mình không thích bị chất vất về suy nghĩ của mình. Mình không muốn phải nói ra nhận xét của mình, vì mình biết sẽ có người chịu không nổi. Nhưng có lẻ phải nói, phải gặp và nói trực tiếp, tốt cho họ,&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Hừm hừm hừm, mình ghét mình quá &gt;_&lt;   &lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30503967216295779-4511653296479093647?l=meggienguyentran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/feeds/4511653296479093647/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=30503967216295779&amp;postID=4511653296479093647' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/4511653296479093647'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/4511653296479093647'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/2010/05/1752010-ung-giua.html' title='Đứng giữa!'/><author><name>Meggie</name><uri>http://www.blogger.com/profile/16070742570664125034</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='29' src='http://2.bp.blogspot.com/-P6VX1akcNq8/TwhwO9cQ6BI/AAAAAAAAA2k/mgDmILLfcto/s220/1134.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/S_Fwt_Z4AxI/AAAAAAAAAio/GWoyY20NbJk/s72-c/1_816633787l.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30503967216295779.post-1122350291842388717</id><published>2010-05-15T22:17:00.001-07:00</published><updated>2011-03-06T10:09:22.692-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nhật ký'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Nhạc'/><title type='text'>Bài ngợi ca tình yêu.</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/S-9_9uAC7LI/AAAAAAAAAiQ/GH4Bnt6xpOA/s1600/FFD0EBD239BC43A8B960EFC25BA8E63B.ashx.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 217px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/S-9_9uAC7LI/AAAAAAAAAiQ/GH4Bnt6xpOA/s320/FFD0EBD239BC43A8B960EFC25BA8E63B.ashx.jpg" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5471732770575412402" /&gt;&lt;/a&gt;Sáng nay ngủ dậy muốn nghe Bài ngợi ca tình yêu do Thanh Hà hát ghê gớm. Không biết tại sao nữa :-?&lt;div&gt;"Buổi sáng khi sương tan, còn lắng đọng.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Nhìn thấy dáng em ngoan nằm gối mộng.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Vùi trong hơi ấm nồng nàn&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Thịt da thơm ngát tình nông.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Cùng chăn gối ấm giường hồng&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Tình ơi ngất ngây..."&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;embed width="430" height="276" src="http://static.mp3.zing.vn/skins/gentle/flash/mp3player.swf?xmlURL=http://mp3.zing.vn/play/?pid=IW6OU6CW||4&amp;amp;songID=0&amp;amp;_mp3=&amp;amp;autoplay=false&amp;amp;wmode=transparent" quality="high" wmode="transparent" type="application/x-shockwave-flash"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;div&gt;Kể ra sáng thức dậy có người nằm bên mình cũng vui chứ ha. Ít ra tối qua mình không cô đơn co ro một mình trên giường.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Không biết từ bao giờ, mình luôn mong muốn có con. Một đứa trẻ thật bụ bẫm dễ thương. Nhưng tuyệt nhiên trong đầu không có khái niếm nào về người chồng, hay một người đàn ông trong cuộc sống của mình. Tự có con? Nghe ghê quá, giống đồ dị biệt =))&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Hôm qua mama hỏi nghe rất dã man: " Có quan hệ gì chưa đó con?". Hết hồn, mém rơi cái điện thoại. Thiệt tình! Mama hỏi thế như cố nhắc cái sự ế của mình vậy =)).  Dạ, con biết con ế rồi, không ai thèm rớ vào con rồi. Mama đừng lo, con gái mama sẽ là gái già giữ nhà cho mama mà :)). Cười điên =))&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Chiều nay đi cắt tóc với Mộp, tối có hẹn với Pé. &lt;/div&gt;&lt;div&gt;Sắp nộp báo cáo thực tập rồi mà chưa xong gì hết. Mà nói thật là không có chút hứng thú gì với em nó, ghét ra mặt B-)&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Oài oài oài oài oài oài, em muốn ra biển. Oài oài oài oài oài em muốn ra với biển =((&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30503967216295779-1122350291842388717?l=meggienguyentran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/feeds/1122350291842388717/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=30503967216295779&amp;postID=1122350291842388717' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/1122350291842388717'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/1122350291842388717'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/2010/05/1652010-bai-ngoi-ca-tinh-yeu.html' title='Bài ngợi ca tình yêu.'/><author><name>Meggie</name><uri>http://www.blogger.com/profile/16070742570664125034</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='29' src='http://2.bp.blogspot.com/-P6VX1akcNq8/TwhwO9cQ6BI/AAAAAAAAA2k/mgDmILLfcto/s220/1134.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/S-9_9uAC7LI/AAAAAAAAAiQ/GH4Bnt6xpOA/s72-c/FFD0EBD239BC43A8B960EFC25BA8E63B.ashx.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30503967216295779.post-4424261101420266128</id><published>2010-05-13T23:52:00.001-07:00</published><updated>2011-03-06T10:09:27.827-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nhật ký'/><title type='text'>Buồn ngủ quá!</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/S-zz2o_-fVI/AAAAAAAAAiA/o5RaDjJARFI/s1600/baby-sleeping-black-and-white.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 237px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/S-zz2o_-fVI/AAAAAAAAAiA/o5RaDjJARFI/s320/baby-sleeping-black-and-white.jpg" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5471015767392550226" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size:medium;"&gt;*Chẹp chẹp* ngủ từ 4h sáng đến 10h sáng mà chưa đã :((. Lúc nào mắt cũng muốn nhắm lại, muốn bật máy lạnh thiệt lạnh, cuộn chăn thiệt tròn rồi ngủ vùi cho đã.  Đời chỉ có sướng nhất là ngủ.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size:medium;"&gt;Hôm qua có hẹn với gái Vy là ăn cơm trưa. Sáng nay nó nhắn lại, dời qua 13h30 đi cà phê tránh nóng. Rồi chập sau lại nhắn tin, lại dời qua 3h30PM, không biết tránh cái gì. Mình cứ "ok cung". Mới nãy bạn nó gọi kêu gái nó mừng chuyện gì đấy, hơi quá chén rồi. Thôi tha cho gái nghỉ, gái nhỉ ;)) Mai chết với bà nhé, gái =)).&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size:medium;"&gt;Thế là chiều tối nay vẫn giữ plan cũ ha. Chừng 4h đi chợ, mua tôm, mua nghêu, mua gừng về nấu cháo hải sản ăn với ku Heo. Tối ăn xong hai anh em đi hội chợ. Hớ hớ hớ, đời sống cứ phải giản dị như thế mới vui. :X&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size:medium;"&gt;* Lại buồn ngủ rồi*&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30503967216295779-4424261101420266128?l=meggienguyentran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/feeds/4424261101420266128/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=30503967216295779&amp;postID=4424261101420266128' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/4424261101420266128'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/4424261101420266128'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/2010/05/1452010-buon-ngu-qua.html' title='Buồn ngủ quá!'/><author><name>Meggie</name><uri>http://www.blogger.com/profile/16070742570664125034</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='29' src='http://2.bp.blogspot.com/-P6VX1akcNq8/TwhwO9cQ6BI/AAAAAAAAA2k/mgDmILLfcto/s220/1134.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/S-zz2o_-fVI/AAAAAAAAAiA/o5RaDjJARFI/s72-c/baby-sleeping-black-and-white.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30503967216295779.post-1937337843446692065</id><published>2010-05-04T12:49:00.000-07:00</published><updated>2011-03-06T10:09:32.276-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nhật ký'/><title type='text'>Đêm mất ngủ.</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/S-B6zlz-lPI/AAAAAAAAAgE/dIYVA4pw6LU/s1600/23008501lightningposteruu4.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 257px; height: 320px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/S-B6zlz-lPI/AAAAAAAAAgE/dIYVA4pw6LU/s320/23008501lightningposteruu4.jpg" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5467504974369821938" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family:verdana;"&gt;Đâu rồi những đa cảm muộn phiền vô cớ giữ cho ta biết yêu thương và nảy mầm trong ta hàng vạn mong muốn vỗ về nỗi buồn của ai đó? Đâu rồi lòng tin non nớt vô tư không đòi hỏi sự bảo đảm già nua kẹt xỉn? Đâu rồi ? ....Đánh rơi ở quá khứ rồi.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family:verdana;"&gt;Sự biến chất như một sản phẩm cố-ý-bị-lỗi của những suy nghĩ sai lệch và những nhận thức tầm thường. Ta bực tức, nổi điên trước chính cơn cuồng vọng không cách gì kiềm chế của chính mình, trở thành nô lệ của chính mình.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family:verdana;"&gt;Thương hại thay cho chính ta.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family:verdana;"&gt;............................................................&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family:verdana;"&gt;Saigon dạo này bắt đầu mưa. Nếu hỏi tôi có thích mưa không, tôi sẽ nói tôi không thích mưa, nhưng cần mưa để có thể ở gần thứ làm cho tôi thích thú, là sét, không là sấm. Mưa đẹp như một tiểu thư trinh trắng mê mẩm với mớ tiểu thuyết diễm tình. Cô làm những gã si tình hoang tưởng chìm đắm trong vẻ đẹp hiền dịu của mình.  Sấm thì ồn ào, vô duyên và trơ trẽn. Sấm như một ả gái già ế chỏng chơ không ai thèm yêu nên đâm ra tức tối, coi bạt mọi thứ. Ả gầm rú, hống hách, oang oang chửi đổng cả bầu trời. Con mụ già vô duyên không chê vào đâu được. Sét lại khác, nàng ý nhị và tinh tế, nàng rực rỡ, ngời sáng. Nàng mãnh liệt, dứt khoát và cương nghị. Không những thế, nàng còn là một nhà thiết kế tài ba. Mỗi lần nàng đến, nàng lại khoác những chiếc váy dài chấm đất đẹp kiêu sa lộng lẫy khác nhau. Đấy, nhiêu đó thôi cũng khiến tôi chết mê với nàng. Vậy thôi, yêu đơn giản là yêu.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family:verdana;"&gt;............................................................&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family:verdana;"&gt;"Đằng sau từng lời hờ hững &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family:verdana;"&gt;Là tháng năm sắp qua rồi &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family:verdana;"&gt;Đằng sau nụ cười hạnh phúc &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family:verdana;"&gt;Là tiếng khóc lúc không người &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family:verdana;"&gt;Một ngôi nhà vắng&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family:verdana;"&gt;Một đêm trắng như những nỗi buồn trong đêm mùa đông &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family:verdana;"&gt;Hay màu hoa&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family:verdana;"&gt;Đang chờ lúc xuân sang thức dậy"&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family:verdana;"&gt;[ Giấc mơ màu trắng - NS Trần Lê Quỳnh - CS Nguyễn Lê Bá Thắng]&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family:verdana;"&gt;.........................................................&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family:verdana;"&gt;Mất ngủ dẫn đến tinh thần bất ổn định. Vậy thôi!&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30503967216295779-1937337843446692065?l=meggienguyentran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/feeds/1937337843446692065/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=30503967216295779&amp;postID=1937337843446692065' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/1937337843446692065'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/1937337843446692065'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/2010/05/452010-em-mat-ngu.html' title='Đêm mất ngủ.'/><author><name>Meggie</name><uri>http://www.blogger.com/profile/16070742570664125034</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='29' src='http://2.bp.blogspot.com/-P6VX1akcNq8/TwhwO9cQ6BI/AAAAAAAAA2k/mgDmILLfcto/s220/1134.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/S-B6zlz-lPI/AAAAAAAAAgE/dIYVA4pw6LU/s72-c/23008501lightningposteruu4.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30503967216295779.post-8484674551558459539</id><published>2010-04-12T05:10:00.000-07:00</published><updated>2010-05-15T23:37:05.050-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='vụn'/><title type='text'>......</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/S8MPAA6EXHI/AAAAAAAAAf0/Ue-Cqi8z2Lw/s1600/taochu_com_picture68.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 320px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/S8MPAA6EXHI/AAAAAAAAAf0/Ue-Cqi8z2Lw/s320/taochu_com_picture68.jpg" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5459223666221145202" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#0000EE;"&gt;&lt;u&gt;&lt;br /&gt;&lt;/u&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;Bước, bước thật nhanh, đừng dừng lại, đừng quay lại dù chỉ là hững hờ nhìn. Đi thẳng nhé, đi nhanh nhé. Vậy là êm, là mềm, là hạnh phúc.&lt;div&gt;.............................................&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Nếu tôi gọi tên em là "Nhớ", em có quay về bên tôi không?&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Nếu tôi gọi tên em là "Yêu", em có hứa sẽ ôm tôi đến hết cuộc đời này?&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Nếu tôi gọi tên em là "Hận", phải chăng em nhìn tôi và nói "Uh, cứ vậy đi"&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Và nếu....&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Nếu........................... &lt;/div&gt;&lt;div&gt;--------------------------------------------------------------------------------------&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30503967216295779-8484674551558459539?l=meggienguyentran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/feeds/8484674551558459539/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=30503967216295779&amp;postID=8484674551558459539' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/8484674551558459539'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/8484674551558459539'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/2010/04/blog-post.html' title='......'/><author><name>Meggie</name><uri>http://www.blogger.com/profile/16070742570664125034</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='29' src='http://2.bp.blogspot.com/-P6VX1akcNq8/TwhwO9cQ6BI/AAAAAAAAA2k/mgDmILLfcto/s220/1134.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/S8MPAA6EXHI/AAAAAAAAAf0/Ue-Cqi8z2Lw/s72-c/taochu_com_picture68.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30503967216295779.post-3637432097232771730</id><published>2010-03-15T10:13:00.000-07:00</published><updated>2011-03-06T09:28:59.916-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Nhạc'/><title type='text'>Because I love you - Stevie B</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/S55tLwEKLNI/AAAAAAAAAfE/dSTB6Zo-COI/s1600-h/139.jpg"&gt;&lt;img style="float:left; margin:0 10px 10px 0;cursor:pointer; cursor:hand;width: 300px; height: 293px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/S55tLwEKLNI/AAAAAAAAAfE/dSTB6Zo-COI/s320/139.jpg" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5448912647813213394" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;I got your letter from the postman  just the other day&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div id="lyrics"&gt;So I decided to write you this song&lt;br /&gt;Just to let you know exactly  the way I feel&lt;br /&gt;To let you know my love's for real&lt;br /&gt;Because I love you, and I'll do anything&lt;br /&gt;I'll give you my heart, my everything&lt;br /&gt;Because I love you, I'll be right by your side&lt;br /&gt;To be alive, to be  your guy &lt;/div&gt;&lt;div id="lyrics"&gt;If you should feel that I don't really care&lt;br /&gt;And that you're  starting to lose ground&lt;br /&gt;Just let me reassure you that you can count on  me&lt;br /&gt;And that I will always be around&lt;br /&gt;Because I love you, my heart's an  open door&lt;br /&gt;Girl, won't you please come on in&lt;br /&gt;Because I love you, I'll  be right by your side&lt;br /&gt;To be alive, to be your guy&lt;/div&gt;&lt;div id="lyrics"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;object width="480" height="385"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/09qBdgqwYJY&amp;amp;hl=en_US&amp;amp;fs=1&amp;amp;color1=0x5d1719&amp;amp;color2=0xcd311b"&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/09qBdgqwYJY&amp;amp;hl=en_US&amp;amp;fs=1&amp;amp;color1=0x5d1719&amp;amp;color2=0xcd311b" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="480" height="385"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30503967216295779-3637432097232771730?l=meggienguyentran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/feeds/3637432097232771730/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=30503967216295779&amp;postID=3637432097232771730' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/3637432097232771730'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/3637432097232771730'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/2010/03/love-song-because-i-love-you-stevie-b.html' title='Because I love you - Stevie B'/><author><name>Meggie</name><uri>http://www.blogger.com/profile/16070742570664125034</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='29' src='http://2.bp.blogspot.com/-P6VX1akcNq8/TwhwO9cQ6BI/AAAAAAAAA2k/mgDmILLfcto/s220/1134.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/S55tLwEKLNI/AAAAAAAAAfE/dSTB6Zo-COI/s72-c/139.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30503967216295779.post-2090404783664859326</id><published>2010-01-22T04:15:00.000-08:00</published><updated>2011-03-06T09:29:14.528-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='vụn'/><title type='text'>Nhớ biển.</title><content type='html'>&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/S1mXqXrhSLI/AAAAAAAAAeU/s_OoaxkUJD4/s1600-h/untitled.bmp"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5429537579938695346" style="FLOAT: left; MARGIN: 0px 10px 10px 0px; WIDTH: 320px; CURSOR: hand; HEIGHT: 214px" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/S1mXqXrhSLI/AAAAAAAAAeU/s_OoaxkUJD4/s320/untitled.bmp" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;Từ khi vào Sài Gòn học cho đến này, dù có về quê, thì mình cũng chưa một lần xuống biển, ngắm biển và ngồi với biển. Không phải không có thời gian, nhưng ngại, không muốn gần biển. Biển rộng và mênh mông quá đỗi làm mình nhỏ bé tí ti và cô độc. Mình không thích thể. Cho đến hôm nay...&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Mình cần cái mênh mông bao la của biển để che lấp, chôn vùi mình đi.  Không ai có thể thấy, không ai có thể nhìn, không ai có thể nghe. Biển sẽ ôm mình, giữ mình chặt nơi đáy lòng dậy sóng, giữ mình an lành.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Đợt này về chắc chắn phải xuống biển, dù biển đang động. Biển động, những còn sóng già trắng xóa đập vào bờ dữ dội như muốn trách móc, căm hận bờ đã lãng quên nó, mãi rong chơi cùng con người. Lòng người ngổn ngang không thích sóng hiền và mềm, lòng người cần những đợt sóng già hung hãng để cảm thấy đồng cảm, an ủi và được vỗ về. Biển động khi lòng người dữ dội. &lt;/div&gt;&lt;div&gt;Sẽ có người theo cùng, một người mà lòng tâm đang câm nín vì đau, vì buồn. Sẽ không phải nương tựa nhau, mà cùng nương vào biển. Biển sẽ ôm chặt và nhận về mình những muộn phiền đau đớn trong lòng người, giữ chúng ở đó để đầy để đủ, để đến một lúc nào đó biển cũng sẽ gầm rú kêu khóc, như người. &lt;/div&gt;&lt;div&gt;Nhớ biển.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Biển có khóc không nhỉ?&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30503967216295779-2090404783664859326?l=meggienguyentran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/feeds/2090404783664859326/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=30503967216295779&amp;postID=2090404783664859326' title='3 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/2090404783664859326'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/2090404783664859326'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/2010/01/nho-bien.html' title='Nhớ biển.'/><author><name>Meggie</name><uri>http://www.blogger.com/profile/16070742570664125034</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='29' src='http://2.bp.blogspot.com/-P6VX1akcNq8/TwhwO9cQ6BI/AAAAAAAAA2k/mgDmILLfcto/s220/1134.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/S1mXqXrhSLI/AAAAAAAAAeU/s_OoaxkUJD4/s72-c/untitled.bmp' height='72' width='72'/><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30503967216295779.post-1080743901639463156</id><published>2009-12-19T08:30:00.000-08:00</published><updated>2011-03-06T09:29:31.469-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='vụn'/><title type='text'>Có một núi nuối tiếc để nuối tiếc.</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/Sy0AzXep78I/AAAAAAAAAeE/M_GkVgsLup4/s1600-h/regret.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 10px 10px 0pt; float: left; cursor: pointer; width: 320px; height: 217px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/Sy0AzXep78I/AAAAAAAAAeE/M_GkVgsLup4/s320/regret.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5416986809272496066" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Con đường dài, có nhiều ngã rẽ.&lt;br /&gt;Cuộc đời ngắn, và cũng có nhiều lựa chọn.&lt;br /&gt;1. Có nhiều điều nuối tiếc cho hơn 2 tháng vừa qua. Nuối tiếc vì đã suy nghĩ như vậy, đã lựa chọn con đường như vậy, và hơn hết là nuối tiếc vì đã không làm những điều có thể sẽ thay đổi cuộc đời mình theo  một hướng khác. Đêm sẽ dài, và mộng sẽ đến, chỉ có điều không biết là mộng lành hay dữ. Sẽ chờ.&lt;br /&gt;2. Một, hai, ba... mình thiệt là có một núi nuối tiếc để mà nuối tiếc. Quá nhiều thứ, chồng chất cao ngất ngưởng như núi. Không thể đột ngột quăng đi tất cả để giữ lòng yên bình. Vì nếu quăng đi, lòng sẽ trống, sẽ lo sợ và rồi sẽ hoảng hốt. Như rừng vậy, có lá xanh ắt có lá vàng. Nhưng nếu rừng không lá, còn lại trơ trọi những là cây, thì rừng chết, rừng hết yên lành. Nuối tiếc và hi vọng cũng như lá xanh và lá vàng vậy. Phải có những nuối tiếc úa tàn của quá khứ ruỗng mục để nuôi dưỡng nên lá xanh hi vọng vào ngày mai. Chỉ có điều lá vàng sẽ mất bao lâu mới rữa tan trong đất, trong lòng.&lt;br /&gt;3. Mọi người thường bảo sống làm sao để không phải nuối tiếc và hối hận. Vậy sống làm sao nhỉ? Làm sao không nuối tiếc cho được khi ta cứ phải lựa chọn giữa cái này với cái kia trong khi tham lam, ích kỷ cứ như bóng ma ám thị vào tâm hồn chúng ta? Và làm sao không để hối hận khi chúng ta là loài vật có cảm xúc mãnh liệt với một lý trí yếu đuối? Những sinh vậy yếu đuối mà tham lam, thương lắm thay.&lt;br /&gt;...........Đêm dài, đêm sẽ có mộng.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30503967216295779-1080743901639463156?l=meggienguyentran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/feeds/1080743901639463156/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=30503967216295779&amp;postID=1080743901639463156' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/1080743901639463156'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/1080743901639463156'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/2009/12/co-mot-nui-nuoi-tiec-e-nuoi-tiec.html' title='Có một núi nuối tiếc để nuối tiếc.'/><author><name>Meggie</name><uri>http://www.blogger.com/profile/16070742570664125034</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='29' src='http://2.bp.blogspot.com/-P6VX1akcNq8/TwhwO9cQ6BI/AAAAAAAAA2k/mgDmILLfcto/s220/1134.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/Sy0AzXep78I/AAAAAAAAAeE/M_GkVgsLup4/s72-c/regret.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30503967216295779.post-5566672999223878137</id><published>2009-12-10T08:18:00.000-08:00</published><updated>2010-05-15T23:37:19.774-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='vụn'/><title type='text'>Khi ta mệt mỏi...</title><content type='html'>&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SyEf2zu4AXI/AAAAAAAAAdw/fC2TUyR40l8/s1600-h/Hurt442532.jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5413643253536260466" style="margin: 0px 10px 10px 0px; float: left; width: 214px; height: 320px;" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SyEf2zu4AXI/AAAAAAAAAdw/fC2TUyR40l8/s320/Hurt442532.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:Georgia;"&gt;&lt;/span&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:Georgia;"&gt;&lt;/span&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:Georgia;"&gt;&lt;/span&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:Georgia;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những đêm mất ngủ cho ta những ngày dài mệt mỏi.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Khi ta mệt mỏi, ta...&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Khó chịu vì lời nói của ai đó.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Bực dọc vì hành động của ai đó.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Và ta sẵn sàng nổi điên với mọi người, mọi vật, mọi thứ.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Ta nói: " Để tôi được yên".&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Và ta mất tất cả.&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30503967216295779-5566672999223878137?l=meggienguyentran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/feeds/5566672999223878137/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=30503967216295779&amp;postID=5566672999223878137' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/5566672999223878137'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/5566672999223878137'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/2009/12/khi-ta-met-moi.html' title='Khi ta mệt mỏi...'/><author><name>Meggie</name><uri>http://www.blogger.com/profile/16070742570664125034</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='29' src='http://2.bp.blogspot.com/-P6VX1akcNq8/TwhwO9cQ6BI/AAAAAAAAA2k/mgDmILLfcto/s220/1134.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SyEf2zu4AXI/AAAAAAAAAdw/fC2TUyR40l8/s72-c/Hurt442532.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30503967216295779.post-6429692986092035980</id><published>2009-12-03T08:25:00.000-08:00</published><updated>2011-03-06T09:38:59.330-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='vụn'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Nhạc'/><title type='text'>Take a bow...This masquerade is getting older.</title><content type='html'>&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SxfnxR_oEQI/AAAAAAAAAc0/UM2kAAG74JI/s1600-h/masquerade_02.jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5411048311138816258" style="margin: 0px 10px 10px 0px; float: left; width: 320px; height: 320px;" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SxfnxR_oEQI/AAAAAAAAAc0/UM2kAAG74JI/s320/masquerade_02.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngược về thời gian, nhẩm đếm: " Được chừng non ba tháng nhỉ".&lt;/div&gt;&lt;div&gt; ..............................................................................&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Để viết về những tổn thương.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Tôi không có, theo một nghĩa nào đó, tôi không có&lt;/div&gt;&lt;div&gt;...............................................................................&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Chìm vào quá khứ, liệu em có thể được nắm tay một lần nữa không?&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Hay em phải để quá khứ nuốt chửng em mới ôm được anh vào lòng?&lt;/div&gt;&lt;div&gt;"I've always been in love with you.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;I guess you've always known it's true&lt;/div&gt;&lt;div&gt;You took my love for granted, why oh why&lt;/div&gt;&lt;div&gt;The show is over, say good-bye...."&lt;/div&gt;&lt;div&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;The show is over, but I've never said goodbye, never!&lt;/div&gt;&lt;div&gt;............................................................................&lt;/div&gt;&lt;div&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;Đừng nên bắt đầu những thứ mình biết sẽ kết thúc ngay khi nảy mầm.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;"Where you're breaking my heart &lt;/div&gt;&lt;div&gt;Hide behind your smile, all the world loves a clown&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Wish you well, I cannot stay&lt;/div&gt;&lt;div&gt;You deserve an award for the role that you played&lt;/div&gt;&lt;div&gt;No more masquerade, you're one lonely star"&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Dù đã nếm vị đắng ngắt của nước mắt đau buồn, nhưng không vì thế ta oán hận. Mà vì thế, ta sẽ mãi giữ người ngủ yên ở nơi tổn thương nhất của ta, nơi tim ta&lt;/div&gt;&lt;div&gt;...........................................................................&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Messages.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Inbox.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Delete.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Deleted......&lt;/div&gt;&lt;div&gt;"All the world is a stage&lt;/div&gt;&lt;div&gt;And everyone has their part &lt;/div&gt;&lt;div&gt;But how was I to know which way the story'd go"&lt;/div&gt;&lt;div&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;Vai diễn của anh: đến và quay lưng đi.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Vai diễn của em: đến và đứng lại.....and, &lt;/div&gt;&lt;div&gt;I'll wait you...........&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Và em đã chờ, chờ một điều vô vọng đang lớn dần trong em. Và, em, mất.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Thời gian qua, anh bước qua, đoạn đường mềm mại nhỏ bé ngày nào nay càng xa càng khô cằn nức nẻ. Em muốn níu, dù đánh đổi danh dự. Nhưng....anh hoàn thành vai diễn mất rồi, rời khỏi sân khấu để mình em trơ trọi, chơi vơi giữa hỗn độn của xúc cảm. Gào thét. Nức nở. Giận hờn. Câm nín. Và rồi em đã cười trở lại. Hạnh phúc diễn nốt vai của mình. Em cười, và em nói:Take a bow....this masquerate is getting older....&lt;/div&gt;&lt;div&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;Sân khấu còn mình em. Rộng lớn. Thênh thang. Lạnh. Buồn. Nhưng không có anh nên nó yên bình. Yên bình, và thanh thản&lt;/div&gt;&lt;div&gt;..................................................................................&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Và giờ, anh lại đến. Bước ra sân khấu từ cánh gà những tưởng đã khóa chặt mãi mãi. Anh lại diễn, và em cũng diễn.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Nhưng.....&lt;/div&gt;&lt;div&gt;"Take a bow, the night is over&lt;/div&gt;&lt;div&gt;This masquerade is getting older&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Light are low, the curtains down&lt;/div&gt;&lt;div&gt;There's no one here"&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Vậy là đủ rồi. Cho cả hai ta. Như vậy là đủ, là đầy, là ứ đọng. Là yên bình.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;iframe title="YouTube video player" width="480" height="390" src="http://www.youtube.com/embed/ihIfM5VVcjk" frameborder="0" allowfullscreen=""&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30503967216295779-6429692986092035980?l=meggienguyentran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/feeds/6429692986092035980/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=30503967216295779&amp;postID=6429692986092035980' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/6429692986092035980'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/6429692986092035980'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/2009/12/take-bowthis-masquerade-is-getting.html' title='Take a bow...This masquerade is getting older.'/><author><name>Meggie</name><uri>http://www.blogger.com/profile/16070742570664125034</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='29' src='http://2.bp.blogspot.com/-P6VX1akcNq8/TwhwO9cQ6BI/AAAAAAAAA2k/mgDmILLfcto/s220/1134.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SxfnxR_oEQI/AAAAAAAAAc0/UM2kAAG74JI/s72-c/masquerade_02.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30503967216295779.post-4486731929021226031</id><published>2009-12-03T08:19:00.000-08:00</published><updated>2011-03-06T09:30:09.476-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='vụn'/><title type='text'>Bay</title><content type='html'>&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SxflOVFPhTI/AAAAAAAAAcs/ExkRCuBsLro/s1600-h/2.jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5411045511649002802" style="margin: 0px 10px 10px 0px; float: left; width: 320px; height: 262px;" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SxflOVFPhTI/AAAAAAAAAcs/ExkRCuBsLro/s320/2.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi có một thói quen bất di bất dịch, được giữ từ thời còn ở 360, tôi luôn chọn hình trước khi viết. Nghĩa là tùy vào tâm trạng mà tôi chọn hình, và tùy vào cái hình tôi chọn tôi sẽ viết. Vậy nên đôi khi chọn hình xong tôi chẳng biết viết gì, vì những gì tôi nghĩ đã được hình ảnh bộc lộ, đôi khi cũng trần trụi lắm. Nhưnd được cái không phải ai cũng hiểu, và vì không phải ai cũng hiểu nên cũng không phải ai cũng hỏi. Và vì không ai cũng hỏi nên tôi...yên thêm chút nữa. Ra là có lợi!.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;=================================&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Ngày trước, tôi luôn nghĩ rằng những mối quan hệ cần được thời gian dán nhãn. Nghĩa là quan hệ nào có thời gian càng lâu thì càng tốt, càng ngon, càng phải giữ gìn. Nhưng giờ đây, sau những gì đã trải qua, tôi phát hiện điều này không được đúng cho lắm. Có những người quen tôi lâu rồi, và tôi luôn nghĩ họ hiểu mình không ít. Nhưng sự thật không như tôi nghĩ, họ chỉ hiểu tôi theo hướng họ muốn, theo những gì họ thích mà không cần đếm xỉa tới những gì tôi bày ra trước mắt họ. Những thứ mà chỉ với họ tôi mới dám bộc lộ. Họ bỏ qua. Và tôi cũng bỏ qua. Vậy nên xong chuyện. Ngược lại, có những người chỉ gặp tôi đôi ba lần đã lột trần tôi như đứa trẻ còn ẵm ngửa. Không cần phải dò đoán, họ nhìn tôi, xoáy sâu vào tôi. Không cần hỏi han, họ viết nên những câu trả lời trong đầu tôi trước cả tôi. Họ có tôi theo cách đơn giản nhất, và họ thì không bao giờ nói rằng họ hiểu tôi. Vì họ biết rằng nếu họ nói như thếi, tôi sẽ cười như dại đến nơi. Họ chỉ cần làm, mà không cần nói cũng đủ để tôi hiểu rằng họ hiểu tôi. Vậy thôi, xong chuyện.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;=================================&lt;/div&gt;&lt;div&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;BAY.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;( Tôi viết BAY. khi đang nghe Abrazame của Laura Fygi và pix dành cho BAY.)&lt;/div&gt;&lt;div&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;Đêm sẽ dài,&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Khi những đôi tình nhân dứt lìa nhịp đập&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Khi dối lừa len lõi giữa yêu thương&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Khi giận hờn hỉ hả trên xác rữa đam mê&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Khi anh nói: " Cho đi mà không mong chờ đáp trả"&lt;/div&gt;&lt;div&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;Đêm sẽ dài,&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Khi nước mắt nhảy múa trên nụ cười&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Khi tiếng nấc nảy bật nơi cuống họng đã rát khô&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Khi đau thương ăn mòn, nuốt chửng hạnh phúc&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Khi anh nói: " Anh làm thế là vì em"&lt;/div&gt;&lt;div&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;Như biển lớn chưa một lần ôm ấp buồm đỏ&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Như sa mạc chưa một lần trầm mình trong nước mát&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Như tử tù nơi ngục sâu tăm tối&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Khao khát được yêu, khao khát được thương&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Anh đã nói, &lt;/div&gt;&lt;div&gt;và em đã tin,&lt;/div&gt;&lt;div&gt;như tin tử tù chết khát giữa lòng sa mạc - biển&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Giờ đây khi đêm dài đổ ập&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Em muốn bay đến những trái tim đã dứt lìa nhịp đập&lt;/div&gt;&lt;div&gt;để nghe lời yêu thương từ trái tim trống rỗng&lt;/div&gt;&lt;div&gt;để hiếu kì dò xét cuộc ẩu đả của dối lừa và yêu thương&lt;/div&gt;&lt;div&gt;để biết được bao nhiêu giận hờn là đủ để lấp kín đam mê&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Em muốn bay đến bên anh,&lt;/div&gt;&lt;div&gt;nghe anh nói " yêu là trò chơi tàn nhẫn"&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Giờ đây khi đêm dài giẫy mình chờ chết&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Em muốn bay đến bên xác thối của tình yêu&lt;/div&gt;&lt;div&gt;để nếm vị chua chát mặn nồng của nước mắt&lt;/div&gt;&lt;div&gt;để ngửi mùi máu tanh rỉ rả từ cuống họng khô kiệt&lt;/div&gt;&lt;div&gt;để bật cười khi hạnh phúc giãy giụa trong tay đau thương&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Em muốn bay đến bên anh,&lt;/div&gt;&lt;div&gt;nghe anh nói: " Yêu là sự vị kỉ khôn cùng"&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Em muốn bay đến sa mạc-biển &lt;/div&gt;&lt;div&gt;để cứu giúp người tử tù ngu muội&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Nhưng làm sao bay được khi lòng tin đã mất&lt;/div&gt;&lt;div&gt;khi đôi cánh nặng trĩu những ngờ vực&lt;/div&gt;&lt;div&gt;khi đôi mắt mù lòa vì nước mắt uất hận&lt;/div&gt;&lt;div&gt;khi núi đá tổn thương cột giữ đôi chân yếu mềm&lt;/div&gt;&lt;div&gt;khi anh nói: " anh yêu em rất nhiều"&lt;/div&gt;&lt;div&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;Em muốn bay&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Em không muốn bay.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Em muốn bay&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Em không muốn bay.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Hãy lấy dấu chấm ra khỏi cuộc đời em&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Hãy thả tự do cho đôi chân &lt;/div&gt;&lt;div&gt;Hãy trả lại đôi mắt rạng rỡ yêu thương&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Hãy trả lại lòng tin ngày cũ&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Hãy để em được bay&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Em muốn bay&lt;/div&gt;&lt;div&gt;không phải bay.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Em muốn bay&lt;/div&gt;&lt;div&gt;không phải bay.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Em muốn được bay bay bay bay &lt;/div&gt;&lt;div&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;P/s: Viết thì viết thế thôi, nổi hứng thì hư cấu nên niềm đau để tự thưởng thức thế thôi, không phải viết về bản thân :P&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30503967216295779-4486731929021226031?l=meggienguyentran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/feeds/4486731929021226031/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=30503967216295779&amp;postID=4486731929021226031' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/4486731929021226031'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/4486731929021226031'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/2009/12/bay.html' title='Bay'/><author><name>Meggie</name><uri>http://www.blogger.com/profile/16070742570664125034</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='29' src='http://2.bp.blogspot.com/-P6VX1akcNq8/TwhwO9cQ6BI/AAAAAAAAA2k/mgDmILLfcto/s220/1134.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SxflOVFPhTI/AAAAAAAAAcs/ExkRCuBsLro/s72-c/2.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30503967216295779.post-397134663649858957</id><published>2009-12-03T08:17:00.000-08:00</published><updated>2011-03-06T09:30:27.840-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Nghĩ'/><title type='text'>1/2 Thực tế - 1/2 thực dụng.</title><content type='html'>&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/Sxfk_dIE8LI/AAAAAAAAAck/JifuxaVsxU8/s1600-h/1.jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5411045256110338226" style="margin: 0px 10px 10px 0px; float: left; width: 319px; height: 320px;" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/Sxfk_dIE8LI/AAAAAAAAAck/JifuxaVsxU8/s320/1.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hôm nay bị mắng hai chữ "thực dụng", không tức mà lại thấy có gì đó vui vui trong lòng, vì biết rằng người chửi không hiểu được thực dụng là như thế nào và hơn nữa là đang hết sức ghen tị với cái "thực dụng" của mình. Nhưng thật ra, giữa thực dụng và thực tế đôi khi hay bị nhầm lẫn.1. Thực tế: Biết nhìn vào thực tại, không mơ mộng viễn vông. ( Xuân Huy, Đồng Công Hữu, Từ điển Tiếng Việt, NXB Trẻ, 2007).2. Thực dụng: Chỉ nhắm vào lợi ích vật chất trước mắt mà xem nhẹ các mặt khác. (Xuân Huy, Đồng Công Hữu, Từ điển Tiếng Việt, NXB Trẻ, 2007).Tôi tự nhận mình là kẻ sống thực tế nửa vời, và từ chối hai chữ thực dụng, dù rằng bản thân tôi vẫn luôn ao ước mình trở thành một kẻ thực dụng để có thể "sống tốt" hơn theo một nghĩa nào đó. Còn tại sao lại là thực tế nửa vời thì thưa rằng tôi không đảm bảo được cái vế sau theo định nghĩa trên, không mơ mộng viễn vông. Tôi mơ nhiều lắm, mơ khủng khiếp, mơ ban đêm lẫn mơ ban ngày, cứ có dịp là tôi mơ. Tôi mơ mình có một căn biệt thự to đùng ở trung tâm thành phố, rồi tôi mơ mình trở thành một kẻ vừa có quyền vừa có tiền, lại mơ thêm một người chồng thật giàu, mơ luôn khoản đẹp trai và hết sức yêu mình, rồi tham thêm chút nữa tôi mơ có ba đứa con thật xinh xắn và thông minh. Đó, tôi mơ ghê lắm, mơ đến nỗi tự cảm thấy hổ thẹn trước giấc mơ "nhỏ nhoi" của mình. Nhưng tôi được ở chỗ tôi không để những mơ mộng của mình trở thành ám ảnh, và đẩy bản thân làm tôi mọi cho những ám ảnh đó. Tôi ham muốn và tham lam nhiều thứ, nhưng sự giáo dục của gia đình dạy tôi phải tham vọng trên sức của bản thân chứ không phải của người khác. Điều đó giúp tôi giữ một chân bên này của thực tế, mà đặt cả hai chân sang nửa bên kia của thực dụng.Nhiều lúc tôi khâm phục những người sống thực dụng lắm, họ thật là tài giỏi. Nếu bạn hỏi tôi họ tài giỏi chỗ nào thì tôi sẽ nói ý kiến mình ngay lập tức, không phải suy nghĩ vòng vo làm gì. Nếu xét về vế trước, chỉ nhắm vào lợi ích vật chất trước mắt, thì cũng đã thấy được cái tài của họ rồi. Mấy ai biết rằng điều gì trước mắt mình đang có lợi, rồi làm sao có chiếm hữu được cái lợi ấy. Đấy, cả một nghệ thuật chứ không vừa. Rồi thêm vế sau, mà xem nhẹ các mặt khác, lại thêm một cái hay nữa của những người thực dụng. Có lần một người nói vui với tôi thế này, cái lợi của bản thân còn giữ không nổi thì làm sao giúp người khác. Đúng vậy, bản thân mình làm cho mình vui và hạnh phúc không nổi thì lấy gì mà làm người khác vui. Con người ta nếu lúc nào cũng phải quan tâm đến nhiều thứ thì kham sao nổi. Bạn bè có chung một cơ hội, không giành giật thì không có phần, vậy nên phải giành phải giật. Mà nếu lúc ấy, ai còn phân vân, còn cảm thấy sẽ phải có lỗi với bạn bè thì chắc chắn sẽ chẳng có phần nào. Rồi sẽ chui vào một góc mà khóc, mà tức tối vì mất phần. Vui là ở chỗ ấy. Vậy nên mới nói những người thực dụng ở giỏi ở điểm này lắm, giữ cho bản thân mình lạnh lùng và vô cảm, để bảo vệ chính mình xa những thứ sẽ làm mình tổn thương và đau khổ. Hay là ở chỗ ấy.Nhưng nghiệt nỗi là tôi không sống thế được, đặc biệt là cái vế sau, tôi đầu hàng. Vậy nên tôi cũng chẳng thể nào trở thành đứa thực dụng được, buồn lắm đấy. Tôi cạnh tranh với bạn bè thì được, chứ chơi xấu đam sau lưng thì tôi thua. Nhưng nếu cơ hội là công bằng thì tôi tranh dữ lắm, nỗ lực hết sức để có được. Còn bạn bè ư? Họ nỗi lực, cố gắng hết sức mà không được thì đó là chuyện của họ. Nếu họ không muốn làm bạn nữa thì tôi buông tay để họ đi, tình bạn chấm dứt, vô duyên nhưng có lí. Tôi không phủ nhận mình thích những cái lợi nho nhỏ trước mắt, ai mà không thế. Nhưng nếu đổi cho cái lợi ấy là một mất mát nho nhỏ về tình cảm cũng như danh dự thì tôi thôi, tôi không cần. Đấy, lại thêm một lí do nữa cho việc tôi thực dụng không nổi. Nếu ai đó khoái nói tôi là " Oh, mày thực tế ghê", tôi sẽ thích lắm, cười tươi lắm. Nhưng ai đó điên lên chửi " Mày thực dụng quá", ok, tôi còn cười tươi hơn nữa ấy chứ. Đời mà, phải cười mới sống nổi ( dù răng chẳng trắng gì cho cam :P). Tôn chỉ sống của tôi giờ đây là " à, sao cũng được".&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30503967216295779-397134663649858957?l=meggienguyentran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/feeds/397134663649858957/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=30503967216295779&amp;postID=397134663649858957' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/397134663649858957'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/397134663649858957'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/2009/12/12-thuc-te-12-thuc-dung.html' title='1/2 Thực tế - 1/2 thực dụng.'/><author><name>Meggie</name><uri>http://www.blogger.com/profile/16070742570664125034</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='29' src='http://2.bp.blogspot.com/-P6VX1akcNq8/TwhwO9cQ6BI/AAAAAAAAA2k/mgDmILLfcto/s220/1134.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/Sxfk_dIE8LI/AAAAAAAAAck/JifuxaVsxU8/s72-c/1.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30503967216295779.post-1827427296230789154</id><published>2009-06-19T11:31:00.000-07:00</published><updated>2011-03-06T10:09:41.998-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nhật ký'/><title type='text'>Saigon...lạnh.</title><content type='html'>&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SjvZovlYqJI/AAAAAAAAAaU/jreXndN-xdA/s1600-h/SP_A0792.jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5349108276423862418" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 320px; CURSOR: hand; HEIGHT: 240px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SjvZovlYqJI/AAAAAAAAAaU/jreXndN-xdA/s320/SP_A0792.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;Tối nay mới biết SG lạnh về đêm. 10h45PM, chia tay con Mèo, lên xe để Ly chở về mà lòng nặng nề quá. SG về đêm lại thêm lạnh và tàn nhẫn lắm thay.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Lớn? trưởng thành? Ai mà không muốn điều ấy. Nhưng giá như lớn mà không phải suy nghĩ, lớn theo "tự nhiên", lớn trong hạnh phúc và thành công thì có lẽ sẽ chẳng bao giờ có những đêm lang thang với bạn bè, sẽ chẳng có những giọt nước mắt nặng trĩu chần chừ lăn trên má. Thương cho con Mèo quá.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;15 năm, sẽ là bao lâu so với một đời người? và có là đủ để nuôi dưỡng một tình bạn. Mình thật sự cũng không biết nữa. Nếu so với một đời người thì 15 năm không đủ dài, nhưng với một tình bạn, 15 có thể coi là dài. 15 năm, tôi nhìn thấy những thay đổi ở những người bạn ấu thơ. Khôn lên, trường thành lên và bắt đầu biết "khóc". 15 năm đủ để tôi hiểu rằng khi thế giới ngoài kia quay lưng với tôi, tôi vẫn còn họ bên mình, ôm lấy và vỗ về. 15 năm đủ dài để dạy cho tôi hiểu được những người bạn thật sự dù không thường xuyên gặp nhau vẫn sẽ mãi là một phần của nhau. 15 năm qua giúp tôi nhận ra tôi đã thật sự may mắn thế nào khi có họ bên mình. Và tôi hãnh diện vì điều đó.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Nhưng 15 năm qua, không chỉ họ thay đổi, mà cả tôi cũng đã thay đổi. Không còn nông nỗi dỗi hờn vu vơ, không còn tị nạnh vẫn vơ, không còn là một cô bé nói luyên thuyên và nghịch ngợm. Tôi lớn hơn và khép kín hơn nhiều. Cuộc sống dạy cho tôi nhiều điều, và đa phần nó phô diễn cho tôi sự tàn nhẫn nhiều hơn là hạnh phúc. 21 tuổi, một lần nữa, nếu so với đời người thì hãy còn sớm lắm, còn non lắm. Nhưng ở 21 tuổi này, tôi đã biết cái gọi là "có qua có lại" đến phũ phàng của cuộc sống, tôi cũng biết tự dặn mình cố gắng lấy thiện cảm ở mọi người chỉ để giúp bản thân tránh đi những kẻ thù không cần thiết. Tôi bắt đầu học cách vận dụng điểm yếu của người khác để...tự vệ trong những trường hợp cần thiết, nhưng không cố gắng sử dụng để làm tổn thương người khác. Nhưng tôi không làm thế với người thân và bạn thân. Đối với tôi họ là những gì quý giá nhất, có lẽ đó là chút gì đó ấu thơ còn lại trong tôi.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Dạo gần đây dù chuyện thi cử chẳng đâu vào đâu, nhưng tôi lại thấy yên bình và vui vẻ đến lạ. Có gì đó tận sâu trong lòng tôi đang sướng rơn vì hạnh phúc. Nhưng tất cả những hạnh phúc bất chợt và không có nguồn gốc đều mang lại những dự cảm không an lành. Có lẽ tôi vẫn sẽ tận hưởng nó, và cũng đứng đây mà chờ những gì sắp đến ....&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30503967216295779-1827427296230789154?l=meggienguyentran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/feeds/1827427296230789154/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=30503967216295779&amp;postID=1827427296230789154' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/1827427296230789154'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/1827427296230789154'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/2009/06/sglanh.html' title='Saigon...lạnh.'/><author><name>Meggie</name><uri>http://www.blogger.com/profile/16070742570664125034</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='29' src='http://2.bp.blogspot.com/-P6VX1akcNq8/TwhwO9cQ6BI/AAAAAAAAA2k/mgDmILLfcto/s220/1134.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SjvZovlYqJI/AAAAAAAAAaU/jreXndN-xdA/s72-c/SP_A0792.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30503967216295779.post-8195880085459405263</id><published>2009-06-13T06:35:00.000-07:00</published><updated>2011-03-06T10:09:48.742-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nhật ký'/><title type='text'>Yên.</title><content type='html'>&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SjOrxss--aI/AAAAAAAAAaM/zMrBX-NYAo0/s1600-h/blind_and_lost_by_ainzbudakbijak.jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5346806052920687010" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 214px; CURSOR: hand; HEIGHT: 320px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SjOrxss--aI/AAAAAAAAAaM/zMrBX-NYAo0/s320/blind_and_lost_by_ainzbudakbijak.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;Lâu rồi không viết gì hết, từ 360, facebook, và cả ở đây nữa. Không phải vì không có gì để viết, mà đơn giản là viết không nổi. Lòng không yên thì không viết được gì.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Tối qua....thức trắng.&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30503967216295779-8195880085459405263?l=meggienguyentran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/feeds/8195880085459405263/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=30503967216295779&amp;postID=8195880085459405263' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/8195880085459405263'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/8195880085459405263'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/2009/06/yen.html' title='Yên.'/><author><name>Meggie</name><uri>http://www.blogger.com/profile/16070742570664125034</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='29' src='http://2.bp.blogspot.com/-P6VX1akcNq8/TwhwO9cQ6BI/AAAAAAAAA2k/mgDmILLfcto/s220/1134.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SjOrxss--aI/AAAAAAAAAaM/zMrBX-NYAo0/s72-c/blind_and_lost_by_ainzbudakbijak.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30503967216295779.post-5886474374598062396</id><published>2009-05-23T09:03:00.000-07:00</published><updated>2011-03-06T09:31:27.423-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Nghĩ'/><title type='text'>Ghen tình bạn.</title><content type='html'>&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/ShgedtCZecI/AAAAAAAAAZ8/YxWC8kPx5-Q/s1600-h/Hurt_by_madteaparty.jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5339050853902416322" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 232px; CURSOR: hand; HEIGHT: 320px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/ShgedtCZecI/AAAAAAAAAZ8/YxWC8kPx5-Q/s320/Hurt_by_madteaparty.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt; Khi giữ ai đó bên cạnh một thời gian rất lâu, họ dường như trở thành một phần của ta, không hẳn là điều kiện đủ mà là điều kiện cần. Và ta luôn đinh ninh rằng họ sẽ mãi vẫn thế, bên cạnh ta. Nhưng một khi tình cảm bị san sẽ, mọi chuyện sẽ khác. Mọi thứ sẽ thay đổi, không phải bên ngoài mà từ bên trong. Những rạn nứt nhỏ li ti lan dần thành những vệt lốm đốm trên bề mặt tình cảm, rồi bánh trướng mãnh liệt thành những hố sâu. Không phải phản bội, vì vốn dĩ nó không phải là tình yêu nam nữ. Cũng không phải đoạn tuyệt, vì bản chất của nó là vĩnh cữu, là một thứ người ta thường gọi là tình bạn. Vậy tại sao khi bạn mình san sẽ sự quan tâm, mà vốn dĩ trước kia dành cho mình nhiều nhất, cho một người khác thì bản thân lại khó chịu đến thế, thất vọng và buồn đến thế. Đó là bản chất của con người, luôn ích kỉ và tham lam, cái gì vốn dĩ từ trước đến nay nó là của mình thì dù thế nào đi nữa nó vẫn phải là của riêng mình. Tôi xin mạn phép gọi nó là "ghen trong tình bạn". Sỡ dĩ tôi gọi là ghen vì nó cũng có nhiều điểm giống với cái nghĩa thông thường được phủ lên từ ghen. Nó cũng xuất hiện khi ta dành tình cảm quá nhiều cho một ai đó, cũng xuất phát từ nhu cầu chiếm hữu người ta yêu thương, và cũng là sự bực dọc và muộn phiền khi bị san sẽ tình cảm. Vậy nên chung quy lại, trong mọi loại tình cảm đều có sự ghen.&lt;br /&gt;Nhưng ghen trong tình bạn có khác với tình yêu không? Xin thưa, hiển nhiên là có. Khác ở chỗ là người ta không bao giờ biết rằng bạn mình "đang ghen", và thực ra thì cái ghen trong tình bạn không thường được bộc lộ ra ngoài, hoặc thử có bộc lộ ra bên ngoài thì không phải ai cũng đủ tinh tế để cảm nhận được. Sự ghen ấy diễn ra âm thầm và lặng lẽ trong tâm hồn và cả lí trí của người đang ghen. Sự khó chịu bực dọc sẽ thường xuyên xuất hiện bên trong mối quan hệ, người ghen dù không biểu hiện ra bên ngoài nhưng thực chất bên trong đã bắt đầu có sự xáo trộn, những suy nghĩ sai lệch về chính người bạn của mình. Điều tốt đẹp nhất có thể xảy ra là biết cách điều chỉnh cảm xúc của bản thân để giữ gìn một tình bạn đẹp, cố gắng không đặt một ai đó lên quá cao, hoặc quan trọng hóa họ quá mức. Và điều tồi tệ nhất là sự gãy đỗ của một tình bạn.&lt;br /&gt;Và mình thì không bao giờ muốn có thêm bất cứ gãy đỗ nào nữa.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30503967216295779-5886474374598062396?l=meggienguyentran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/feeds/5886474374598062396/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=30503967216295779&amp;postID=5886474374598062396' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/5886474374598062396'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/5886474374598062396'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/2009/05/ghen-tinh-ban.html' title='Ghen tình bạn.'/><author><name>Meggie</name><uri>http://www.blogger.com/profile/16070742570664125034</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='29' src='http://2.bp.blogspot.com/-P6VX1akcNq8/TwhwO9cQ6BI/AAAAAAAAA2k/mgDmILLfcto/s220/1134.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/ShgedtCZecI/AAAAAAAAAZ8/YxWC8kPx5-Q/s72-c/Hurt_by_madteaparty.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30503967216295779.post-5087756334693841791</id><published>2009-05-18T07:30:00.000-07:00</published><updated>2009-05-18T07:35:15.311-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='vụn'/><title type='text'>lùng bùng.</title><content type='html'>&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/ShFxZl1RyQI/AAAAAAAAAZs/yoMyeiytkmE/s1600-h/092603CL01tocdo06.jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5337171717876992258" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 320px; CURSOR: hand; HEIGHT: 206px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/ShFxZl1RyQI/AAAAAAAAAZs/yoMyeiytkmE/s320/092603CL01tocdo06.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;Tệ lắm rồi, quá tệ, cái chuyện học hành càng ngày càng chẳng ra sao. Càng học càng thấy mình chẳng hợp chút nào với tài chính. Dù vẫn học bình thường, làm bài đầy đủ, tiểu luận hay gì cũng ok hết. Nhưng để có thể say mê đào sâu cho cái quỷ tài chính này thì không cách nào làm được. Thê thảm rồi.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Có lẽ sau khi tốt nghiệp sẽ theo học một khóa về quản trị marketing, hay đại loại một thứ gì đó vừa liên quan đến kinh tế vừa dính đến sáng tạo, vậy mới hợp với mình. Chán quá chán.&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30503967216295779-5087756334693841791?l=meggienguyentran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/feeds/5087756334693841791/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=30503967216295779&amp;postID=5087756334693841791' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/5087756334693841791'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/5087756334693841791'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/2009/05/lung-bung.html' title='lùng bùng.'/><author><name>Meggie</name><uri>http://www.blogger.com/profile/16070742570664125034</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='29' src='http://2.bp.blogspot.com/-P6VX1akcNq8/TwhwO9cQ6BI/AAAAAAAAA2k/mgDmILLfcto/s220/1134.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/ShFxZl1RyQI/AAAAAAAAAZs/yoMyeiytkmE/s72-c/092603CL01tocdo06.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30503967216295779.post-6396883043981835847</id><published>2009-05-06T10:17:00.000-07:00</published><updated>2010-05-15T23:37:43.571-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='vụn'/><title type='text'>Đêm.</title><content type='html'>&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SgHGch-T8MI/AAAAAAAAAXs/kAY2KSyQb-I/s1600-h/99796433kd7.jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5332761627241738434" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 320px; CURSOR: hand; HEIGHT: 213px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SgHGch-T8MI/AAAAAAAAAXs/kAY2KSyQb-I/s320/99796433kd7.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Lúc nào cũng thấy đêm dài, dài đến não nề.&lt;br /&gt;Nếu sống một mình, có lẽ mình sẽ chẳng bao giờ ngủ. Thế lại hay, không ngủ thì sẽ thức.&lt;br /&gt;Tại sao ngồi trong đêm luôn khiến con người có cảm giác yếu đuối khó tả, cứ luôn ao ước có người ngồi kề bên. Rõ ràng đang ngồi trong vòng tay của đêm đấy thôi, được đêm ôm ấp vỗ về, thế mà vẫn cô đơn, vẫn hụt hẫng, vẫn nặng lòng.&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30503967216295779-6396883043981835847?l=meggienguyentran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/feeds/6396883043981835847/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=30503967216295779&amp;postID=6396883043981835847' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/6396883043981835847'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/6396883043981835847'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/2009/05/em.html' title='Đêm.'/><author><name>Meggie</name><uri>http://www.blogger.com/profile/16070742570664125034</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='29' src='http://2.bp.blogspot.com/-P6VX1akcNq8/TwhwO9cQ6BI/AAAAAAAAA2k/mgDmILLfcto/s220/1134.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SgHGch-T8MI/AAAAAAAAAXs/kAY2KSyQb-I/s72-c/99796433kd7.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30503967216295779.post-1387195711909192091</id><published>2009-05-06T06:27:00.000-07:00</published><updated>2011-03-06T09:31:55.264-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Nghĩ'/><title type='text'>Bạn và bè.</title><content type='html'>&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SgGQa4qvfWI/AAAAAAAAAXk/eDJ0t3Z3-U8/s1600-h/8204003to2.jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5332702225346035042" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 224px; CURSOR: hand; HEIGHT: 320px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SgGQa4qvfWI/AAAAAAAAAXk/eDJ0t3Z3-U8/s320/8204003to2.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;Mọi người vẫn thường nói chắc tôi có nhiều bạn lắm, tôi hay cười và bảo rằng, bè thì nhiều chứ bạn không bao nhiêu. Mọi người lại cười ồ lên. Uh, bạn và bè, gọi nôm na là bạn bè, nhưng thật sự khác nhau nhiều lắm.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Quả thật, chính bản thân tôi cũng không thể phân định chính xác đâu là bạn, đâu là bè. Có khi ngay lúc này đây, họ thật sự gần bên ta,  yêu thương ta, nhưng đến một ngày đẹp trời nào đó, họ sẽ làm ta đau. Bạn, đối với tôi, là người sẽ không bao giờ làm tôi đau một cách cố ý, sẽ thật sự trung thành với tình cảm tôi dành cho họ, và hơn hết họ có thể làm mọi điều vì tôi. Tôi thật sự hạnh phúc vì tôi đã có những người bạn như vậy. Họ làm tôi hạnh phúc, làm tôi cười lớn, lau nước mắt và ôm tôi vào lòng, ru vỗ mỗi khi tôi nặng lòng. Và tôi cũng sẵn sàng làm mọi điều vì họ. Chúng tôi nương tựa nhau để không ai sụp đổ. Còn bè? Tôi có nhiều, những mối quan hệ xã giao, thậm chí có những mối quan hệ thân thiết đến mức ai nhìn vào cũng nghĩ là bạn thân lắm, nhưng tôi vẫn chỉ để người đó ở mức " bè". Không phải tôi quá khắt khe, mà tôi sợ một tình bạn "ngắn hạn" chưa qua "tôi luyện" sẽ mau chóng đỗ vỡ. Với tôi, tình bạn cũng như tình yêu, tôi không muốn có bất cứ sự đỗ vợ nào. Vì dù ai đúng ai sai, một khi bước ra khỏi một đỗ vỡ thì chẳng ai lành lặn cả.&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30503967216295779-1387195711909192091?l=meggienguyentran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/feeds/1387195711909192091/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=30503967216295779&amp;postID=1387195711909192091' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/1387195711909192091'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/1387195711909192091'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/2009/05/ban-va-be.html' title='Bạn và bè.'/><author><name>Meggie</name><uri>http://www.blogger.com/profile/16070742570664125034</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='29' src='http://2.bp.blogspot.com/-P6VX1akcNq8/TwhwO9cQ6BI/AAAAAAAAA2k/mgDmILLfcto/s220/1134.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SgGQa4qvfWI/AAAAAAAAAXk/eDJ0t3Z3-U8/s72-c/8204003to2.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30503967216295779.post-3615909181403072703</id><published>2009-04-28T21:29:00.000-07:00</published><updated>2011-03-06T10:10:09.475-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nhật ký'/><title type='text'>Ngày âm u.</title><content type='html'>&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SffX4_SwxEI/AAAAAAAAAWk/1IgLoQkI9w0/s1600-h/07070300272119ji2[1].jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5329966058079044674" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 268px; CURSOR: hand; HEIGHT: 320px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SffX4_SwxEI/AAAAAAAAAWk/1IgLoQkI9w0/s320/07070300272119ji2%5B1%5D.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt; Ngày hôm nay trời âm u quá, oi bức, khó chịu. Đã bệnh 3 ngày nay, đau nhức, viêm họng, sốt, rất ghét mình thế này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngồi từ cửa sổ, nhìn ra đường, xe cộ và con người chen lấn, hối hả ngược xuôi, bỗng dưng tự hỏi " Liệu mình có hợp với SG không?". Ngay từ khi bước những bước chân đầu tiên vào SG, mình đã dặn với lòng: " Thư, đây rồi, phải bám trụ lại SG, bằng mọi cách". Tôi không yêu SG nhiều đến nỗi để có thể rời bỏ quê hương và quyết gắn bó với SG, tôi cũng không đủ dũng cảm để gọi SG là quê hương thứ 2 của mình. Nói chính xác hơn, tôi cần SG. Tôi cần SG vì nó năng động và luôn có hàng triệu cơ hội để sống và làm việc. Tôi cần SG vì ở cái xứ đông nghịt người này, tôi không có quá nhiều người quen biết để can thiệp, hay nói này nói nọ về tôi, về gia đình tôi. Và hơn hết, tôi cần SG như một nơi trú ngụ an lành, xoa dịu đi những bực tức, tuyệt vọng, đau đớn mãi bám theo ngày tôi lên tàu vào SG, như một nơi để tôi chốn chạy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi không ghét quê hương mình, không ai có thể ghét hay căm thù quê hương mình đến cuối đời. Tôi yêu quê mình. Tôi thích biển, dù là đang yên ả hay giận dữ. Tôi yêu những cánh đồng lúa bao la, mà mỗi khi lên đến đỉnh Chóp Chài nhìn xuống tựa hồ như một tấm thảm lớn xanh mướt. Tôi thích những con suối lớn, trong lành và mát lạnh. Nhưng với con người, đặt biệt là họ hàng, tôi lại sợ. Tôi sợ hãi trước cái cách mà nhiều người suy nghĩ, thái độ của dòng họ. Chán ngán, thậm chí là không muốn nhìn mặt. Và còn cái bản tính sống sĩ diện và gia trưởng của nhiều người đàn ông ở đây, khiến niềm tin vào hôn nhân với một người miền trung trong tôi nhợt nhạt, xanh xao đi rất nhiều. Và giờ đây, tôi chán khi phải nói đến hôn nhân, đến việc sẽ phải chung sống với một người nào đó. Thậm chí có lúc, trong tôi luôn hiển hiện một cuộc sống gia đình tương lai đơn chiếc, có con mà không cần có chồng. Đó là một trong những "quà tặng" mà quê hương đã cho tôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cuộc đời tôi rồi sẽ có nhiều, nhiều ngày âm u hơn nữa. Rồi sẽ có những đợt giông bão đến thăm tôi. Rồi tôi sẽ thương đau nhiều hơn, và cũng có lẽ được yêu thương nhiều hơn. Tôi đã bước qua bao nhiều giông bão rồi, tôi cũng không nhớ. Tôi chỉ biết, ở cái tuổi 21 này, đáng ra tôi không nên viết ra những dòng như thế này, mà thay vào đó sẽ là những ngọt ngào của cuộc sống trẻ xinh tươi và nồng nàng yêu thương.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng, tôi đâu có chọn cho mình những dòng này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img class="gl_photo" alt="Add Image" src="http://www.blogger.com/img/blank.gif" border="0" /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30503967216295779-3615909181403072703?l=meggienguyentran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/feeds/3615909181403072703/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=30503967216295779&amp;postID=3615909181403072703' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/3615909181403072703'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/3615909181403072703'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/2009/04/ngay-am-u.html' title='Ngày âm u.'/><author><name>Meggie</name><uri>http://www.blogger.com/profile/16070742570664125034</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='29' src='http://2.bp.blogspot.com/-P6VX1akcNq8/TwhwO9cQ6BI/AAAAAAAAA2k/mgDmILLfcto/s220/1134.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SffX4_SwxEI/AAAAAAAAAWk/1IgLoQkI9w0/s72-c/07070300272119ji2%5B1%5D.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30503967216295779.post-814234166547868218</id><published>2009-04-14T09:13:00.000-07:00</published><updated>2011-03-06T10:10:29.711-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nhật ký'/><title type='text'>...</title><content type='html'>&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SeS2hkrMcKI/AAAAAAAAAV8/BjCf_88RktE/s1600-h/3f3e3c0a7c3cf345[1].jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5324581347355553954" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 214px; CURSOR: hand; HEIGHT: 320px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SeS2hkrMcKI/AAAAAAAAAV8/BjCf_88RktE/s320/3f3e3c0a7c3cf345%5B1%5D.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt; Hôm nay, gần trưa, vì hành xử của một người đã khiến mình hoang mang chút ít. Chợt nhớ lại những lời mà bạn Duyên từng nói " Quan tâm là tốt, nhưng quan tâm quá lại là một gánh nặng". Mỗi khi nghe câu nói ấy mình rất buồn, làm sao lại nói như thế với nhau được. Nhưng đến hôm nay thì vỡ lẽ ra được nhiều điều. Đúng là quan tâm quá thì sẽ bóp ngạt người khác.&lt;br /&gt;Con người ta rất lạ lùng, khi không ai quan tâm thì than thở rằng mình đơn côi, nhưng khi ai đó quan tâm quá thì lại kêu mệt mỏi, ngột ngạt. Liệu khi họ nói những lời nói vô tình đó, họ có biết rằng người nghe bị tổn thương đến mức nào.&lt;br /&gt;Mình luôn sợ người khác nghĩ mình vô tâm, thành ra mình đã ôm quá nhiều người vào lòng. Mình cứ nghĩ rằng quan tâm và yêu thương họ thì mình sẽ nhận được yêu thương, chưa một lần mình nghĩ mình là gánh nặng cho người khác. Nhưng có lẽ sai rồi, bạn Sói nói đúng, mình còn sống trong thế giới màu hồng quá.&lt;br /&gt;Chia sẽ với người ta những nỗi đau, những bí mật, ban đầu họ rất quan tâm. Nhưng chỉ sau một thời gian, mọi thứ bắt đầu bộc lộ dần, họ mệt mỏi khi phải nghe và chia sẽ nỗi buồn của mình. Có lẽ mình đã sai khi nghĩ rằng nếu mình lắng nghe chia sẽ tâm tình của người khác, thì người khác cũng làm thế với mình. Còn hồng quá!&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30503967216295779-814234166547868218?l=meggienguyentran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/feeds/814234166547868218/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=30503967216295779&amp;postID=814234166547868218' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/814234166547868218'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/814234166547868218'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/2009/04/1442009.html' title='...'/><author><name>Meggie</name><uri>http://www.blogger.com/profile/16070742570664125034</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='29' src='http://2.bp.blogspot.com/-P6VX1akcNq8/TwhwO9cQ6BI/AAAAAAAAA2k/mgDmILLfcto/s220/1134.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SeS2hkrMcKI/AAAAAAAAAV8/BjCf_88RktE/s72-c/3f3e3c0a7c3cf345%5B1%5D.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30503967216295779.post-4207008384742274305</id><published>2009-04-08T06:27:00.000-07:00</published><updated>2011-03-06T10:11:09.705-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nhật ký'/><title type='text'>Thuốc</title><content type='html'>&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/Sdymsc4Tu_I/AAAAAAAAAVk/opg5zy_RSBk/s1600-h/u+sau.jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5322312142241905650" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 320px; CURSOR: hand; HEIGHT: 160px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/Sdymsc4Tu_I/AAAAAAAAAVk/opg5zy_RSBk/s320/u+sau.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;Sau khi khám bệnh, xét nghiệm, nội soi dạ dày, mình vác về một bọc 1,2 triệu tiền thuốc. Thật kinh khủng, thuốc mắc quá. Nhưng phải uống, phải uống cho bằng hết, của một đống tiền chứ không ít T__T&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30503967216295779-4207008384742274305?l=meggienguyentran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/feeds/4207008384742274305/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=30503967216295779&amp;postID=4207008384742274305' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/4207008384742274305'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/4207008384742274305'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/2009/04/thuoc.html' title='Thuốc'/><author><name>Meggie</name><uri>http://www.blogger.com/profile/16070742570664125034</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='29' src='http://2.bp.blogspot.com/-P6VX1akcNq8/TwhwO9cQ6BI/AAAAAAAAA2k/mgDmILLfcto/s220/1134.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/Sdymsc4Tu_I/AAAAAAAAAVk/opg5zy_RSBk/s72-c/u+sau.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30503967216295779.post-5187095066181230591</id><published>2009-04-05T00:59:00.000-07:00</published><updated>2011-03-06T09:34:15.895-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Nghĩ'/><title type='text'>Đầu đời.</title><content type='html'>&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/Sdhk9QBNvmI/AAAAAAAAAVU/34qYjYsWu2I/s1600-h/092603CL01tocdo12.jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5321113963173101154" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 320px; CURSOR: hand; HEIGHT: 297px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/Sdhk9QBNvmI/AAAAAAAAAVU/34qYjYsWu2I/s320/092603CL01tocdo12.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Đằng sau những hạnh phúc và ấm áp luôn ẩn giấu những đau thương và đỗ vỡ. Lúc nào cũng vậy, chỉ khác ở chỗ là đau thương và đỗ vỡ đến mức nào.&lt;br /&gt;Em yêu lần đầu tiên, nguyên khôi và trinh trắng, cuộc sống quá đỗi màu hồng trong thời khắc ấy. Đôi mắt ánh lên niềm hạnh phúc thích thú vô bờ. Trái tim non nớt nhảy đập liên hồi theo từng điệu nhạc yêu thương. Em ngập chìm trong hạnh phúc đầu đời.&lt;br /&gt;Hẳn sẽ là tuyệt vời nếu hạnh phúc ấy đi theo em đến cuối đời, lần đầu cũng là lần cuối. Ai trong chúng ta cũng hi vọng điều ấy, yêu một lần duy nhất trong đời. Nhưng hỏi thử số phận, có mấy ai được như thế. Chỉ toàn đau thương và giễu cợt. Và khi ngay lần đầu tiên trao yêu thương, em nhận về lấy tổn thương và buồn khổ. Trong phút chốc, mọi thứ sụp đổ. Những niềm tin mỏng manh đầu đời mau chóng bị sự nhầm lẫn của ai kia dập tắt nhanh gọn. Những cảm xúc tinh khôi ngây thơ đầu đời, chỉ vì những xúc cảm lần lẫn của ai kia, đã hoàn toàn vỡ vụn.&lt;br /&gt;Không thể tổn tại cái gọi là bạn bè một khi đỗ vỡ đã xảy ra. Nếu muốn giữ tình bạn, hãy đừng hợp thức hóa tình bạn thành tình yêu khi chưa đủ chắc chắn.&lt;br /&gt;Và khi yêu thương thay bằng căm giận, thì cách tốt nhất là xóa sạch mọi kỉ niệm về người đó. Tinh nhắn, quà tặng, nơi hẹn hò....xóa hết, cất hết, đừng núi tiếc. Kết thúc là hết, đừng cố oán hờn hay trả thù, chẳng được gì, chỉ thêm đau đớn chất chồng. Kết thúc một mối quan hệ không phải là căm thù, oán giận, mà chỉ đơn giản là bước qua nhau, thay vị trí người yêu bằng người dưng. Đơn giản để mà vượt qua, để mà sống.&lt;br /&gt;==================================&lt;br /&gt;Chị mong em mạnh mẽ và kiêu hãnh đứng lên, tiến về phía trước. Vấp ngã đầu đời sẽ dạy cho em rất nhiều. Nhưng quan trọng là em phải đứng dậy, khóc cho thỏa rồi đứng lên vững vàng để ai kia khi gặp lại phải thấy hối tiếc vì đã để vụt mất em.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30503967216295779-5187095066181230591?l=meggienguyentran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/feeds/5187095066181230591/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=30503967216295779&amp;postID=5187095066181230591' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/5187095066181230591'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/5187095066181230591'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/2009/04/au-oi.html' title='Đầu đời.'/><author><name>Meggie</name><uri>http://www.blogger.com/profile/16070742570664125034</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='29' src='http://2.bp.blogspot.com/-P6VX1akcNq8/TwhwO9cQ6BI/AAAAAAAAA2k/mgDmILLfcto/s220/1134.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/Sdhk9QBNvmI/AAAAAAAAAVU/34qYjYsWu2I/s72-c/092603CL01tocdo12.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30503967216295779.post-6836599909037303101</id><published>2009-01-22T05:33:00.000-08:00</published><updated>2011-03-06T10:10:51.261-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nhật ký'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Sách'/><title type='text'>Nặng, chồng, con và " Cái chết của vua Tsongor"</title><content type='html'>&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SXh2ca2goFI/AAAAAAAAAMU/7fX8CZdEC20/s1600-h/caichetcuavua.jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5294111592590385234" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 140px; CURSOR: hand; HEIGHT: 200px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SXh2ca2goFI/AAAAAAAAAMU/7fX8CZdEC20/s320/caichetcuavua.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt; Chưa bao giờ nghĩ rằng mình "già cỗi" đến vậy, khô khốc như gốc gỗ già.&lt;br /&gt;Tối qua nằm đọc lại vài đoạn "Cái chết của vua Tsongor" của Laurent Gaudé, bỗng thấy ghê sợ với chính mình. Không mò đọc những trường đoạn bi tráng, những đoạn yên ả. Mà ngược lại, cứ chăm chăm đọc đi đọc lại những đoạn giết chóc, hoang tàn, máu đổ rơi vãi loang lỗ trên thành Massaba, những thây người chất đống, những kiểu giết người man di mọi rợ.....Đặt biệt có hai đoạn cực kì thích, post lên cho mọi người đọc chơi:&lt;br /&gt;"... Các chiến binh chó cái của Arkalas hăng hái chiến đấu. Nhưng một số phận kinh khủng đang chờ đợi họ. Bandiagara nhìn họ, hàng nghìn con người nửa được nửa cái này làm ông ghê tởm và ông vẽ lên không trung cái từ bí ẩn mà tổ tiên ông đã truyền cho. Đột nhiên, tâm thần của những con người này bấn loạn. Họ nhìn nhau và thấy người anh em của mình bỗng thành một kẻ thù cần phải giết. Các chiến binh chó cái lao bào nhau, vững tin rằng mình đang chiến đấu, để mặc kẻ thù thực sự bên mình. Cảnh tượng một đạo quân tự chém giết nhau sao mà kinh sợ đến thế. Những chiến binh của Arkalas, tóc tai chải chuốt, trang sức rỡ ràng, lao vào nhau và cắn xé nhau tới chết. Họ cười rú lên man dại mà giết lẫn nhau. Đôi khi lại còn nhảy múa trên xác người bạn thuở còn thơ ấu. Và chính Arkalas, như một con quái vật điên rồ, nhìn quanh tìm những kẻ cùng dòng máu với mình, để xẻ bụng kẻ đó và uống máu.....Quân đội bị đánh tan, bị kẻ thù cầm kiếm ngắn đuổi theo sát sạt và phạt đứt thây kẻ nào chậm chân. Chỉ còn Arkalas, người chiến binh khủng khiếp và nực cười là còn chiến đấu. Ông giết người lính cuối cùng của ông bằng một đòn chùy đập vỡ sọ. Chỉ khi đó bùa phép của Bandiagara mới hết linh nghiệm và Arkalas tỉnh lại. Ông nhìn thấy dưới chân mình hàng chục người thân. Ông đứng trên một đống xác. Và máu chảy trên mặt ông mang vị quen thuộc của bạn bè...."&lt;br /&gt;[ Laurent Gaudé, Cái chết của vua Tsongor, P123,124]&lt;br /&gt;" ...Tiếng hú vang lên trong hàng ngũ quân Kouame. Vang vọng và gằn. Tiếng kêu như vọng lại từ thế kỉ nào xa xưa. " Đồ chó, mày đây rồi. Cầu cho mày, cho dòng họ mày là một đàn xác chết thối tha". Mọi người đang tìm xem ai nói những lời đó và đang nói với ai. Mọi người nhìn khắp nơi. Trước khi người ta kịp hiểu ai vừa nói, một tiếng thét xung trân vang lên và Arkalas lao ra như một mũi tên. Chính là ông, người chiến binh điên rồ, đã thốt ra những lời như vậy.....Và chỉ cần một giây thôi là ông đã chồm lên kẻ thù của mình. Trước khi có người kịp can thiệp, ông nhảy xuống khỏi ngựa và treo như một con dơi vào giữa mặt của Bandiagara. Với sự cuồng nộ của loài sói ăn thịt người chết, ông ăn ngấu nghiến mặt Bandiagara. Ông cắn từng miếng to, thủng mặt. Mũi. Má. Ông giằng xé tất.....Đêm đó không ai ngủ được. Cả trong thành lần trong trại quân du mục. Những tiếng kêu gào thảm thiết vang lên trong bóng đêm. Đó là tiếng kêu than méo mó của Bandiagara. Ông nằm giữa chiến trường, vẫn còn chưa được từ bỏ cuộc sống. Arkalas cuối xuống người ông. Ông lôi Bandiagara ra khỏi đám đông để toàn tâm hành hạ ông này và bây giờ khi bãi chiến trường đã vắng, ông lại quay lại như một con chó đói đang tha miếng mối. Không ai nhìn thấy họ nhưng người ta nghe được tiếng rú lên đâu đớn của Bandiagara. Thân hình ông này chỉ còn là một đám bầy nhầy rỉ ra những tiến kêu khóc. Ông xin kẻ giết người kết liễu đời ông hàng nghìn lần. Và Arkalas cũng phá lên cười hàng nghìn lần và rồi lại cắm phập răng vào người Bandiagara. Bandiagara chết khi bình minh ló dạng. Arkalas bỏ lại một đống thịt bầy nhầy không nhận ra nổi cho đám côn trùng. Răng ông kể từ ngày đó đỏ máu. Để nhớ mãi kỉ niệm về cuộc trả thù bằng thịt người này..."&lt;br /&gt;[ Larent Gaudé, Cái chết của vua Tsongor, p211,212,213]&lt;br /&gt;Nếu so sánh giữa Cái chết của Tsongor và Mặt trời nhà Scozta, thì Cái chết của vua Tsongor đặc biệt hơn về nhiều điểm. Và nếu phải chọn ra tác phần tốt hơn giữa chúng, thì Cái chết của vua Tsongor sẽ được chọn. Tuy nhiên, cả hai tác phẩm này của Laurent Gaudé đều là những kiệt tác của nền văn học Pháp, và khó có tác gia nào có thể miêu tả những xung đột xuất phát từ dục vọng, từ hận thù, hiếu chiến...hoàn hảo như ông. Đó chính là lí do vì sao mà Meg yêu thích Laurent Gaudé, và mãi sẽ là đọc giả trung thành của ông.&lt;br /&gt;=================================&lt;br /&gt;Khi con người rơi vào trạng thái tù túng thì tâm hồn trở nên nặng hơn rất nhiều. Dù có vui đến mấy thì luôn có một tảng đá khổng lồ "thọc gậy bánh xe" của niềm vui, hạnh phúc và hi vọng.&lt;br /&gt;Mình là một nhân mã điển hình, thích tự do, thích bay nhảy. Vậy nên khi bị nhốt vào một cái vòng lẩn quẩn thì y như rằng mình mệt mỏi, chán chường và rất dễ mất cân bằng trong cuộc sống. Mọi thứ trở nên quá nặng đối với mình.&lt;br /&gt;Chán!&lt;br /&gt;==========================&lt;br /&gt;Dạo này tự nhiên muốn lập gia đình ghê gớm. Muốn có chồng và có một đứa con kháu khỉnh. Muốn được ai đó ôm vào lòng mỗi vỗ về như trẻ con khi mệt mỏi và muốn khóc. Muốn được ai đó nắm tay thật chặt. Muốn được ai đó yêu thương và cưng chiều. Muốn được hôn chồng, hôn con. Muốn à ơi ru con ngủ mỗi đêm. Muốn cùng chồng con đi sắm đồ tết, sẽ mua áo sơ mi và quân tây cho chồng, mua áo quần điệu cho con. Muốn được chuẩn bị bữa ăn thật ngon cho chồng cho con. Muốn được nhìn thấy khuông mặt hạnh phúc của chồng và đáng yêu của con mỗi khi ngủ. Muốn, muốn, muốn có một người chồng và một đứa con. Chỉ vậy thôi!&lt;br /&gt;....nhưng khô khốc mất rồi. Chỉ vậy thôi!&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30503967216295779-6836599909037303101?l=meggienguyentran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/feeds/6836599909037303101/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=30503967216295779&amp;postID=6836599909037303101' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/6836599909037303101'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/6836599909037303101'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/2009/01/nng-chng-con-v-ci-cht-ca-vua-tsongor.html' title='Nặng, chồng, con và &quot; Cái chết của vua Tsongor&quot;'/><author><name>Meggie</name><uri>http://www.blogger.com/profile/16070742570664125034</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='29' src='http://2.bp.blogspot.com/-P6VX1akcNq8/TwhwO9cQ6BI/AAAAAAAAA2k/mgDmILLfcto/s220/1134.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SXh2ca2goFI/AAAAAAAAAMU/7fX8CZdEC20/s72-c/caichetcuavua.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30503967216295779.post-1825185053685900385</id><published>2008-12-26T02:37:00.000-08:00</published><updated>2011-03-06T09:34:50.617-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='vụn'/><title type='text'>Trăng máu</title><content type='html'>&lt;div align="center"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SdBSmnEBoWI/AAAAAAAAATk/8WtaPdhu8iY/s1600-h/blood_red_moon.jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5318841983198929250" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 270px; CURSOR: hand; HEIGHT: 237px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SdBSmnEBoWI/AAAAAAAAATk/8WtaPdhu8iY/s320/blood_red_moon.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SdBSXDpr9eI/AAAAAAAAATc/FRXunDWZOcg/s1600-h/blood_red_moon.jpg"&gt;&lt;/a&gt;Trăng tròn vắt vẻo trên cao&lt;br /&gt;Ở chi trên ấy một mình lẻ loi&lt;br /&gt;Xuống đây tôi có trò này&lt;br /&gt;Tôi đây, trăng đó, kéo dài đêm ra&lt;br /&gt;Căn đêm như tấm lụa đào&lt;br /&gt;Đóng đinh bốn góc rào thành cái khung&lt;br /&gt;Rồi tôi cắt huyết nhuộm màu&lt;br /&gt;Cắt thêm mớ tóc đen huyền như nhung&lt;br /&gt;Buộc cho khéo léo mền tay&lt;br /&gt;Buộc cho ra dáng thành hình bút lông&lt;br /&gt;Trăng ngoan, nằm giữa "lụa đào"&lt;br /&gt;Phơi thân héo úa, phơi tình tàn phai&lt;br /&gt;Tôi đây, ngồi giữa đêm tàn&lt;br /&gt;Phơi thân ruỗng mục, phơi tình khờ si&lt;br /&gt;Này tôi quét máu lên trăng&lt;br /&gt;Quét cho trăng khuyết, trăng mòn thành đêm&lt;br /&gt;Này tôi quét máu lên đêm&lt;br /&gt;Quét cho đêm tối hóa thành ra tôi&lt;br /&gt;Này tôi quét máu lên tôi&lt;br /&gt;Quét cho hết máu, hết buồn mới thôi &lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30503967216295779-1825185053685900385?l=meggienguyentran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/feeds/1825185053685900385/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=30503967216295779&amp;postID=1825185053685900385' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/1825185053685900385'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/1825185053685900385'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/2008/12/vit-nhm.html' title='Trăng máu'/><author><name>Meggie</name><uri>http://www.blogger.com/profile/16070742570664125034</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='29' src='http://2.bp.blogspot.com/-P6VX1akcNq8/TwhwO9cQ6BI/AAAAAAAAA2k/mgDmILLfcto/s220/1134.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SdBSmnEBoWI/AAAAAAAAATk/8WtaPdhu8iY/s72-c/blood_red_moon.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30503967216295779.post-3835137127873160294</id><published>2008-12-02T08:07:00.001-08:00</published><updated>2011-03-06T10:10:55.780-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nhật ký'/><title type='text'>Vụn</title><content type='html'>&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/STVdbdqrdeI/AAAAAAAAALc/iducS5uVsNU/s1600-h/qhtqclwojl.jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5275225264935892450" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 191px; CURSOR: hand; HEIGHT: 320px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/STVdbdqrdeI/AAAAAAAAALc/iducS5uVsNU/s320/qhtqclwojl.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;Hey, hey, hey. * thở dài *&lt;br /&gt;Hô hô hô, càng lớn sự đời nó càng phức tạp quá thể.&lt;a href="http://www.anhso.net/xem.asp?id=66@11&amp;amp;k=0&amp;amp;alb=509426@11411&amp;amp;as=247767#"&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Thật ra thì việc mở rộng các mối quan hệ xã hội luôn đem đến nhiều thuận lợi cũng như hạn chế nhất định. Và một trong những hạn chế chính là việc "mở rộng" nhầm người không hợp với mình.&lt;br /&gt;Ây zà zà, thiệt là khốn đốn lắm đó.&lt;a href="http://www.anhso.net/xem.asp?id=66@11&amp;amp;k=0&amp;amp;alb=509426@11411&amp;amp;as=247755#"&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Nghĩ cái sự đời cũng ngộ nghĩnh ghê ghê, có sao thì cứ nói vậy, việc gì phải "nổ" cho "quành cháng" lên, nổ trước lòi sau thôi mà.&lt;br /&gt;Ngày trước, tôi có một cô bạn vui lắm. Suốt ngày mệt mỏi, đau buồn, ảm đạm. Lúc nào cũng có vẻ dễ tổn thương, và yếu đuối đến lạ. Vậy nên tôi quý cô bạn ấy lắm, hiền quá thấy thương. Lúc nào cũng quan tâm lo lắng cho cô ấy. Rồi đùng một cái, tôi bị cô bạn ấy cho "cái tát" te tua. Bao nhiêu hiền dịu, ngây thơ mà tôi quý mến, đùng một cái, nó đánh tôi té túi bụi. Nghĩ cũng lạ, nếu cô ấy thích được người khác giới quan tâm chăm sóc, thích được họ ca tụng là xinh đẹp dễ thương sao không trực tiếp nói ra. Sao lại phải hạ thấp người khác, trong đó có tôi nữa, đi nói xấu người khác có gì là vui cho cam. Ấy thế mà tôi phải mất đến gần nửa học kì mới lấy xóa hẳn những lời nói ấy. Ghê thật!&lt;a href="http://www.anhso.net/xem.asp?id=66@11&amp;amp;k=0&amp;amp;alb=509426@11411&amp;amp;as=247757#"&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Tôi nhận ra một điều rất thú vị trong mối quan hệ giữa người với người, đó là sự ganh tị mù quáng. Tôi biết làm bếp thì người khác cũng phải làm bếp hơn tôi. Tôi có nhiều người quý mến thì người khác cũng phải có nhiều người quý mến hơn tôi. Thật sự mà nói, ganh tị là bản tính cố hữu của con người. Nếu nói khác nhau, cơ may chỉ là lòng tự trọng và tính cách con người để cho lòng ganh tị "lộng hành" đến đâu mà thôi. Bản thân tôi cũng là đứa ganh tị dữ lắm à. Ai hơn tôi cái gì tôi cũng ganh hết à. Ai giàu hơn tôi, tôi cũng ganh à. Ai mặc đẹp hơn tôi, tôi cũng ganh à. Ai có đồ ăn ngon hơn tôi, tôi cũng ganh à&lt;a href="http://www.anhso.net/xem.asp?id=66@11&amp;amp;k=0&amp;amp;alb=509426@11411&amp;amp;as=247769#"&gt;&lt;/a&gt;. Nhưng tôi biết điểm dừng, biết làm thế nào để người khác không gọi mình là đứa vô duyên. Mà biết đâu trong tương lai, tôi lại thái quá, biến thành một đứa vô duyên không chừng&lt;a href="http://www.anhso.net/xem.asp?id=66@11&amp;amp;k=0&amp;amp;alb=509426@11411&amp;amp;as=247771#"&gt;&lt;/a&gt;hí hí hí&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;"People are illogical, unreasonable, and self-centered. Love them anyway"&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt; ( Kent M.Keith, Anyway, NXB Trẻ, 19/12/2006)&lt;br /&gt;*gãi gãi đầu*&lt;br /&gt;*gãi gãi đầu*&lt;br /&gt;Hey hey hey&lt;a href="http://www.anhso.net/xem.asp?id=66@11&amp;amp;k=0&amp;amp;alb=509426@11411&amp;amp;as=247758#"&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;=================================&lt;br /&gt;Dạo này sao ham hố Laura Fygi quá thế, nghe đến mê mệt mụ mẫn cả người.&lt;br /&gt;Dạo này Meg già ngủ kinh khủng, ngủ suốt ngày, ngủ đến nỗi mi trên mi dưới sắp thành một luôn. Già rồi, yếu quá nên cần ngủ&lt;a href="http://www.anhso.net/xem.asp?id=66@11&amp;amp;k=0&amp;amp;alb=509426@11411&amp;amp;as=247759#"&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;===================================&lt;br /&gt;Sáng nay bị tào tháo rượt ( thật ra là rượt từ tối hôm qua). Thiệt là buồn, chắc mai mốt phải tính đến chuyện kí hòa ước với cái ruột, kêu mấy bạn làm ăn đàng hoàng một chút, chứ cứ đánh cờ với tào tháo quài chắc chết theo ổng luôn.&lt;br /&gt;Thế nên sáng nay Meg già phải nghỉ học. Đang nằm rên hự hự thì má Hà nhắn tin kêu cô điểm danh. Thiệt không thể tin được, nghe như ...kèn đám ma kêu rên bên lỗ nhĩ.&lt;br /&gt;" trời ơi, nghĩ sao vầy trời. Học bù thì lấy tư cách gì điểm danh. Tại cô bận, cô cho nghỉ để đến giờ đây cô bắt tụi em buộc giò lên cổ mà chạy, mà nhảy theo cô. Học bù tức nghĩa là học khác buổi. Vậy lỡ có người theo thời khóa biểu người ta phải học chỗ khác thì sao? lạ đời, ấy vậy mà điểm danh mới ghê. Thiệt không tin nối. Mong lần sau nhà trường làm ơn mời ai đó rãnh rỗi chút chút để dạy, chứ cái kiểu trong năm nghỉ phẻ giò, đến cuối năm lại cong ...mông lên mà chạy kiểu này chắc chết"&lt;a href="http://www.anhso.net/xem.asp?id=66@11&amp;amp;k=0&amp;amp;alb=509426@11411&amp;amp;as=247761#"&gt;&lt;/a&gt; [ chú ý: dòng suy nghĩ này chạy ngang chạy dọc trong đầu của Meg, chứ chưa được biểu lộ ra bên ngoài thông qua ngôn ngữ]&lt;br /&gt;*liếc xéo* : Meg, mày hư lắm nhé, sao lại để cho những suy nghĩ ngu muội ấy hiện ra trong cái đầu "sáng bóng" của mày vậy. Hư quá thế, hư quá thế&lt;a href="http://www.anhso.net/xem.asp?id=66@11&amp;amp;k=0&amp;amp;alb=509426@11411&amp;amp;as=247375#"&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;============&lt;br /&gt;Thôi, nói nhảm xong rồi đó, kính chào toàn thể đồng bào lớn, bé, đàn ông, đàn bà, gay, less, đực , cái...vân vân và vân vân vân.&lt;br /&gt;EM ĐI NGỦ.&lt;a href="http://www.anhso.net/xem.asp?id=66@11&amp;amp;k=0&amp;amp;alb=509426@11411&amp;amp;as=247373#"&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.anhso.net/xem.asp?id=66@11&amp;amp;k=0&amp;amp;alb=509426@11411&amp;amp;as=247373#"&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.anhso.net/xem.asp?id=66@11&amp;amp;k=0&amp;amp;alb=509426@11411&amp;amp;as=247375#"&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30503967216295779-3835137127873160294?l=meggienguyentran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/feeds/3835137127873160294/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=30503967216295779&amp;postID=3835137127873160294' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/3835137127873160294'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/3835137127873160294'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/2008/12/vn.html' title='Vụn'/><author><name>Meggie</name><uri>http://www.blogger.com/profile/16070742570664125034</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='29' src='http://2.bp.blogspot.com/-P6VX1akcNq8/TwhwO9cQ6BI/AAAAAAAAA2k/mgDmILLfcto/s220/1134.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/STVdbdqrdeI/AAAAAAAAALc/iducS5uVsNU/s72-c/qhtqclwojl.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30503967216295779.post-1818949669531744295</id><published>2008-11-30T06:03:00.000-08:00</published><updated>2011-03-06T09:42:28.587-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nhật ký'/><title type='text'>Tôi 20.</title><content type='html'>&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/STKoeyNNEjI/AAAAAAAAALU/PB7OoRZkWdM/s1600-h/Banh+kem4.jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5274463360430969394" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 256px; CURSOR: hand; HEIGHT: 320px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/STKoeyNNEjI/AAAAAAAAALU/PB7OoRZkWdM/s320/Banh+kem4.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;Hôm nay là 30/11/2008, và tôi sinh ngày 30/11/1988, tôi 20.&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;............&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;Hình như cũng đã hơn 6 năm rồi, uh, chính xác là 6 năm rồi, tôi có thói quen giữ ngày 30/11 dành cho riêng mình. Mọi kế hoạch ăn chơi, đi đú với bạn bè và các mối quan hệ, tôi luôn dành cho những ngày trước đó. Vậy nên tôi có phương châm, sinh nhật là ăn cả tuần :D. Và 30/11 là của tôi.&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;Tôi đi với Kot, với má, với nhóm VUS, với bộ 5, với lão ku, và pé Giang, etc. Thật sự rất vui, tôi không bao giờ lừa dối xúc cảm của mình trước họ. Tôi vui khi ở bên họ.&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;Sinh nhật này tôi nhận được nhiều thứ: tình yêu thương, sự quan tâm của mọi người. Tôi yêu mọi người. &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;Và nhờ vào sinh nhật này, tôi đã hoàn tất nấm mộ cho một tình yêu, không chần chừ hay kéo dài chi hết. Chấm dứt thật sự. Kết thúc là điều tất yếu khi tâm hồn đã chai sạn, cằn cỗi.&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;Sinh nhật nào tôi cũng vui. Và 30/11 nào tôi cũng cô đơn và trống trãi. Tôi hài lòng với sinh nhật của mình. hì hì!&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;======================&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;20.&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;Tôi có ba, có mẹ, có anh trai. Tôi có một gia đình.&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;Tôi có Kot.&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;Tôi có bộ 5.&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;Tôi có má.&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;Tôi có nhiều bạn bè.&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;Tôi có những mơ ước của sự cầu tiến, của tham vọng.&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;Tôi có một tương lại huy hoàng ở phía trước.&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;20, tôi không cho mình được phép tiến lùi vào quá khứ và bỏ dở tương lai.&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;20, tôi chính thức khép cửa trái tim mình.&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;------------------------------&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;Một lời cảm ơn ...&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;Đến Kot vì bức thiệp và lá thư, và cảm ơn sự yêu thương của ku.&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;Đến má vì má đã quan tâm đến con, đã chịu khổ, trưa nắng chở con đi lòng vòng mua giày, mua quần áo. [ dù cho con với má chẳng kiếm chác được gì ;))]&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;Đến bộ 5 vì đã luôn yêu thương tao như ngày thơ bé.&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;Đến đại k Hồng Anh vì tin nhắn hết sức dễ thương và giúp em cái vụ PUK.&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;Đến pé Giang vì đã luôn làm chị vui.&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;Đến Meg, vì đã luôn giúp tao là tao.&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;-----------------------------&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;Cứ đến 30/11 là tôi luôn tự hứa với mình nhiều thứ. Nào là phải mạnh mẽ lên, nào là phải chăm học lên, nào là phải hạnh phúc lên. Và thường thì tôi luôn...thất hứa với bản thân mình. Nhưng tôi luôn tự hứa vào ngày này, xem như là món quà cho chính mình, dù là hão huyền. ha ha ha ha ha.&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;Năm nay tôi tự hứa với mình là phải học chăm chỉ lên lên lên, phải cứng cỏi hơn nữa nữa, phải vui vẻ lên , phải có thêm nhiều bạn, .... Oài, tôi hứa nhiều quá. hiii&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30503967216295779-1818949669531744295?l=meggienguyentran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/feeds/1818949669531744295/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=30503967216295779&amp;postID=1818949669531744295' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/1818949669531744295'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/1818949669531744295'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/2008/11/ti-20.html' title='Tôi 20.'/><author><name>Meggie</name><uri>http://www.blogger.com/profile/16070742570664125034</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='29' src='http://2.bp.blogspot.com/-P6VX1akcNq8/TwhwO9cQ6BI/AAAAAAAAA2k/mgDmILLfcto/s220/1134.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/STKoeyNNEjI/AAAAAAAAALU/PB7OoRZkWdM/s72-c/Banh+kem4.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30503967216295779.post-5036790277475058554</id><published>2008-11-21T08:44:00.000-08:00</published><updated>2011-03-06T09:42:50.439-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Nhạc'/><title type='text'>Khi giấc mơ về</title><content type='html'>&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SSbl3BqBNqI/AAAAAAAAAK0/VMvz30Dn8Qo/s1600-h/depmehon1.jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5271153147383985826" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 320px; CURSOR: hand; HEIGHT: 320px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SSbl3BqBNqI/AAAAAAAAAK0/VMvz30Dn8Qo/s320/depmehon1.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;Yêu bắt đầu từ chữ duyên nhưng hai người cần yêu nhau trọn vẹn còn phải có chữ phận. Với ai tình yêu bắt đầu có duyên cớ và chia tay với đầy đủ lý do biện minh. Còn tình yêu đến với em không ngờ và rồi cũng lặng lẽ bước đi không nói trước. Cũng giống như cách em bắt đầu và kết thúc tình mình chỉ bằng một câu hát xa đưa, “Khi giấc mơ về” …&lt;br /&gt;Khi giấc mơ đã quay trở về&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Em vẫn không tin rằng&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Có ngày em ra đón anh nơi cuối đường.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Anh nhớ không khi xưa ta gặp nhau&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Chính cũng nơi đây ta ngồi mơ...&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Về giấc mơ nơi thiên đường.&lt;br /&gt;Em mộng mơ nhủ mình sẽ yêu dài lâu lắm. Còn anh lơi lả nghĩ rằng tình chỉ là bóng chim câu. Nên cách ta đến với nhau tựa như một giấc mơ đến giờ vẫn còn nguyên những tiếng thở sâu, những câu nói mớ thổn thức và cả những hạt long lanh buồn lẩn trong khoé mắt. Thật đấy! Hay có giả đi chăng nữa đấy, em vẫn tin rằng, có ngày sẽ gặp lại giấc chiêm bao ngọt ngào ấy. Bởi tình trong em vẫn còn đong đếm từng ngày buồn bã mà đâu biết liệu trong anh niềm yêu có bao nhiêu đấy hay đã cạn hết!&lt;br /&gt;Người ta cứ ví von cuộc đời là một con đường, gặp nhau là chuyện ngẫu nhiên và đi ngang qua nhau là điều bình thường. Còn em khi sinh ra trong đời và tới tuổi vừa yêu chỉ biết đứng nơi chặng cuối một con đường để chờ đợi và trao đi yêu thương. Điều ấy làm nên em, một giản dị, một yêu, một xót đắng! Cho đến lúc mình thuộc về nhau, anh mới hiểu rằng, em là một người quá khác so với những trạm dừng chân anh từng ghé tới. Anh chợt hiểu ra em đâu phải chỉ chân thật đến lạ kỳ mà sự hiếm có những nỗi hi sinh trong em xứng đáng nhận về nhiều tình hơn là để yêu. Đó chính là lúc, anh dứt áo ra đi..&lt;br /&gt;Rồi một ngày anh đi&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Em buồn như khóc anh đâu hay biết&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Bao đêm em thức nước mắt đầy vơi rớt theo dêm dài.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Dù giờ này em biết&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Xa nhau năm tháng hôm nay anh cũng đã quay về đây,&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Bên em đêm ngày chẳng muốn chia tay.&lt;br /&gt;Anh đối diện với sự thật rằng em là thứ bùa thuần khiết làm sự chân giả trong anh tự cúi mình hiện hữu. Tựa như lúc trước khi anh bước đến bên em một cách lãng tử với bụi đường vạn dặm những cuộc tình mây mưa giờ phải khập khiễng sóng đôi cùng em chỉ trên đôi chân trần giấu kỹ. Ấy thế nhưng em đã yêu đến độ làm sáng mát tâm hồn anh và thả vào đó cơn gió lành thứ tha. Vào chính lúc ấy, trong khi một bên là những cân đo về hạnh phúc của mình, một bên là những nghĩ suy cho em, anh đã chọn cho mình lối đi em không hề mong muốn.. Xa em để em có người yêu thương xứng đáng hơn anh!&lt;br /&gt;Nhưng tiếc thay anh ơi&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Những mộng mơ mãi cũng chỉ là những mộng mơ,&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Chẳng có thiên đường bao giờ!&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Em biết anh trách em&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Cũng vì em bước đi con đuờng&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Nơi mà ta chẳng thể đến với nhau bao giờ.&lt;br /&gt;Câu chuyện tình rồi sẽ khép lại cọt kẹt như cánh cửa trì hoãn những cái nhìn sau cuối. Em vội vàng kiếm một góc khuất úp mặt vào đó thổn thức và uất hận. Anh âm thầm sải bước lựa cho thân mình bớt run và kiêu hãnh ngẩng đầu. Đâu là câu trả lời thỏa đáng cho em và đâu là lời bào chữa hợp lý cho anh. Mình tự nhiên đứng giữa một cánh đồng trống trải những lời thì thầm than khóc, trên đầu tan tác bóng mây ảm đạm, gió thúc từng hồi đau đớn còn bước chân đi bết dính xót xa... Vì sao giữa ngã ba đường người chọn cho cả hai hai ngả gập ghềnh. Chẳng phải khi xa nhau mỗi người sẽ lại một mình ôm hết thảy nhớ thương dồn lại câm nín, đơn phương mang nặng bóng hình rạn vỡ rồi biết tới khi nào những đoạn đường đan xen vào đời nhau lần nữa đây?&lt;br /&gt;Lần cuối cùng bên nhau, em đã muốn trách hờn anh mà không thể thốt lên lời. Lần cuối ấy nhìn nhau, anh vẫn chỉ giữ kín những lời giải đáp tại sao trong em. Để rồi, giữa sân ga tiễn đưa những mối tình tan vỡ, nước mắt em không thể níu bước cái quay lưng vội vã của anh. Con tàu định mệnh mang anh đi bỏ lại đằng sau làn khói hào hển, vội vã sầm sập khuất dần trong tiếng khóc ngất của em. - Anh! Yêu là thế sao!? Cả hạnh phúc và bất hạnh rơi xuống: ban đầu tan dần vị ngọt để cho nhựa đắng sau cùng ứa ra. - Em! Em sẽ không biết trong tim anh chỉ có bóng hình một người anh yêu mãi mãi. Nếu yêu là dành cho nhau hạnh phúc, anh sẵn sàng nhường bước cho một nguời xứng đáng hơn anh. Và cho dù yêu là phải cách xa em…&lt;br /&gt;Đường gập ghềnh em đi,&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Riêng một mình em đường dài em đi&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Nơi đây anh đứng chẳng biết làm chi chẳng biết nói gì,&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Rồi chợt buồn em khóc&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Anh đâu hay biết trong tim em chỉ có riêng mình anh,Y&lt;/div&gt;&lt;div&gt;êu anh cho dù phải cách xa anh.&lt;br /&gt;Đếm trong đời được mấy niềm vui hạnh phúc, mà sao nhớ thật nhiều những nỗi buồn bất hạnh? Em cứ mãi tự hào về mình chuyên chính, tri kỷ mà quên đi, đôi khi không hoàn hảo mới cần bù đắp cho nhau. Anh lại vô tình cho rằng mình hi sinh tình yêu là cách cho em tương lai tốt đẹp mà không hiểu, có khi yêu là trọn vẹn cả đời. Để giờ đây, trong anh là xót xa còn em lại đầy nhức nhối.&lt;br /&gt;Em mãi mơ giấc mơ đêm ngàyEm có anh bên em muôn đờiNhưng chẳng biết nên làm thế nào.Em biết anh trách emCũng vì em bước đi con đườngNơi mà ta chẳng thể đến với nhau bao giờ&lt;br /&gt;Em sẽ vẫn mơ về một nơi tựa thiên đường có thực, giản đơn là nơi đó có anh bên cạnh. Còn anh, nếu nghe đâu đó câu hát cuối cùng trong bài "Khi giấc mơ về", có nghĩ, yêu bắt đầu từ chữ duyên nhưng hai người cần yêu nhau trọn vẹn...&lt;br /&gt;Source : &lt;a href="http://www.nhacso.net/"&gt;http://www.nhacso.net/&lt;/a&gt; [ chuyên mục bài hát vàng]&lt;br /&gt;+++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++&lt;br /&gt;Bài này Kumy gửi lâu rồi, nghe cũng nhiều rồi. Nhưng phải đến hôm nay mới đủ "dũng cảm " post lên cho bà con nghe. Bài hát thì không có gì mới, chỉ có mỗi đoạn cảm xúc là mới thôi. Mời mọi người cùng đọc, nghe nhạc và cũng ngẫm nghĩ một chút&lt;br /&gt;==================================================== &lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30503967216295779-5036790277475058554?l=meggienguyentran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/feeds/5036790277475058554/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=30503967216295779&amp;postID=5036790277475058554' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/5036790277475058554'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/5036790277475058554'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/2008/11/khi-gic-m-v.html' title='Khi giấc mơ về'/><author><name>Meggie</name><uri>http://www.blogger.com/profile/16070742570664125034</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='29' src='http://2.bp.blogspot.com/-P6VX1akcNq8/TwhwO9cQ6BI/AAAAAAAAA2k/mgDmILLfcto/s220/1134.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SSbl3BqBNqI/AAAAAAAAAK0/VMvz30Dn8Qo/s72-c/depmehon1.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30503967216295779.post-8609994196311224744</id><published>2008-11-21T08:41:00.000-08:00</published><updated>2011-03-06T09:43:08.670-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='vụn'/><title type='text'>...</title><content type='html'>&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SSblIW1eurI/AAAAAAAAAKs/U9jp-2EwBJo/s1600-h/11660625674315332942.jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5271152345615350450" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 320px; CURSOR: hand; HEIGHT: 240px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SSblIW1eurI/AAAAAAAAAKs/U9jp-2EwBJo/s320/11660625674315332942.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;[ Viết cho một giây phút mộng ảo và dành riêng cho một người đã từng tồn tại trong đời]&lt;br /&gt;Ai trong đời cũng có cho riêng mình một mùa đông kỉ niệm. Riêng rôi, tôi gọi đông là mùa đặc biệt. Tôi chẳng yêu đông như người khác vẫn bảo, chỉ đơn giản tôi thấy được phần nào đó con người tôi trong cái giá lạnh tê tái của mùa đông mà thôi. Đông không rực rỡ như xuân, không chói chang như hạ và cũng chẳng lãng mạn như thu. Nhưng đông với tôi luôn đặc biệt.&lt;br /&gt;Đông dắt tôi đến với cậu. Hai đứa nhóc thơ trẻ nhìn nhau cười khúc khích. Lần đầu tiên tôi thấy một nụ cười dễ thương đến vậy. Và có lẽ cho đến bây giờ, nụ cười của cậu vẫn là nụ cười dễ thương duy nhất trong đời tôi. Ngày tôi gặp cậu là ngày Đà Lạt vào đông. Tôi không thể bắt trí nhớ mình quay về cái ngày xưa ấy, càng không thể chiếu lại kí ức mình liền mạnh như một cuốn phim âm bản. Nhưng đâu đó trong mơ hồ kí ức, tôi nhớ rằng đó là một đêm đông rất lạnh. Tôi theo ba mẹ đến nhà cậu chơi. Và tôi gặp cậu.&lt;br /&gt;Cậu đẹp lắm, cứ như một thiên thần vậy. Đôi mắt to tròn mạnh mẽ, lông mày rậm đen, mũi thẳng và miệng bướng bĩnh. Tôi còn nhớ mẹ bảo " Thằng bé lớn lên chắc sẽ đẹp trai lắm'. Và quả là thế, cậu đẹp.&lt;br /&gt;Tôi không thường xuyên gặp cậu, nếu không muốn nói là hiếm khi. Vì tôi chỉ lên Đà Lạt mỗi năm một lần, họa may lắm thì hai lần một năm. Và mỗi lần lên tôi chỉ chuyên tâm vào một việc duy nhất : ngủ. Tôi nhớ lần nào tôi lên cậu cũng đến rủ tôi đi chơi. Nhưng tôi chỉ đi một vài lần. Tôi không ghét cậu, tôi từ chối vì tôi nghĩ tôi và cậu quá khác nhau để có thể trở thành bạn. Tôi suy nghĩ theo lối nghĩ vẫn vơ của một đứa trẻ.&lt;br /&gt;Và chúng ta theo ngày tháng cũng lớn dần lên. Cậu thay đổi, tôi cũng thay đổi. Nhưng duy chỉ có tình cảm cậu dành cho tôi là không hề thay đổi. Tôi quý trọng điều đó. Nhưng nó không đủ để khiến tôi chấp nhận tình cảm ấy nơi cậu. Tôi đã nói rồi mà, tôi và cậu khác nhau quá. Cậu lạnh lẽo sống khép kín nội tâm, còn tôi lại điên khùng theo cảm tính. Tôi sợ tôi sẽ làm cậu tổn thương. Lại một suy nghĩ ngớ ngẫn. Nhưng quả thật là tôi đã nghĩ như thế.&lt;br /&gt;Ngày cậu đi, cậu gọi điện cho tôi hỏi tôi có muốn cậu ở lại không. Tại sao phải ở lại? Qua bên ấy, cậu sẽ có một con đường sáng lạng để phát triển. Lúc bấy giờ tôi tin chắc trong suy nghĩ của mình rằng đi là một giải pháp hoàn hảo cho cậu. Vì thế tôi đã nói " Đi đi, đừng quay đầu làm gì.". Tôi nhớ như in từng chữ mà tôi đã nói, vì lúc này từng câu từng chữ ấy vẫn luôn là niềm hối tiếc lớn nhất đời tôi.&lt;br /&gt;Một ngày đẹp trời, nắng xanh không gợn mây. Mẹ cậu gọi cho tôi thông báo tin dữ. Cậu đi rồi, tai nạn. Đơn giản là tai nạn và cậu đi rồi. Tôi nói lời chia buồn với mẹ rồi cúp máy. Tôi chẳng biết lúc đó tôi đã nghĩ gì, tôi bị mất sạch kí ức về lúc ấy. Có lẽ tôi đã ngồi xuống đất, thở chầm chậm từng ngụm không khí. Và cố gắng gọi tên cậu sao cho thật tròn chữ. Nhưng có lẽ chỉ là có lẽ...&lt;br /&gt;Tôi không lên dự đám tang cậu vì bận thi. Nhưng dường như là bản thân tôi không muốn lên, tôi sợ. Sợ nhìn vào di ảnh của cậu, sợ cậu trách mắng tôi sao không giữ cậu lại ngày hôm ấy. Và điều tôi sợ hãi nhất chính là tình cảm tôi dành cho cậu. Tôi phải giết nó đi nếu muốn sống tiếp.&lt;br /&gt;Và cậu thấy đấy, tôi làm rất giỏi. Lừa phĩnh bản thân mình là việc duy nhất trên đời này tôi làm tốt.&lt;br /&gt;Nhưng đôi khi tôi lại nhớ cậu rất nhiều, nhiều lắm. Tôi hối tiếc vì những suy nghĩ ngu ngốc ấy, và rằng tôi đã không giữ cậu lại. Tôi luôn tự hỏi tại sao tôi phải trãi qua những chuyện này, tại sao ông trời lại làm thế. Những câu hỏi này đã bám theo tôi suốt thời gian dài. Đến bây giờ thì tôi đã hiểu. Con người khi trải qua một cái gì mất mát quá lớn thì tự khắc con người phải thích ứng để sinh tồn. Tôi mất cậu, tôi hụt hẫng đớn đau. Nhưng nhờ thế mà khi tôi chia tay với người, tôi đã đứng dậy mạnh mẽ và đầy kiêu hãnh. Vì tôi đã từng trãi qua mất mát lớn hơn trong cuộc đời. Đó là cậu!&lt;br /&gt;Dù câu ở đâu, cậu vẫn mãi là hiện thân cho những gì tốt đẹp và ngọt ngào nhất mà tôi từng biết. Luôn luôn và sẽ mãi là như vậy.&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30503967216295779-8609994196311224744?l=meggienguyentran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/feeds/8609994196311224744/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=30503967216295779&amp;postID=8609994196311224744' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/8609994196311224744'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/8609994196311224744'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/2008/11/blog-post_8164.html' title='...'/><author><name>Meggie</name><uri>http://www.blogger.com/profile/16070742570664125034</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='29' src='http://2.bp.blogspot.com/-P6VX1akcNq8/TwhwO9cQ6BI/AAAAAAAAA2k/mgDmILLfcto/s220/1134.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SSblIW1eurI/AAAAAAAAAKs/U9jp-2EwBJo/s72-c/11660625674315332942.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30503967216295779.post-5300956758669924242</id><published>2008-11-21T08:39:00.000-08:00</published><updated>2011-03-06T09:43:19.450-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='vụn'/><title type='text'>mơ</title><content type='html'>&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SSbknjEircI/AAAAAAAAAKk/4RGlzzqTGDc/s1600-h/depmehon16.jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5271151781964066242" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 320px; CURSOR: hand; HEIGHT: 320px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SSbknjEircI/AAAAAAAAAKk/4RGlzzqTGDc/s320/depmehon16.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;Tôi có một giấc mơ nhợt nhạt.&lt;br /&gt;Nơi xa xăm trong tận cùng hờ hững.&lt;br /&gt;Tôi có một giấc mơ nhợt nhạt.&lt;br /&gt;Trong giấc mơ, em chỉ là cát bụi&lt;br /&gt;Bay vất vưởng nhạt nhòa trong không trung&lt;br /&gt;Và vô tình em đáp xuống tim tôi&lt;br /&gt;Buông lời nhỏ " này, người yêu tôi nhé"&lt;br /&gt;Tôi băn khoăng, hoang mang thêm một chút&lt;br /&gt;"yêu thương ư? liệu có được chăng?&lt;br /&gt;Em chỉ là hạt bụi nhỏ đời trần&lt;br /&gt;Em đến, em sẽ ra đi&lt;br /&gt;Vậy yêu thương kia em cần chi nữa?"&lt;br /&gt;Và cứ thế tôi phủi em ra khỏi tim mình.&lt;br /&gt;Tôi có một giấc mơ nhợt nhạt.&lt;br /&gt;Nơi sâu thẳm nỗi đau vô thường.&lt;br /&gt;Giấc mơ ấy,em là nàng tiên kiều diễm.&lt;br /&gt;Em bước qua tôi, cười khúc khích.&lt;br /&gt;Tôi thẫn thờ, ngu dại đến si người.&lt;br /&gt;Và tuân theo ý chí của trái tim&lt;br /&gt;Tôi bật lên theo tiềm thức&lt;br /&gt;"Này em, ta yêu nhau nhé?"&lt;br /&gt;"Yêu nhau ư? Liệu có được chăng?&lt;br /&gt;Ta chỉ vừa gặp nhau và không hề quen biết&lt;br /&gt;Người yêu em chỉ bằng mắt, không bằng tim&lt;br /&gt;Rồi người sẽ gặp một nàng tiên xinh đẹp khác&lt;br /&gt;Vậy yêu thương kia người cần chi nữa?"&lt;br /&gt;Và cứ thế, em bước ngang đời tôi&lt;br /&gt;Mỗi dấu dài là một vũng nhỏ niềm đau&lt;br /&gt;Liệu chăng em biết có bao nhiêu dấu hài?&lt;br /&gt;[Meggie]&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30503967216295779-5300956758669924242?l=meggienguyentran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/feeds/5300956758669924242/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=30503967216295779&amp;postID=5300956758669924242' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/5300956758669924242'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/5300956758669924242'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/2008/11/m.html' title='mơ'/><author><name>Meggie</name><uri>http://www.blogger.com/profile/16070742570664125034</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='29' src='http://2.bp.blogspot.com/-P6VX1akcNq8/TwhwO9cQ6BI/AAAAAAAAA2k/mgDmILLfcto/s220/1134.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SSbknjEircI/AAAAAAAAAKk/4RGlzzqTGDc/s72-c/depmehon16.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30503967216295779.post-9086257824068193113</id><published>2008-11-21T08:31:00.002-08:00</published><updated>2011-03-06T09:43:32.237-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='vụn'/><title type='text'>lắc lư.</title><content type='html'>&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SSbjHipy7xI/AAAAAAAAAKU/KFRJ_vxsb3c/s1600-h/1410771470_08fba46429.jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5271150132584443666" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 226px; CURSOR: hand; HEIGHT: 320px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SSbjHipy7xI/AAAAAAAAAKU/KFRJ_vxsb3c/s320/1410771470_08fba46429.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;Lắc lư,xích đu gỗ lắc lư&lt;br /&gt;Em ngồi lên,anh ngồi bên cạnh&lt;br /&gt;Chân anh đẩy xích đu lắc lư&lt;br /&gt;Đưa em lên thiên đàng, đưa em ngủ ngon trong tay ấm&lt;br /&gt;………chuyện hôm qua.&lt;br /&gt;Lắc lư,xích đu gỗ lắc lư.&lt;br /&gt;Em ngồi lên, anh thời đã vắng&lt;br /&gt;Chân em đẩy, mắt nhắm nghiền, khẽ nói&lt;br /&gt;“anh đi rồi,anh đi rồi”&lt;br /&gt;Xích đu lắc lư chao đảo trong nỗi nhớ&lt;br /&gt;Xích đu kẽo kẹt gọi tên người&lt;br /&gt;………….&lt;br /&gt;Lắc lư,xích đu gỗ cứ mãi lắc lư&lt;br /&gt;Em ngồi lên, bóng anh ngồi cạnh&lt;br /&gt;Anh vuốt tóc em, nắm tay em nhỏ bé&lt;br /&gt;Hôn lên má,lên tóc mây rũ mềm&lt;br /&gt;Em cứ đẩy, xích đu cứ lắc lư&lt;br /&gt;Em đâu hay biết anh đang bên cạnh.&lt;br /&gt;……………&lt;br /&gt;Lắc lư, xích đu gỗ lắc lư&lt;br /&gt;Bóng em ngồi lên, bóng anh đẩy&lt;br /&gt;Em vui sướng cười tươi như hoa nắng&lt;br /&gt;“thấy anh rồi, giữ anh mãi thôi”&lt;br /&gt;Lắc lư,xích đu gỗ lại lắc lư&lt;br /&gt;Bóng em ngồi lên, bóng anh ngồi cạnh&lt;br /&gt;Tựa vai nhau,nắm tay nhau thật chặt&lt;br /&gt;Có nhau rồi, phải giữ chặt nhau thôi!&lt;br /&gt;[Meggie]&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30503967216295779-9086257824068193113?l=meggienguyentran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/feeds/9086257824068193113/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=30503967216295779&amp;postID=9086257824068193113' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/9086257824068193113'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/9086257824068193113'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/2008/11/lc-l.html' title='lắc lư.'/><author><name>Meggie</name><uri>http://www.blogger.com/profile/16070742570664125034</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='29' src='http://2.bp.blogspot.com/-P6VX1akcNq8/TwhwO9cQ6BI/AAAAAAAAA2k/mgDmILLfcto/s220/1134.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SSbjHipy7xI/AAAAAAAAAKU/KFRJ_vxsb3c/s72-c/1410771470_08fba46429.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30503967216295779.post-8616691710279344857</id><published>2008-11-21T08:31:00.001-08:00</published><updated>2011-03-06T09:43:38.160-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nhật ký'/><title type='text'>happy birthday my soulmate</title><content type='html'>&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SSbinVMT0pI/AAAAAAAAAKM/fjb4qKeVhPI/s1600-h/Banh+kem4.jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5271149579215295122" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 256px; CURSOR: hand; HEIGHT: 320px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SSbinVMT0pI/AAAAAAAAAKM/fjb4qKeVhPI/s320/Banh+kem4.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;21/5 : sinh nhật cậu, ngày mà cậu bước một chân qua tuổi 20 và chuẩn bị nhấc nốt chân kia&lt;br /&gt;22/5 : hôm nay mới thật sự là ngày "cấp phép" cho cậu một "tôi 20" .Vì thế tôi được phép và sẵn sàng gọi cậu là "ê, đồ 20".&lt;br /&gt;Tôi yêu quý cậu.&lt;br /&gt;Có thể không to tát, không hào hùng gì cho lắm. Nhưng tôi và cậu có lẽ cũng đã trải qua nhiều chuyện vui buồn.Nghe thật nực cười nhưng đôi khi tôi chỉ muốn cậu là của riêng tôi và cảm thấy ghen tức khi cậu không chú ý đến tôi.Nhưng có lẽ tại tôi tham lam và ích kỉ quá, tôi cứ muốn cậu phải dính chặt lấy tôi trên chính cuộc sống của mình.Bây giờ, sau một khoảng lặng, chúng ta đã trưởng thành hơn, cả tôi và cậu.Tôi chợt nhận ra cậu có con đường riêng của mình, và tôi cũng thế.Không chung một đường nhưng không có nghĩa là đối nghịch.Tôi đã từng nghĩ không gặp nhau cậu sẽ quên tôi nhanh lắm, nhưng tôi đã nhầm.Nhầm cho cậu và nhầm cho cả chính tôi.Vào khoảng lặng ấy, tôi vẫn nhớ đến cậu, rất nhiều.Và tôi hiểu rằng bạn bè về một phần nào đó cũng giống như hai người yêu nhau vậy, không phải lúc nào cũng kè kè bên nhau mới vui vẻ.&lt;br /&gt;Bây giờ nghĩ lại tôi thật sự cảm ơn cái khoảng lặng ấy lắm lắm.Nó giúp tôi nhận ra cậu tuyệt vời thế nào, và tôi cần phải làm gì để giữ tình bạn của chúng ta.Không hẳn là tất cả, nhưng cậu là người hiểu rõ tôi nhất.Và tôi luôn luôn cần cậu bên mình.Ích kỉ nhỉ&lt;br /&gt;Hey,phải nói thật là tôi cực kì thích tình bạn của tôi và cậu bây giờ.thú vị vô cùng.Tôi thích lang thang quán xá với cậu, thích nghe cậu kể chuyện này chuyện nọ, thích nhìn khuông mặt này T^T của cậu lắm, đồ 20 à.&lt;br /&gt;&gt;&gt;&gt;&gt;&gt;&gt;&gt;&gt;&gt;&lt;br /&gt;20 là lớn rồi đó đồ 20 à, phải biết chăm sóc bản thân nhé.&lt;br /&gt;Tôi vẫn thế, mãi sau lưng cậu.Cần thì ngã vào tôi mà ngủ [ ngủ thôi, đừng sờ mò gì đó]&lt;br /&gt;Tôi hi vọng những điều thật đẹp đến với cậu.Không hi vọng con đường tương lai của cậu bằng phẳng đầy hoa hồng.Vì như thế không tốt cho cậu tí nào.&lt;br /&gt;Và tôi cũng hi vọng cậu vẫn sẽ mãi như thế, một cậu với cái mặt thế này T^T.Một cậu có thể lang thang cafe với tôi, và ngồi với tôi hàng giờ để tán dóc&lt;br /&gt;Yêu cậu nhiều lắm đồ 20 &lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30503967216295779-8616691710279344857?l=meggienguyentran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/feeds/8616691710279344857/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=30503967216295779&amp;postID=8616691710279344857' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/8616691710279344857'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/8616691710279344857'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/2008/11/happy-birthday-my-soulmate.html' title='happy birthday my soulmate'/><author><name>Meggie</name><uri>http://www.blogger.com/profile/16070742570664125034</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='29' src='http://2.bp.blogspot.com/-P6VX1akcNq8/TwhwO9cQ6BI/AAAAAAAAA2k/mgDmILLfcto/s220/1134.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SSbinVMT0pI/AAAAAAAAAKM/fjb4qKeVhPI/s72-c/Banh+kem4.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30503967216295779.post-5699002315479825328</id><published>2008-11-21T08:27:00.000-08:00</published><updated>2011-03-06T09:43:54.680-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Sách'/><title type='text'>Nụ hôn đầu</title><content type='html'>&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SSbh9JhKbDI/AAAAAAAAAKE/hzv4KYT2AIk/s1600-h/NUHO_LAR[1].gif"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5271148854527028274" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 140px; CURSOR: hand; HEIGHT: 230px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SSbh9JhKbDI/AAAAAAAAAKE/hzv4KYT2AIk/s320/NUHO_LAR%5B1%5D.gif" border="0" /&gt;&lt;/a&gt; Lâu rồi mới đọc được một cuốn sách hay và mộc mạc đến thế.&lt;br /&gt;"Từ một đứa con gái hay mắc cỡ, nhút nhát, tôi đã trở thành một người phụ nữ có cá tính, không còn sợ hãi khi đường đầu với những khó khắn"&lt;br /&gt;[Anna Dostoevsky]&lt;br /&gt;" Không xinh đẹp chính là một phước lành thật sự.Không xinh đẹp đã buộc tôi phát triển bên trong thật hoàn hảo"&lt;br /&gt;[ Golda Meir ]&lt;br /&gt;"Tôi có nên hút điếu thuốc đó không? Nếu tôi không hút, tụi nó có cười vào mặt tôi không? Chúng có hùa nhau đánh tôi vì nghĩ rằng tôi khinh rẻ những thứ mà chúng cho tôi? Cuối cùng, với những ý nghĩ đó chạy quanh đầu, tôi chỉ nói " không..., cảm ơn, nhưng mình không hút thuốc"&lt;br /&gt;[Maudie Conrad ]&lt;br /&gt;Chỉ chừng ấy thôi có thể bạn đã hình dung được cuốn sách đang nói về những gì...chuyện con gái.Từ suy nghĩ của một cô bé 13 tuổi về cái mụn bất trị đến hồi tưởng của cô gái 19 tuổi về những gì mình đã vấp phải và làm cách nào để vượt qua.Tưởng chừng như vô cùng nhỏ nhặt và vặt vãnh, nhưng thật ra mỗi chúng ta đều học rất nhiều từ những việc nho nhỏ ấy.Chúng ta học cách thương yêu gia đình, rằng không bao giờ nên hét lên với đứa em trai bướng bĩnh rằng " tao ghét mày" hay "cút khỏi đời tao đi" vì thật ra chúng ta không biết liệu ngày mai ta có còn được nhìn thấy khuông mặt thân yêu kia hay không [ Đứa em trai hoàn hảo - Kacy Gillber-Gard].Chúng ta còn dễ dàng nhận ra một thông điệp vô cùng ý nghĩa trong hàng tá thông điệp mà cuốn sách mang lại : Có thể bạn sinh thiếu tháng, bạn không có một cơ thể khỏe mạnh nhưng điều đó không hề ngăn cản bạn có được giấy khen môn bóng rổ, chạy việt dã và cả điền kinh.Và lớn hơn những tấm bằng khen ấy, bạn là điều kì diệu của cuộc sống và của cha mẹ bạn [ Những điều lớn lao Dallas Nicole Woodburn].&lt;br /&gt;Cuốn sách là tập hợp của gần 50 câu chuyện có thật trên thế giới.Mộc mạc, giản gì không hề cao sang, cuốn sách được viết như một cuốn nhật kí chung của...con gái về tất cả mọi chuyện.Nhưng đằng sau những ý nghĩ tưởng chừng trẻ con ấy là cả một bài học to lớn trong cuộc sống, vì thật ra không có gì to lớn mà không được tao nên từ những thứ nhỏ hơn.Sẽ là một cuốn sách tuyệt vời cho bạn gái và kể cả con trai.&lt;br /&gt;Sách được chia thành 9 phần với mục địch khác nhau&lt;br /&gt;1, Chuyện con gái.&lt;br /&gt;2, Sức mạnh bản thân.&lt;br /&gt;3, Tình bạn.&lt;br /&gt;4, Gia đình.&lt;br /&gt;5, Chị em gái.&lt;br /&gt;6, Áp lực.&lt;br /&gt;7, Khi bạn thích ai đó.&lt;br /&gt;8, Thay đổi, thay đổi và đổi thay nhiều nữa.&lt;br /&gt;9, Tự do là chính mình.&lt;br /&gt;++++++++++++&lt;br /&gt;Có lẽ điểm nhấn nổi bật nhất trông cuốn sách chính là " Con gái nói với con gái"&lt;br /&gt;Meg xin trích dẫn một vài đoạn :&lt;br /&gt;Một trong những cách chứng tỏ rằng một cậu con trai thích bạn :&lt;br /&gt;1, Cậu ta cư xử thật ngọt ngào.&lt;br /&gt;2, Cậu ta ngồi cạnh hay phía trước bạn.&lt;br /&gt;3, Cậu ta bắt đầu xa lánh bạn trong ba tuần và tỏ ra như người lạ xung quanh bạn.&lt;br /&gt;4, Cậu ta mời bạn đi chơi.&lt;br /&gt;[ Christie, 12 tuổi]&lt;br /&gt;Không bao giờ viết thư cho một cậu con trai nói rằng bạn thích cậu ta khi bạn chưa biết gì về cậu ta cả&lt;br /&gt;[ Daria, 13 tuổi]&lt;br /&gt;1, Không bao giờ ăn rau xanh vào lúc hẹn hò&lt;br /&gt;2, Nước ngọt + lái xa nhanh = đôi giày te tua&lt;br /&gt;3, Hãy thật lòng với bạn bè trước khi thật lòng với bạn trai.&lt;br /&gt;4, Bản tính ai cũng tốt.&lt;br /&gt;5, Cười lớn khi ai đó chọc quê bạn.&lt;br /&gt;7, Làm bài tập khoa học trước.&lt;br /&gt;8, Chơi với em khi có thời gian.&lt;br /&gt;9, Mỗi tháng, làm trẻ con lại một lần, chơi búp bê Barbie, chơi với chú ngựa nhỏ...&lt;br /&gt;10, Tôn trọng ba mẹ, nhưng cũng phải nói khi mình đúng.&lt;br /&gt;11, Những cô gái nổi tiếng đôi khi cũng khó an toàn.&lt;br /&gt;12, Đừng có chạy trong cửa hàng, vì bạn có thể sẽ tung vào một bà lão.&lt;br /&gt;13, Đừng có độn ngực, ai cũng có thể nhận ra cả.&lt;br /&gt;14, Là người đầu tiên xin lỗi khi mà bạn cãi nhau với bạn thân&lt;br /&gt;[ Fabiola, 11 tuổi]&lt;br /&gt;Nếu một cậu con trai nói rằng bạn thật xấu xí, thì cậu ta đã sai rồi.Con trai phải hiểu bạn thì mới thích bạn được.Vấn đề không phải ở chỗ vẻ bên ngoài đẹp đẽ, mà là cái bên trong.Mỗi người mang một vẻ riêng.&lt;br /&gt;[ Katheryne, 10 tuổi]&lt;br /&gt;Nếu bạn trai muốn bạn làm một điều gì mà bạn chưa sẳn sàng,cậu ta không phải là tình yêu đích thực.Thình yêu đích thực sẽ chờ cho đến lúc bạn thật sự sẵn sàng&lt;br /&gt;[ Terra, 13 tuổi]&lt;br /&gt;khi tranh cãi với bạn bè, nếu người kia hỏi "vì sao cậu lại nổi điên với mình&gt;" thì đừng trả lời " cậu biết vì sao mình nổi điên với cậu mà!", bởi vì có lẽ người kia không biết thật, và không thể hiểu họ đã làm gì sai.&lt;br /&gt;[Kristen,11 tuổi]&lt;br /&gt;Đừng hẹn hò với người con trai có tính lẳng lơ.Có đôi khi rốt cuộc cậu ta lại đi quen với bạn thân của bạn&lt;br /&gt;[Alama, 13 tuổi]&lt;br /&gt;Dù người khác xử tệ thế nào với bạn thì cũng đừng cố mà xử tồi lại, điều đó chỉ làm vấn đề tệ thêm thôi.Chỉ nên cố làm bạn với nhau.&lt;br /&gt;[Bryttan, 9 tuổi]&lt;br /&gt;Con trai lớp 7 thường không có mấy thích thú trong chuyện lãng mạn.&lt;br /&gt;Luôn bôi thuốc khử mùi cơ thể sau khi học thể dục.&lt;br /&gt;Không bao giờ bỏ con mèo vào trong ba lô.&lt;br /&gt;Đừng giận bạn thân quá lâu, không có một người thứ 2 như nó đâu.&lt;br /&gt;Luôn vui vẻ vì bạn có một gia đình.&lt;br /&gt;[Mysticats, 12 tuổi]&lt;br /&gt;Có những điều mà chính bản thân Meg vào cái lứa tuổi ấy không thể nghĩ ra hoặc thậm chí là không thể tưởng tượng được.Những đầu óc non nớt ấy có thể đúc kết những triết lí căn bản của cuộc sống mà không phải ai cũng hiểu được.Quả thật không thể coi thường trẻ con được.&lt;br /&gt;**********&lt;br /&gt;Ngày bố về&lt;br /&gt;Tôi luôn nhớ rõ ngày mà tôi tìm được bố tôi.Lúc đó chỉ còn vài ngày là đến sinh nhật lần thứ 14 của tôi, mẹ bảo tôi đi mua vài thứ ở tiệm tạp hóa. Khi đến trước cửa tiệm, tôi thấy một người đàn ông ngồi trên chiếc moto Harley-Davidson. Chú ấy có mái tóc đen, mặc áo thun đen và quần Jean đen. Tôi nghĩ, chú ấy thật đẹp trai. Tôi không chút do dự khi quyết định sẽ đưa chú ấy về nhà gặp mẹ tôi. Mẹ tôi đã ly dị, một mình nuôi sáu đứa con, và tôi quyết định rằng sau khi gặp nhau, họ sẽ yêu nhau và cưới nhau.&lt;br /&gt;Tôi đến gần chú ấy và nói :&lt;br /&gt;-Chào, cháu tên là Pam. Chú tên gì?&lt;br /&gt;Chú ấy cười và nói :&lt;br /&gt;-Chào Pam, chú là Duke.&lt;br /&gt;Tôi hỏi chú ấy đã có vợ chưa, và chú ấy bảo rằng "Chưa, nhưng mà chú nghĩ chú đã quá già so với cháu"&lt;br /&gt;Tôi cười và nói :&lt;br /&gt;-Cháu không ngốc thế đâu! Cháu muốn chú gặp mẹ cháu"&lt;br /&gt;Chú ấy trông đầy sức sống. Tôi đã nghĩ rằng chú ấy rất hợp với mẹ tôi - mẹ cần chút hạnh phúc cho riêng mình. Mẹ đã cưới bố tôi khi bà còn rất trẻ, và bố lái xe tải nên rất ít khi ở nhà. Bố tôi nghiện rượu nên ông ấy tiêu hết tiền vào quán xá, mọi thứ khác trong gia đình đều trở thành gánh nặng cho mẹ tôi. Cuối cùng bà cũng ly dị bố tôi sau một hôm ông về nhà trong tình trạng say xỉn quá thể.&lt;br /&gt;Mẹ tôi là người rất bảo thủ nhưng khiên tốn. Bà được nuôi dạy theo đạo tin lành ở một thị trấn nhỏ miền Nam. tôi tin rằng hôm nay sẽ là ngày may mắn của bà.&lt;br /&gt;Tôi đưa chú Duke về nhà, nói với chú ấy rằng mẹ tôi rất đẹp và chắc chắn hai người sẽ nhanh chóng yêu nhau thôi. Chú ấy cười khi thấy tôi lại hứng thú như vậy, nhưng mẹ tôi đã ngăn ngay khi chúng tôi vừa về tới nhà. Tôi nói " Mẹ, đây là chú Duke, chú ấy sẽ cặp bồ với mẹ!". Chú ấy đứng đấy, bật ngón tay và nhìn thật tuyệt!&lt;br /&gt;Mẹ tôi nhanh chóng mời chú ấy ra khỏi nhà và đi ra cửa để chỉ đường cho chú ấy. Chú ấy quay lại phía tôi và nói " Đừng có lo, chú không bỏ cuộc đâu."&lt;br /&gt;Sau khi chú ấy đi, mẹ la tôi về việc đưa người lạ về nhà. " Con nghĩ gì thế hả? Ông ta trông như người điên. Mẹ cá là ông ta nhậu nhẹt suốt ngày."&lt;br /&gt;Nhưng "người điên " đó đã không bỏ cuộc, như chú ấy đã hứa. Chú ấy cứ quay lại hoài, cuối cùng, mẹ tôi đã xiêu lòng. Họ hèn hò nhau vài ngày sau đó, và vào một ngày đẹp trời tháng Tư, mẹ tôi làm đám cưới với chú Duke. Chú ấy trở thành bố của Brenda, Ruth, Johny, Jody và tôi. Chú không để chúng tôi gọi là cha dượng. Chúng tôi đều là con của "bố", ai cũng yêu mến ông cả.&lt;br /&gt;Ông đã có những ảnh hưởng lớn đến chúng tôi. Tôi không thể nhớ được đã bao giờ tôi phải nghe một lời sĩ nhục của ai chưa. Ông động viên chúng tôi hãy tin tưởng vào bản thân và chúng tôi có thể làm bất cứ thứ gì mà chúng tôi mong mỏi hay ước mơ. " chỉ cần có một mục tiêu và chiến đấu cho điều đó!". Ông đã nói với chúng tôi như vậy. Ông rất quan tâm đến chị em tôi và mẹ, ông sẵn sàng làm tất cả những gì có thể để đem lại hạnh phúc cho chúng tôi.&lt;br /&gt;Vài năm sau, bố bắt đầu có vài vấn đề về sức khỏe, ông đi khám bác sĩ về cái cổ họng cứ làm ông ho và đau rát. Kết quả thật đáng buồn, bố tôi bị ung thư cổ họng. Ông chỉ có thể sống thêm được 6 tháng. Bác sĩ đã phải lắp một cái ống truyền thức ăn vào bụng vì ông không thể ăn hay uống tự nhiên được. Ông không bao giờ còn có thể nhâm nhi tách cafe vào buổi sáng khi ông ngắm những con chim nhảy nhót trong vườn, ăn những vụn thức ăn mà ông để dành cho chúng.&lt;br /&gt;Vài tuần sau, chúng tôi nhận thấy ông sa sút rất nhanh - ông ngủ cả ngày. Ông hầu như chẳng còn gắng gượng gì nữa, chúng tôi phải động viên ông tiếp tục cố gắng chiến đấu. Chị tôi và tôi thay phiên nhau chăm sóc, cho ông ăn, cho ông uống thuốc morphin những lúc ông quá đau đớn. Tình cảm của chúng tôi như con tàu lượn lướt nhanh, chúng tôi đau buồn nhưng không khóc. Chúng tôi phải mạnh mẽ để làm chỗ dựa cho bố mẹ trong luc khó khăn.&lt;br /&gt;Một buổi sáng kia, tôi vào phòng bố, ngồi bên cạnh ông và bắt đầu hát : " chào buổi sáng, chào buổi sáng, chào buổi sáng bố yêu của con, chào buổi sáng."&lt;br /&gt;Ông cười mệt nhọc và hát : " chào buổi sáng , con gái yêu."&lt;br /&gt;Tôi cầm tay ông lên và thì thầm : " Bố có nhớ ai đã hát cho con nghe như vậy khi con còn nhỏ không?".Và tôi tiếp tục hát cho ông nghe câu chuyện về cây cao su và con kiến có những hi vọng lớn. Đó là bài hát ông luôn hát cho chúng tôi nghe khi chúng tôi gặp khó khăn. Ông gật đầu và cười.&lt;br /&gt;Vào một ngày tháng Tư, sau khi chị tôi và tôi tắm cho bố xong. Bố gọi tôi " Pam?"&lt;br /&gt;Tôi thì thầm, giọng ngắt quãng, " Vâng, con đây bố"&lt;br /&gt;Ông nói : " Cám ơn con đã tìm thấy bố ngày hôm đó. Bố đã không biết mình đi lạc cho đến ngày con tìm ra bố."&lt;br /&gt;Tôi nằm lên ngực ông, nước mắt tuôn rơi. Tôi nói : "Bố à, hôm ấy chính bố là người đã tìm ra chúng con."&lt;br /&gt;Bố gắng gượng đến ngày hôm sau. Vợ và sáu đứa con của ông đều ở cạnh giường. Cả phòng rất đông để tiễn ông lên thiên đường.&lt;br /&gt;Tôi luôn nhớ ngày đầu tiên tôi gặp ông. Ông không phải chỉ tự nhiên mà có mặt ở cái tiệm ấy. Tôi biết, từ niềm tin trong tận cũng trái tim mình, chính Chúa đã đưa Duke đến với chúng tôi đúng lúc mà chúng tôi cần ppng nhất. Ông đã thấy người phụ nữ đơn thân nuối sáu đứa con và ông yêu mến tất cả những đứa trẻ ấy. Ông đã nói : " Tôi sẽ làm tất cả những gì có thể để chăm sóc họ.". Và ông đã giữ lời hứa đó. Bố tôi chẳng bao giờ nghĩ cho bản thân ông, chỉ nghĩ cho những người mà ông thương yêu. Ông lấp đầy khoảng trống cho những đứa trẻ luôn mong mỏi có một người bố sẽ yêu thương chúng.&lt;br /&gt;Một ngày nào đó, khi tôi có chút nản lòng, tôi sẽ hát bài hát về con kiến. và khi tôi hát, tôi thề là tôi đã nghe thấy bố tôi hát cùng ..." bởi vì ông có niềm hi vọng lớn."&lt;br /&gt;[ Pamela D.Hamalainen]&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30503967216295779-5699002315479825328?l=meggienguyentran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/feeds/5699002315479825328/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=30503967216295779&amp;postID=5699002315479825328' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/5699002315479825328'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/5699002315479825328'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/2008/11/n-hn-u.html' title='Nụ hôn đầu'/><author><name>Meggie</name><uri>http://www.blogger.com/profile/16070742570664125034</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='29' src='http://2.bp.blogspot.com/-P6VX1akcNq8/TwhwO9cQ6BI/AAAAAAAAA2k/mgDmILLfcto/s220/1134.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SSbh9JhKbDI/AAAAAAAAAKE/hzv4KYT2AIk/s72-c/NUHO_LAR%5B1%5D.gif' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30503967216295779.post-7426501868780684497</id><published>2008-11-21T08:25:00.000-08:00</published><updated>2011-03-06T09:43:58.182-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='vụn'/><title type='text'>dường như.</title><content type='html'>&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SSbhHrtAgXI/AAAAAAAAAJ8/upO8vKguJYs/s1600-h/depmehon4.jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5271147935990579570" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 320px; CURSOR: hand; HEIGHT: 320px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SSbhHrtAgXI/AAAAAAAAAJ8/upO8vKguJYs/s320/depmehon4.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;Dường như em đã từng qua đây, nơi tim tôi ngu dại hay chỉ đơn giản em đã từng ghé mắt nhìn vào đời tôi. Và rồi em quay lưng bỏ đi không một lời hỏi han. Em chỉ để lại cho tôi bóng đem u tối đen kịt ánh ảm cả kiếp người....&lt;br /&gt;Bước, bước, bước đi em....&lt;br /&gt;Dường như em đã nắm tay tôi trong cơn say lửa tình, hay đơn giản em chạm nhẹ vào ngón tay tê dại vì dao tình chạm phải. Đê mê không hề phản kháng, em siết lấy tôi, trộn lẫn hơi thở nồng nàn của em vào tôi như một thứ bùa mê điên dại....chỉ là cơn mơ hoang đường!&lt;br /&gt;Dường như em ôm lấy tôi nơi cuối đường tấp nập, nơi hoàng hôn buông mình chết giấc, nơi sương đêm rên rỉ khóc lóc khôn nguôi. Mùi hương nhẹ nhàng tóc em như khơi gợi những khao khát thầm kín nơi tim sâu u uẩn...khao khát được yêu thương ...dù chỉ là yêu thương hờ hững.&lt;br /&gt;Dường như em đã lãng quên ta rồi. Em không hề nhớ tên ta, không hề biết rằng nơi đây trong sâu kín của đêm tàn hờn giận, ta vẫn nuôi lớn từng ngày yêu thương xót đắng dành riêng cho em.&lt;br /&gt;Dường như em yêu bóng đem hơn ta. Em ngủ với bóng đêm, em sống với bóng đêm. Và em làm vợ bóng đêm thay vì trở thành tình nhân nhỏ bé của riêng ta. Em cố trói ta vào bóng tối, cơ hồ em có yêu ta như bóng tối không hay đơn giản ta chỉ là thú vui tiêu khiển của riêng em.&lt;br /&gt;Dường như ta mới gặp em nơi thiên đường ảo mộng. Em cười, em nói, em khóc và em tan biến đi trong hư không. Ta với tay níu lấy nhưng không kịp. Ta giận bản thân ta, ta hờn bản thân ta. Ta giết bản thân ta.&lt;br /&gt;......................&lt;br /&gt;Dường như giữa ta là bóng đêm &lt;/div&gt;&lt;div&gt;Dường như giữa em là lãng quên &lt;/div&gt;&lt;div&gt;Tình yêu như giấc mơ trôi hoài theo kiếp đời &lt;/div&gt;&lt;div&gt;Làm sao tôi còn dám nói yêu người &lt;/div&gt;&lt;div&gt;Bình minh sẽ lên gọi nắng mai &lt;/div&gt;&lt;div&gt;Mùi hương tóc ai gọi nỗi u mê &lt;/div&gt;&lt;div&gt;Buồn ơi tôi đã xanh xao cõi hoang vu quên lối vào&lt;/div&gt;&lt;div&gt; Làm sao em, làm sao quên được nhau &lt;/div&gt;&lt;div&gt;Thấy mơ hồ bóng em giữa thiên đường đã quên &lt;/div&gt;&lt;div&gt;Giữa thiên đường lãng quên &lt;/div&gt;&lt;div&gt;Biết anh về hoang mang ôm giọt nắng&lt;br /&gt;[ Dường như - Bảo Chấn - Trần Thu Hà]&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30503967216295779-7426501868780684497?l=meggienguyentran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/feeds/7426501868780684497/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=30503967216295779&amp;postID=7426501868780684497' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/7426501868780684497'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/7426501868780684497'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/2008/11/dng-nh.html' title='dường như.'/><author><name>Meggie</name><uri>http://www.blogger.com/profile/16070742570664125034</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='29' src='http://2.bp.blogspot.com/-P6VX1akcNq8/TwhwO9cQ6BI/AAAAAAAAA2k/mgDmILLfcto/s220/1134.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SSbhHrtAgXI/AAAAAAAAAJ8/upO8vKguJYs/s72-c/depmehon4.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30503967216295779.post-8591435760786505569</id><published>2008-11-21T08:18:00.000-08:00</published><updated>2011-03-06T09:44:16.153-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='vụn'/><title type='text'>vui.</title><content type='html'>&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SSbgtZzm8GI/AAAAAAAAAJ0/nsho6z5dcaw/s1600-h/cef6[1].jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5271147484509827170" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 275px; CURSOR: hand; HEIGHT: 320px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SSbgtZzm8GI/AAAAAAAAAJ0/nsho6z5dcaw/s320/cef6%5B1%5D.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;Thả lỏng hồn em nói về anh dễ dàng.&lt;br /&gt;Nhắc đến anh, cười thầm đôi chút.&lt;br /&gt;Thêm chút bẽn lẽn, thêm chút đắng cay.&lt;br /&gt;Ngày qua, tháng cũng nối gót bước đi.&lt;br /&gt;Anh vẫn thế không hề thay đổi.&lt;br /&gt;.........&lt;br /&gt;Chập chững,&lt;br /&gt;em như đứa trẻ lạc mình vào mộng ảo.&lt;br /&gt;hồi hộp, lặng lẽ chờ mong tình yêu đến với mình.&lt;br /&gt;Nếu cuộc đời là những đường cong nối dài&lt;br /&gt;xen kẽ, chằng chịt chồng chéo lên nhau&lt;br /&gt;em chỉ xin làm ngỏ nhỏ của đời anh&lt;br /&gt;không tham vọng chồng khít thành một&lt;br /&gt;chỉ mong mỏi được một lần cùng bước.&lt;br /&gt;Nhưng chỉ duyên không thành nên phận&lt;br /&gt;và không phận không thành nên hạnh phúc.&lt;br /&gt;.........................&lt;br /&gt;Đã qua rồi cơn mê dài không lối thoát&lt;br /&gt;xóa sạch rồi kí ức của ngày xưa&lt;br /&gt;những cánh cửa trì hoãn mãi không đóng&lt;br /&gt;đến cuối cùng cũng khóa chặt lặng im&lt;br /&gt;không đành lòng đốt cháy bóng hình anh&lt;br /&gt;nhưng phút cuối cũng đem tro chôn vội&lt;br /&gt;không nhẫn tâm xóa nhòa yêu thương ấy&lt;br /&gt;nhưng đêm dài, ngày trắng cũng đem đi&lt;br /&gt;.......................&lt;br /&gt;Tâm đã ngoan, lòng đã sáng.&lt;br /&gt;môi đã cười, và mắt đã biết yêu&lt;br /&gt;không hờn giận, không buồn đau thêm nữa&lt;br /&gt;đến lúc rồi, cần phải bình tâm thôi!&lt;br /&gt;rồi bình yên cũng sẽ ghé qua em&lt;br /&gt;ôm chặt lấy trái tim hồng đang đập&lt;br /&gt;hôn lên môi mọng đỏ khát yêu thương.&lt;br /&gt;Và khi chợt nhớ đến tình mình&lt;br /&gt;em sẽ cười và nói thật khẽ :&lt;br /&gt;"nhớ anh nhiều lắm, người đầu tiên à"&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30503967216295779-8591435760786505569?l=meggienguyentran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/feeds/8591435760786505569/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=30503967216295779&amp;postID=8591435760786505569' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/8591435760786505569'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/8591435760786505569'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/2008/11/vui.html' title='vui.'/><author><name>Meggie</name><uri>http://www.blogger.com/profile/16070742570664125034</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='29' src='http://2.bp.blogspot.com/-P6VX1akcNq8/TwhwO9cQ6BI/AAAAAAAAA2k/mgDmILLfcto/s220/1134.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SSbgtZzm8GI/AAAAAAAAAJ0/nsho6z5dcaw/s72-c/cef6%5B1%5D.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30503967216295779.post-5343023525639665065</id><published>2008-11-21T08:17:00.000-08:00</published><updated>2011-03-06T09:44:23.887-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Sách'/><title type='text'>Cappuccino - Espresso</title><content type='html'>&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SSbfiC6MEhI/AAAAAAAAAJs/xgay8bq46Wk/s1600-h/AGJE4D[1]57966.jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5271146189873222162" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 320px; CURSOR: hand; HEIGHT: 222px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SSbfiC6MEhI/AAAAAAAAAJs/xgay8bq46Wk/s320/AGJE4D%5B1%5D57966.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt; Anh thích Espresso còn em chỉ gọi Cappuccino.- Chỉ có trẻ con mới uống Cappuccino thôi nhóc con ạ!- Espresso đắng lắm, em chả thick tẹo nào! Đắng y như anh ý! – Em nhăn mũi - Anh cười....Anh khô khan còn em mít ướt. Có lần em ôm anh khóc ướt cả vai áo, dỗ thế nào cũng không nín. Nhìn em khóc, anh như tan chảy, ôm chặt em vào lòng. Nhưng rồi anh chẳng hiểu nổi, tại sao em lại khóc, những lý do thật ngớ ngẩn và trẻ con.....Anh nguyên tắc và em lúc nào cũng như chực nhảy ra khỏi những mớ luật lệ. Anh luôn tới đúng giờ còn em thay đổi nhanh đến chóng mặt. Một tiếng trước em còn gọi điện xin lỗi anh không thể đi với anh, mười lăm phút sau em đã í ới anh sang đón em ngay nhé làm anh cứ muốn rối tinh....Anh lúc nào cũng lịch sự như bước ra từ một văn phòng sang trọng; em buộc dây giày mỗi bên một màu, quần bò rách tung tóe. Anh chẳng thể hiểu nối tại sao em có thể khoác lên người những thứ mà anh chẳng cho là "quần áo", em lại ghét cái sự già dặn nghiêm túc ở anh, lúc nào cũng như đi với papa của mình....Em rủ anh ra ngoài. Anh chỉ muốn chui trong chăn xem trận có MU. "Lần nào anh cũng xem bóng đá. Kệ anh!" Em dập máy. "Chắc lại rủ con nhóc hâm nào rồi đi lượn đây mà. Đang mưa thế kia... Em thật là phiền phức!" – Anh tặc lưỡi rồi quên ngay em vì bàn thắng vừa ghi...."Anh đắng ngắt như ly cafe Espresso không một chút đường!""Em khó hiểu như lớp bọt Cappuccino, lộn xộn và nhanh tan…"Chẳng thể uống 2 ly cùng một lúc, cũng như anh và em chẳng thể ở cạnh nhau được....Em bỏ đi. Từ đằng sau anh vẫn nhìn thấy vai em run lên, tay đưa lên lau nước mắt. Anh thở dài "Dù sao cũng sẽ thoải mái hơn"...Không có em, một ngày của anh vẫn chỉ có 24h. Anh đi làm, bận bịu trong công sở tới hơn 8 tiếng. Không có em, anh vấn cùng lũ bạn cụng ly trên bàn nhậu, câu chuyện đi từ sân bóng tới dầu lửa, từ chiến tranh tới xe hơi. Không có em, tin nhắn cho anh vẫn đầy ắp điện thoại nhưng chẳng ai hỏi anh đêm qua ngủ có ngon. Không có em, anh hẹn hò với những cô gái trong những bộ đầm quyến rũ, mùi nước hoa thoang thoảng, họ không uống café mà trung thành với những ly sinh tố làm đẹp da. Anh đoán chắc họ chả bao giờ khóc, vì nếu khóc mascara trên mắt sẽ làm cho họ trông chẳng khác gì một con ma....Không có anh, em ngày ngày vẫn vác chiếc balô nặng trịch tới trường chẳng bỏ sót lấy một buổi. Không có anh, em vẫn đi sinh hoạt hết câu lạc bộ này tới nhóm tình nguyên khác, lao động, hát hò, ăn uống. Không có anh, em vẫn lao đi trên những con phố, ngõ ngách của Hà Nội dù trời có mưa người như được "tắm bùn", tóc rối tinh lên vì gió. Những tên con trai đúng chất 8X vẫn hẹn hò em nhưng em thấy như mình làm chị một lũ em nhỏ, chả ai dám gọi em là nhóc con. Đồng hồ chỉ tới hơn 2h sáng, em vẫn miệt mài làm bài, chẳng ai nhắc em rằng giờ đã quá khuya nếu không đi ngủ sẽ chóng già lắm...."Mày mà cũng uống Espresso cơ à?" – "Tao muốn thử hiểu xem, sao anh ý lại thick cái thứ đắng ngắt này tới thế?" Em nhớ cái cách anh ngồi trầm ngâm, chẳng nói với em một lời, hờ hững nhấp ngụm café. Mùi café thơm quá nhưng mấy thìa đường cũng chẳng thế làm giảm cái vị đắng, ko gắt nhưng sâu và lâu tan. Ly café làm em thao thức cả đêm không ngủ được, liệu có fải sau cả ngày dài bận rộn, anh vẫn cố thức chờ em loay hoay với đống bài tập để giục em đi ngủ, chờ câu chúc ngủ ngon của em là nhờ cái vị đắng này hay không?...Trời mưa bụi, có khi giờ này em đang ở đâu đó lượn lờ trên một con phố, mắt kính mờ đi vì mưa… Anh ngồi miên man trong quán cạnh một ly Cappuccino khi chợt nghĩ tới em. Anh nhớ cảm giác em ngồi sau áo mưa của anh, hơi thở phả vào lưng ấm nóng, tay anh lạnh buốt nắm lấy tay em, em khẽ thì thầm "Em thick mình cứ đi thế này mãi!". Nhấp một ngụm café, anh nhớ lúc em cười, bọt café tan dần trên khóe môi, anh đã chẳng thể đừng mà không nếm vị ngọt ngào ấy. Bất chợt, anh thấy yêu mưa, yêu cái lớp bọt trắng ngà trắng đánh tung trên miệng cốc… yêu những điều để anh được ở bên cạnh em....Có thể một ngày chúng mình sẽ lại yêuNhưng không phải yêu nhau,mà là yêu người khác.&lt;br /&gt;Anh sẽ nắm tay một người con gái&lt;br /&gt;Dịu dàng hơn cả vuốt tóc em ngày xưa&lt;br /&gt;Em vẫn lo lắng mỗi khi trời mưa&lt;br /&gt;Nhưng đi đưa áo cho một chàng trai khác...&lt;br /&gt;Bức ảnh cô gái kia có vô tình đi lạc&lt;br /&gt;Em cũng chẳng ngồi tô vẽ cho xấu xí hơn em&lt;br /&gt;Anh rồi cũng chẳng còn ghen,&lt;br /&gt;Những chỗ không anh em diện màu áo mới.&lt;br /&gt;Tại đường phố đông người&lt;br /&gt;Nên chúng mình cứ mặc sức lướt qua nhau....&lt;br /&gt;Có thể một ngày em mặc áo cô dâu&lt;br /&gt;Anh chụp ảnh cùng nhưng không làm chú rể&lt;br /&gt;Những đứa con của em sẽ yêu thương cha mẹ&lt;br /&gt;Trong bức tranh tô màu chẳng có khuôn mặt anh...&lt;br /&gt;Giông bão đi qua ô cửa màu xanh&lt;br /&gt;Em sẽ làm thơ về tiếng cười con trẻ&lt;br /&gt;Về bữa cơm,về ngôi nhà và người em yêu hơn cả&lt;br /&gt;Như anh nghĩ về vợ mình,về hạnh phúc bền lâu....&lt;br /&gt;Có bao nhiêu sao sáng trên đầu&lt;br /&gt;Em từng nghĩ chỉ anh là duy nhất&lt;br /&gt;Nhưng cuộc đời nào đâu phải cổ tích&lt;br /&gt;Chàng chăn cừu cũng đã bỏ đi xa...&lt;br /&gt;Em nghe lại những bản tình ca&lt;br /&gt;Vẫn dịu dàng,vẫn thiết tha như thế&lt;br /&gt;Vẫn say mê như chưa hề cũ&lt;br /&gt;Nhưng sao chẳng đoạn điệp khúc nào lặp lại như nhau?&lt;br /&gt;[Tuyet Kha's blog]&lt;br /&gt;...................................&lt;br /&gt;Đọc và nghĩ...sâu&lt;br /&gt;P/s : Kot gửi.&lt;br /&gt;...................................&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30503967216295779-5343023525639665065?l=meggienguyentran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/feeds/5343023525639665065/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=30503967216295779&amp;postID=5343023525639665065' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/5343023525639665065'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/5343023525639665065'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/2008/11/blog-post_21.html' title='Cappuccino - Espresso'/><author><name>Meggie</name><uri>http://www.blogger.com/profile/16070742570664125034</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='29' src='http://2.bp.blogspot.com/-P6VX1akcNq8/TwhwO9cQ6BI/AAAAAAAAA2k/mgDmILLfcto/s220/1134.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SSbfiC6MEhI/AAAAAAAAAJs/xgay8bq46Wk/s72-c/AGJE4D%5B1%5D57966.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30503967216295779.post-8322085876561472133</id><published>2008-11-21T08:12:00.000-08:00</published><updated>2011-03-06T09:44:44.046-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='vụn'/><title type='text'>uh!</title><content type='html'>&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SSbeWoKHd0I/AAAAAAAAAJU/c18tgbugZPw/s1600-h/081001163900-685-591.jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5271144894202083138" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 216px; CURSOR: hand; HEIGHT: 320px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SSbeWoKHd0I/AAAAAAAAAJU/c18tgbugZPw/s320/081001163900-685-591.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Bước qua đời nhau có khó lắm không nhỉ?.....chắc là khó....mà cũng có thể rất dễ.Cứ nhắm mắt mà bước qua, đừng chùn bước!&lt;br /&gt;.....................&lt;br /&gt;[ lặng...............................]&lt;br /&gt;Hạnh phúc đến rồi đi, để lại đâu đó trong sâu thẳm tâm hồn mỗi người một ít niềm vui và một ít niềm đau.Ta cứ ngỡ rằng hạnh phúc trong tầm tay,sẽ níu giữ mãi được nó.Và rồi một buổi sáng tỉnh dậy sau giấc dài trăn trở ngột ngạt trong những cơn mơ hoang đường,ta giựt mình thảng thốt la to " Ta mất hạnh phúc rồi!".Âu cũng là hiển nhiên khi hạnh phúc đó vốn dĩ không dành cho ta.Ta cứ cố gắng dành lấy thì ta mới là kẻ đau đớn nhất.&lt;br /&gt;"Hạnh phúc là sương long lanh như sao trên nụ hồng Một sớm về đây làm ướt mi cay Nhớ ngày còn chung tiếng cười Còn chung lối về, ước mơ xa xôi"&lt;br /&gt;[tĩnh...............]&lt;br /&gt;Đôi khi bước qua cuộc đời của một ai đó, ta mới thật sự hiểu rằng đời người ngắn ngủi lắm và hạnh phúc mới tuyệt vời biết bao, dù rằng chỉ là hạnh phúc tạm thời. Nhưng hạnh phúc sẽ không bao giờ ngọt ngào nếu đó là hạnh phúc vay mượn,dành giựt của ai đó.Người chiến thắng ư? không, chỉ là "kẻ" chiến thắng mà thôi.Đó không phải là hạnh phúc của mình!&lt;br /&gt;chỉ - và - sẽ - mãi - chỉ - là - hạnh - phúc - vay - mượn !&lt;br /&gt;[thở...................................................]&lt;br /&gt;Lấy dao cứa lên da thịt những hình hài nghệch ngoạc của quá khứ không hẳn là đau đớn.Nhưng lấy dao rạch chằng chịt lên tên của một ai đó nơi sâu thắm trái tim mình lại là chuyện khác.......đau!&lt;br /&gt;Lấy kim chọc thủng kỉ niệm không hẳn sẽ quên đi.Nhưng lấy kéo cắt bỏ trái tim sẽ khác..................đau!&lt;br /&gt;Con sâu ăn mòn dần quả táo&lt;br /&gt;.....cạp cạp.............&lt;br /&gt;cạp cạp...........&lt;br /&gt;cạp cạp............&lt;br /&gt;cạp cạp.............&lt;br /&gt;uh, quả táo chết dần chết mòn.&lt;br /&gt;"Sao mới đây xuân xanh tươi Lá thu vàng úa của đời Ta mãi ray rứt hoài trong tim bóng dáng người Dù biết mai đây như mây như sương mờ xa"&lt;br /&gt;Cố gắng trút bỏ ray rứt để rồi đi từ ray rứt này đến ray rứt khác&lt;br /&gt;......hoang đường!......&lt;br /&gt;cố gắng bỏ quên nhưng lại vác nặng thêm nhớ nhung khác&lt;br /&gt;......hoang đường!......&lt;br /&gt;cố gắng nuốt trọn cơn đau lại ăn nhầm tuyệt vọng&lt;br /&gt;.........hoang đường!..........&lt;br /&gt;[ khóc........]&lt;br /&gt;"Hạnh phúc là áng mây hồng phía trên đời người&lt;br /&gt;Một sớm mình ta ngồi ngóng mây trôi&lt;br /&gt;Nhớ hoài làm sao giữ đời&lt;br /&gt;Làm sao giữ người, mãi mãi bên tôi"&lt;br /&gt;Ta không thể giữ ai bên cạnh mình một khi ta không thể giữ nổi bản thân mình.&lt;br /&gt;Không thể mang hạnh phúc cho người khi ta cứ mãi vấp té vào nỗi buồn.&lt;br /&gt;Không thể mang lại tiếng cười cho người khi mãi trong ta chỉ có nước mắt.&lt;br /&gt;Không thể mang lại tình yêu cho người khi ta vẫn luôn tôn thờ cô đơn&lt;br /&gt;Uh,uh,uh.Vậy nên...người đi đi....đừng quay đầu nhìn lại.....đừng!&lt;br /&gt;P/s : lời bài hát " giấc mơ thủy tinh" - Võ Thiện Thanh&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30503967216295779-8322085876561472133?l=meggienguyentran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/feeds/8322085876561472133/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=30503967216295779&amp;postID=8322085876561472133' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/8322085876561472133'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/8322085876561472133'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/2008/11/uh.html' title='uh!'/><author><name>Meggie</name><uri>http://www.blogger.com/profile/16070742570664125034</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='29' src='http://2.bp.blogspot.com/-P6VX1akcNq8/TwhwO9cQ6BI/AAAAAAAAA2k/mgDmILLfcto/s220/1134.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SSbeWoKHd0I/AAAAAAAAAJU/c18tgbugZPw/s72-c/081001163900-685-591.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30503967216295779.post-6282529904909599371</id><published>2008-11-21T08:10:00.000-08:00</published><updated>2011-03-06T09:44:49.457-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nhật ký'/><title type='text'>Sẹo.</title><content type='html'>&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SSbe5X7b4yI/AAAAAAAAAJk/286hkLhajMs/s1600-h/50d4.jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5271145491140961058" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 220px; CURSOR: hand; HEIGHT: 320px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SSbe5X7b4yI/AAAAAAAAAJk/286hkLhajMs/s320/50d4.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt; Lâu rồi không viết gì hết,blog mốc meo như cơm nguội để lâu vậy.Thiệt là có lỗi.Cơ mà không phải tại Meg lười biến đâu nha.Chỉ tại không có gì để viết hết nên ....&lt;br /&gt;Hôm nay mò lên blog thì thấy blog của ai ai cũng viết hết,nhà cửa gọn gàng sạch sẽ thấy mà thèm nên Meg quyết định tiếp cho blog mình 50ml máu tươi nguyên chất đã qua kiểm nghiệm của WHO với tên gọi " sẹo" [ nghe tên có vẻ côn đồ nhỉ]&lt;br /&gt;1,Chuyện là thế này : vào một ngày đẹp trời,bé Meg "phải " đi học.Khi xuống nhà đóng cổng thì cổ tay phải va vào cái nắp khóa .Thế là nó làm cho một đường hình cong cong rất chi là lạ.Nhưng với tinh thần "điếc không sợ súng",bé Meg quyết định làm người hùng : không thèm ngó ngàng gì đến vết thương,chảy máu thì kệ mày ,tao đi học thì tao cứ đi.Đi nửa đường mới thấy hình như vết thương không nhẹ,máu chảy không ít.Thế là Meg ta quyết định dừng xe,lấy khắn giấy....đắp lên vết thương rồi đeo găng tay vô chạy tiếp.Đến nơi thì thấy máu đã ngừng chảy nên đem vết thương đi ...khoe với má Hà " má,con mới bị thương nè".Chuyện chẳng có gì đáng nói nếu vài ngày sau,cái vết thương ấy lành và lộ rõ hình dạng của một cái...trăng khuyết [ là hình bán nguyệt đó ạ].Má Hà bảo thế lại hay,nhìn cũng đẹp.Tưởng chỉ có mỗi má Hà nghĩ thế.Ai dè lên Đà Lạt mấy bà chị cũng kêu con này có cái sẹo...đẹp ta!.Má Hà còn bảo sẽ có người có mảnh trăng còn lại hợp với con.Gứm thật,số phần đã cho mình một nửa mặt trăng.Giờ thì mình treo giò ngồi chờ nửa còn lại.&lt;br /&gt;2,Nói ra thì sợ xấu hổ chứ hồi xưa Meg này cũng "anh chị" lắm nhé,nghịch như quỷ không đầu ý.Có lần mama bảo tự đi gội đầu đi [ lúc ấy hình như học lớp 1 hay 2 chi đó], Meg xách chai dầu gội ra đi làm nhiệm vụ.Trẻ con mà,ở một mình thì phải phá.Thế là thay vì gội đầu bằng vòi hoa sen,Meg lại chui đầu vô dưới vòi nước mà gội.Thích lắm nhé.Và sẽ còn thích nếu như không có cái câu nói " Xong chưa ra ăn cơm con" của mama.Điều "đau đớn" ở đây là Meg đã nhổm đầu quay lại trả lời mama mà quên mất trên đầu mình có cái gì...*bốp*.....*á*.....*trời ơi* [ theo thứ tự là : vòi nước - Meg - mama]."không phải khâu nhưng cần đắp thuốc,anh chị nhớ cho cháu đắp thuốc thường xuyên.Tuy không sao nhưng vết thương cũng sâu đó,may mà chưa chạm gì tới não.Đừng để nó chạy nhảy gì,đụng đến vết thương thì mệt".Thế đó ...một cái sẹo tròn tròn ngay giữa đỉnh đầu....kết quả thật...hoành tráng&lt;br /&gt;*khều khều* nói nhỏ nghe,bác sĩ bảo thế là chuyện của bác sĩ chứ vài ngày sau Meg đã nhảy dây tưng tưng với lũ bạn trên lớp.Đến bây giờ mama và papa cũng không biết.Biết đâu đó là lí do cho tình trạng điên điên của Meg ngày hôm nay nhỉ?&lt;br /&gt;3,Vụ thứ 3 mới thật sự là hoành tráng nhen.Tuy không để lại sẹo nhưng nó mang lại cho Meg cái sẹo khác to lắm với tên gọi "sợ độ cao".Năm 5 tuổi,Meg theo gia đình đi chơi.Địa điểm thì Meg không nhớ rõ lắm nhưng hình như nằm đâu đó trên đèo Cả,có suối mát,có nhà sàn nữa.Trong lúc mấy người lớn lo câu cá ,nấu nướng thì tụi nhỏ hè nhau đi coi xung quanh.Và dĩ nhiên không thể thiếu Meg đại nhân được.Ban đầu thì anh Hưng cõng,nhưng đi được một đoạn thì Meg nằn nặc đòi đi bộ.Đang đi ngon trớn thì Meg bị trượt chân rơi xuống dưới.Có hai tảng đá nằm sát nhau tạo thành một khe hở và đó cũng chính là mồ của một trong hai cái....răng cửa của Meg.Anh Hưng tức tốc leo xuống bồng Meg chạy về.Meg nghe mấy bác đi cùng kể lúc ấy mama khóc dữ lắm,tưởng Meg chết rồi vì thấy thân thể mềm ẹo,trán chạy máu,mũi chảy máu mà mặt thì tái mét không còn một giọt máu.May mà trong đoàn có một người làm bác sĩ nên không sao hết,nằm một lúc là Meg tỉnh.Và việc đầu tiên sau khi tỉnh là....khóc.Không phải khóc vì đau mà là vì phát hiện mình mất một cái răng cửa [ hồi nhỏ mọi người bảo con gái sún răng cửa là xấu lắm].Và tệ hơn nữa là cái răng còn lại chỉ treo tòn ten ở hàm trên vì dính có một chút vào nướu thôi.Thế là mama đè ra nhổ nốt cái còn lại.....hàm tiền đạo đi hết cả.Và từ đó thì hễ đứng trên cái gì cao cao là ...sợ lắm[ cái gì quên được chứ cú này quên không có nổi]&lt;br /&gt;Thôi,kể nhiêu đây thôi.Kể nhiều mọi người lại bảo Meg xàm&lt;br /&gt;À,cái pix không liên quan thì đến sẹo cả,thấy bên blog bé Giang dễ thương quá nên chôm về [Hành nghề chôm chĩa lâu nay mà]&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30503967216295779-6282529904909599371?l=meggienguyentran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/feeds/6282529904909599371/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=30503967216295779&amp;postID=6282529904909599371' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/6282529904909599371'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/6282529904909599371'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/2008/11/so.html' title='Sẹo.'/><author><name>Meggie</name><uri>http://www.blogger.com/profile/16070742570664125034</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='29' src='http://2.bp.blogspot.com/-P6VX1akcNq8/TwhwO9cQ6BI/AAAAAAAAA2k/mgDmILLfcto/s220/1134.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SSbe5X7b4yI/AAAAAAAAAJk/286hkLhajMs/s72-c/50d4.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30503967216295779.post-6214848135238595147</id><published>2008-11-21T08:09:00.000-08:00</published><updated>2011-03-06T09:45:03.036-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Nhạc'/><title type='text'>The best of Quốc Bảo - Những khoảnh khắc tôi chọn!</title><content type='html'>&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SSbdyh0pDJI/AAAAAAAAAJM/MrMk-l57bvE/s1600-h/SP_A0308.jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5271144274026106002" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 320px; CURSOR: hand; HEIGHT: 240px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SSbdyh0pDJI/AAAAAAAAAJM/MrMk-l57bvE/s320/SP_A0308.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt; Lần đầu tiên gặp "Em về tinh khôi",tôi chẳng có cảm xúc gì đặc biệt.Có lẽ ý nghĩa của bài hát còn quá "lớn" so với một cô bé như tôi.Lúc ấy tôi nghe nhạc "của người lớn" như một sở thích nho nhỏ,không quan tâm bài hát nói về gì,nhạc hay ra sao.Chỉ đơn giản là nghe - nhạc.Nghe có vẻ ta đây nhưng thật sự thời thơ ấu của tôi không hề tồn tại cái gọi là nhạc thiếu nhi.Tôi lớn lên qua tình khúc của Trịnh Công Sơn,Phạm Duy,Ngô Thụy Miên,Vũ Thành An,Lê Uyên &amp;amp; Phương...một lớp nhạc sĩ của thế hệ trước mà đến bây giờ những người trẻ như tôi không mấy khi nghe.Mẹ tập cho tôi nghe...đó là sở thích của mẹ.Lớn lên,tôi bắt đầu tiếp xúc với nhiều loại nhạc hơn nhưng tôi vẫn trung thành với dòng nhạc ấy.Có lẽ tôi nên cảm ơn những "Biển nhớ"," Đưa em tìm động hoa vàng","Tôi ơi đừng tuyệt vọng","Niệm khúc cuối","Nửa hồn thương đau"...vì nó dạy cho tôi một thứ quan trọng khi nghe nhạc : nghe nhạc bằng tâm hồn mình!.&lt;br /&gt;Mẹ từng nói với tôi : " mỗi bài hát có một hoàn cảnh sáng tác riêng,có một tình cảm riêng.Mỗi nhạc sĩ khi viết một bài hát thật sự luôn dựa trên những cảm xúc thật sự.Nhưng khi nghe nhạc,con phải nghe bằng tâm hồn mình và biến những cảm xúc trong bài hát mà con nhận ra được thành cảm xúc của mình".Vì vậy đôi khi cảm xúc của tôi đối với bài hát ấy lại hoàn toàn xa lạ với cảm xúc của người nhạc sĩ.Nhưng có sao đâu,tôi vẫn nghe nhạc và "hiểu" nhạc theo cách của riêng mình.&lt;br /&gt;Quay lại với "em về tinh khôi",thật sự lần đầu tiên nghe tôi vẫn chưa hình dung nổi "tinh khôi" là như thế nào.Bài hát lúc ấy có quá nhiều từ xa lạ với tôi - một đứa trẻ.Biết không? Tôi biết chứ,nhưng khả năng lĩnh hội nó đối với tôi là thấp kép.Mãi đến sau này,khi lớn lên tôi mới thật sự hiểu được một phần của bài hát.Và cũng từ ấy ,"em về tinh khôi" đã sống với tôi một cách thật trọn vẹn.Tôi không cảm nhận một "em về tinh khôi" quá sang trọng hay quyến rũ như mọi người thường nói.Đối với tôi ," em về tinh khôi" là một chút tình cảm được giấu nhẹm nơi góc nhỏ trái tim giành cho một mối tình thơ trẻ.Và tôi đã gắng liền "em về tinh khôi" của Quốc Bảo với mối tình ấy,trong sáng và mềm mại như gió mùa thu; để rồi mỗi khi nhớ tôi lại bất lên câu hát "xin cho ta một khắc reo ca,vui cùng em...."&lt;br /&gt;Bờ vai ơi đừng quá nghiêng nghiêng. Đánh rơi buổi chiều thơm ngát Làn môi ơi đừng quá run run. Lỡ tia nắng hồng tan mất Xin âu lo không về qua đây. Xin thương yêu dâng thành mê say Xin cho ta nhìn ngắm lung linh. Từ đáy đôi mắt....rất trong Bàn tay em là cánh sen thơm. Ướp trong vòng đêm mái tóc Nụ thanh xuân còn ấp e nơi. Nét xinh áo lụa thơ ngây Xin trăm năm em về tinh khôi. Đôi tay ta dang rộng hân hoan Xin cho ta một khắc reo ca. Vui cùng em Vì biết đâu có đôi lúc em xa vời vợi Biết đâu có đôi lúc con tim nghẹn lời Biết đâu có đôi lúc ta quên chờ đợi Kề bên nhau quên một chiếc hôn Biết đâu sớm mai nắng nghe phơi cuộc tình Biết đâu sớm mai gió tan cơn mộng lành Biết đâu biết đâu đấy xin em lòng thành Và xin cất lấy trái tim nay... Nhớ nhung... phút giây.. Vì biết đâu cánh mây trắng yêu em gọi mời Biết đâu gió tha thiết mang em về trời Biết đâu bỗng em thấy tim ta chật chội Và em tan đi cùng ánh sương.... Biết đâu bỗng em thấy đôi chân mỏi mệt Biết đâu bỗng em thấy sông Thương cạn kiệt Biết đâu bỗng mưa nắng gieo tim buồn phiền Và em sẽ cất cánh tung trời... Hóa thân... giấc mơ.. Và em sẽ cất cánh phương nào... ..thênh thang... mây khói. [Em về tinh khôi - Quốc Bảo]&lt;br /&gt;*********&lt;br /&gt;"tàn phai" đến với tôi một cách rất tình cờ.Tôi đến chơi nhà bạn và nghe thấy nó,không nghe trọn bài hát nhưng đâu đó trong tôi chợt nhận ra rằng tôi cần bài hát này ngay trong lúc này,lúc mà tôi - tàn - phai!&lt;br /&gt;Có thể tôi không hiểu hết ý nghĩa của hai từ tàn phai.Nhưng trong thời điểm ấy,tôi hiểu rất rõ tàn phai của một mối tình là như thế nào.Rất rõ.Tôi bước qua mối tình đầu đời không với tư cách của kẻ thắng trận ,mà cũng chẳng rầu rĩ như người bại trận.Tôi chia tay một mối tình mà tôi biết chắc là sẽ kết thúc trong nay mai.Một mối tình kết thúc ngay từ khi bắt đầu.Và "tàn phai" đến với tôi như thể nó được sinh ra để giành riêng cho tôi vào lúc này.Lần đầu tiên nghe trọn vẹn "tàn phai" tôi đã cười.Tôi cười vì tôi thấy sao lời bài hát hay thế,sao đúng thế.Tôi cười vì vỡ lẻ ra rằng khi yêu nhau người ta quấn quýt bao nhiêu thì khi chia tay người ta phũ phàng quay lưng với mình bấy nhiêu, dù rằng tôi là kẻ chấm dứt.Suốt một thời gian sau đó,khi cái niệm về người ấy còn đeo đuổi tôi,tôi không nghe bất kì bài hát nào ngoài "tàn phai" và "saving all my love for you".Tôi bám vào đó như kẻ chết đuối vớ được phao.Tôi nghĩ rằng không thể nói chuyện này với ai vì sẽ chẳng ai hiểu mình,sẽ chẳng ai chấp nhận được những chuyện mà tôi đã làm.Và tôi còn mong gì hơn nhỉ? Tôi nghe và câm lặng với "tàn phai"...tôi - tàn - phai!&lt;br /&gt;Như là gió thôi, như là nắng thôiÐã phai đi tình vui, phai đưa đón nói cườiNhư mùa đã sang, như lòng đã tanKìa em, mắt em xanh xao nhiềuNhư vườn đã tàn cây láTàn phai quá tình yêu nhung gấmTàn phai quá lời yêu say đắmThức giấc nửa đêm, ta mất em hồn nhiênThế thôi em sau một đêm xuânTình thưa vắng ta thôi ân cầnThế thôi em sau nụ hôn thơmLà bay hết hương trầmLà bay hết màu son, màu tươi, màu yêu dấu vơi hết, vơi hết sông sâu Xin chào nhau miệng môi khô đắngChắc ta về thôi, về thôi em nhé xin chàoKhông còn thiết tha, không còn xót xaGiấc mơ mỏng manh sao chưa lắng đã xa Sao ngày mới lên trong lòng đã quênDìu nhau dắt nhau qua đêm dài Ðể rồi cũng vùi trong nhauÐời không thôi làm cơn mưa mớiNgười không tôi lần xa tay vớiNhớ lắm tình ơi, ta đón cơn buồn trôiNhớ mong em ôm đàn ta ca Lời vô nghĩa như xưa thôi màNhớ mong em bơi thuyền ra sôngLặng yên vớt trăng hồngDù quên hết tình vui, tình đau, tình mưa nắngQuên hết môi nóng tay mangQuên rồi, quên rồi, quên, quên hếtBước qua vườn xưa, vườn xưa đang chết âm thầm&lt;br /&gt;*********************&lt;br /&gt;Thanh Lam với chiếc áo màu tím chàm,một chuỗi dây đeo cổ có hình cây thập tự đi trên một hành lang hay lối nhỏ nào đó,vừa đi vừa hát "đời mênh mông chào đón những con tim an hòa,nguồn đau thương lùi hết ra xa..."...đó là những gì tôi nhớ về lần gặp gỡ đầu tiên của tôi với "ngồi hát ca bềnh bồng" [ tất nhiên là qua tivi].Sau lần gặp ấy tôi mất nàng luôn.Một thời gian dài tôi tìm kiếm nhưng không thể nào nhớ nổi tên bài hát và nhạc sĩ đã sáng tác ca khúc ấy.Thế là tôi buông xuôi,không tìm nữa.Mãi đến sau này trong một lần tìm tác phẩm của nhạc sĩ Quốc Bảo trên internet tôi mới biết đó là "ngồi hát ca bềnh bồng".&lt;br /&gt;Có một điều lạ,mỗi khi có chuyện gì buồn thì y như rằng tôi sẽ tìm thấy câu chuyện của mình trong nhạc của anh Bảo [ cho phép gọi thế nhé nhạc sĩ Quốc Bảo,em vẫn thường gọi anh như thế mà].&lt;br /&gt;Sau cái thời gian tàn phai,tôi bắt đầu học cách chấp nhận sự thật và học cách trút bỏ niệm về người ấy .Khó khăn nhưng tôi đã làm được.Tôi nhận ra rằng trách móc không hề giải quyết được vấn đề.Và muốn quên ai đó thì phải buông người ta trước.Đã có lúc tôi từng nghĩ nếu như tôi không gặp anh thì có lẽ tôi sẽ không như thế này.Rồi tôi lại nghĩ tại sao mình lại ngốc nghếch vướng vào chuyện này.Tại sao tôi lại trao tình yêu cho anh ấy.Hết tại sao này rồi lại đến tại sao nọ.Tôi lẩn quẩn mãi trong mớ bong bóng ấy cho đến khi tôi học được một điều từ một người anh trai "buông niệm đi em,để người đó đi thì em sẽ thanh thản hơn".Và tôi hiểu rằng yêu thương không hề có lỗi.Tôi và anh cũng không hề có lỗi gì cả.Tôi hiểu rằng không thể sống mà vùi mình vào đau khổ mãi được,cần ngẩn mặt lên mà vui để sống.Tôi thôi không trách móc quá khứ,thôi không nghiền ngẫm phân tích mổ xẻ câu chuyện ấy nữa.Tôi chấp nhận nó là một phần của mình và học cách trân trọng yêu thương ấy,dù rằng nó là sai lầm.Và tôi thanh thản.Tôi học cách yêu thương trở lại!&lt;br /&gt;Bàn tay quen tìm níu chút yêu thương xa vời Bàn chân quen tìm phố chia đôi Tìm một lần yêu mà dốc hết cơn mê trong hồn Còn lại giấc mơ trầm buồn Làn môi xinh mềm rũ ướt hơi mưa đem về Vùi trong gối lạnh giấc lê thê Lòng chùng xanh xao nhìn nắng, nắng như đang phai dần Ðể lại trống không một lần Cơn yêu quá rồi còn tiếng hát cho em ru đời Còn gót xanh mơn man cầu à ơi Thơ ngây qua rồi còn ánh mắt bao dung em nhìn Còn trái tim đâu ngờ em rất hiền Rồi mai đây đời sẽ biết ơn em nhân từ Rồi mai đây người sẽ vô tư Và rồi mai đây tình sẽ đến bên em sum vầy Tình lại thướt tha tràn đầy Ðời mênh mông chào đón những con tim an hòa Nguồn đau thương lùi hết ra xa Một lần yêu thôi về thắp nén linh hương trong lòng Và ngồi hát ca bềnh bồng&lt;br /&gt;[Ngồi hát ca bềnh bồng - Quốc Bảo]&lt;br /&gt;*************&lt;br /&gt;Không biết từ bao giờ nhạc của anh Bảo đã trở thành một phần của tôi.Tôi viết thế không phải để khen hay nịnh nọt gì anh,vì ngoài anh Bảo,tôi còn nghe nhạc của nhiều người khác : Quốc Trung,Anh Quân,Huy Tuấn.....Nhưng có lẽ nhạc của anh Bảo thích hợp với tôi hơn cả.&lt;br /&gt;Tôi thích lối viết của anh,thích sự sáng tạo trong ca từ và cả nhạc nữa.Tôi bắt đầu trở thành thành viên của blog anh không lâu.Lần đầu tiên tôi gửi invitation đến đã bị anh từ chối.Tôi nghĩ thôi thì add favourite cũng được,nhưng sau đó tôi tự nhủ "thôi add lần nữa,biết đâu được chấp nhận thì sao".Và rồi tôi lại gửi invitation đến anh lần nữa....tôi trở thành thành viên blog Quốc Bảo từ ấy.&lt;br /&gt;[ Một chút kỉ niệm nho nhỏ]&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30503967216295779-6214848135238595147?l=meggienguyentran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/feeds/6214848135238595147/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=30503967216295779&amp;postID=6214848135238595147' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/6214848135238595147'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/6214848135238595147'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/2008/11/best-of-quc-bo-nhng-khonh-khc-ti-chn.html' title='The best of Quốc Bảo - Những khoảnh khắc tôi chọn!'/><author><name>Meggie</name><uri>http://www.blogger.com/profile/16070742570664125034</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='29' src='http://2.bp.blogspot.com/-P6VX1akcNq8/TwhwO9cQ6BI/AAAAAAAAA2k/mgDmILLfcto/s220/1134.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SSbdyh0pDJI/AAAAAAAAAJM/MrMk-l57bvE/s72-c/SP_A0308.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30503967216295779.post-1564826697062190657</id><published>2008-11-21T08:06:00.000-08:00</published><updated>2011-03-06T09:45:12.046-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='vụn'/><title type='text'>Vụn.</title><content type='html'>&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SSbdH_nA_kI/AAAAAAAAAJE/0Nh1cOhyGCY/s1600-h/Candle-flame-and-reflection.jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5271143543287643714" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 256px; CURSOR: hand; HEIGHT: 320px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SSbdH_nA_kI/AAAAAAAAAJE/0Nh1cOhyGCY/s320/Candle-flame-and-reflection.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt; Thắp một ngọn nến nho nhỏ cho cái blog đen đen sáng thêm đôi chút,dù biết rằng chẳng sáng được là bao&lt;br /&gt;"khi đã thắp một ngọn nến lên,không ai lại giấu vào một nơi bí mật mà phải gắn lên chân nến để mọi người khi bước vào đều có thể nhìn thấy ánh sáng"&lt;br /&gt;[ Phù thủy phố Portobello - Paulo Coelho]&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30503967216295779-1564826697062190657?l=meggienguyentran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/feeds/1564826697062190657/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=30503967216295779&amp;postID=1564826697062190657' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/1564826697062190657'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/1564826697062190657'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/2008/11/vn_21.html' title='Vụn.'/><author><name>Meggie</name><uri>http://www.blogger.com/profile/16070742570664125034</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='29' src='http://2.bp.blogspot.com/-P6VX1akcNq8/TwhwO9cQ6BI/AAAAAAAAA2k/mgDmILLfcto/s220/1134.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SSbdH_nA_kI/AAAAAAAAAJE/0Nh1cOhyGCY/s72-c/Candle-flame-and-reflection.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30503967216295779.post-7731670993276155499</id><published>2008-11-21T08:02:00.000-08:00</published><updated>2011-03-06T09:45:25.986-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='vụn'/><title type='text'>Vỡ òa.</title><content type='html'>&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SSbc1Uwd8ZI/AAAAAAAAAI8/EjtX--VRu18/s1600-h/081106CL1anh5KevLewis.jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5271143222546919826" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 320px; CURSOR: hand; HEIGHT: 213px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SSbc1Uwd8ZI/AAAAAAAAAI8/EjtX--VRu18/s320/081106CL1anh5KevLewis.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt; giọt nước rơi xuống,giọt nước vỡ òa&lt;br /&gt;nước mắt rơi xuống,nước mắt vỡ òa&lt;br /&gt;gượng nổi không hay buông xuôi chết giấc&lt;br /&gt;sẽ chống trả hay nhắm mắt thả hồn ra đi&lt;br /&gt;.....................&lt;br /&gt;vỡ òa bóng đêm nuốt chửng ngày xanh&lt;br /&gt;vỡ òa niềm đau cuốn trọn hạnh phúc&lt;br /&gt;vỡ òa giông tố gầm rú suốt đêm không đèn&lt;br /&gt;vỡ òa mưa đỏ nhuộm cả khoảng lòng trinh trắng&lt;br /&gt;vỡ mất rồi.....mất rồi.......&lt;br /&gt;cùng quẫn găm dao vào quá khứ&lt;br /&gt;xót xa nhiều rồi,đau thêm cũng thế thôi&lt;br /&gt;....................&lt;br /&gt;quá khứ vỡ òa bắn niềm đau vào hiện tại&lt;br /&gt;hiện tại vỡ òa đẩy tuyệt vọng vào tương lai&lt;br /&gt;và tương lai đổ vỡ.....từ hôm nay&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30503967216295779-7731670993276155499?l=meggienguyentran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/feeds/7731670993276155499/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=30503967216295779&amp;postID=7731670993276155499' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/7731670993276155499'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/7731670993276155499'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/2008/11/v.html' title='Vỡ òa.'/><author><name>Meggie</name><uri>http://www.blogger.com/profile/16070742570664125034</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='29' src='http://2.bp.blogspot.com/-P6VX1akcNq8/TwhwO9cQ6BI/AAAAAAAAA2k/mgDmILLfcto/s220/1134.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SSbc1Uwd8ZI/AAAAAAAAAI8/EjtX--VRu18/s72-c/081106CL1anh5KevLewis.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30503967216295779.post-3224477352234837133</id><published>2008-11-21T07:55:00.000-08:00</published><updated>2011-03-06T09:45:32.661-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='vụn'/><title type='text'>just for u.</title><content type='html'>&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SSban8jXM9I/AAAAAAAAAIs/xNiIZvHzjy4/s1600-h/07110804229832.jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5271140793687946194" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 320px; CURSOR: hand; HEIGHT: 216px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SSban8jXM9I/AAAAAAAAAIs/xNiIZvHzjy4/s320/07110804229832.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt; Đêm vắng...&lt;br /&gt;đêm không người....&lt;br /&gt;đêm chỉ có bóng....&lt;br /&gt;Bóng tôi đổ dài lên thời gian ,chạm....khắc.....đục....đẽo....một cái bóng thời gian cho riêng mình.&lt;br /&gt;miền quá khứ&lt;br /&gt;....tôi gặp bạn,lần đầu tiên.Chạm vào bạn,đặt một phần tâm hồn tôi vào bạn.&lt;br /&gt;ngày đó,cả bạn và tôi....ngày đó....không phải hôm nay.......&lt;br /&gt;tôi nhớ bạn của ngày ấy............ngày ấy....không phải hôm nay.......xa rồi!&lt;br /&gt;...............................ngày ấy,bạn cười!&lt;br /&gt;...............................ngày ấy,tôi cười!&lt;br /&gt;...............................ngày ấy, bạn khóc!&lt;br /&gt;...............................ngày ấy ,tôi khóc!&lt;br /&gt;......................................................................cùng nhau.................&lt;br /&gt;..................xa rồi............................xa rồi.............................................&lt;br /&gt;............................tôi nhớ bạn quá!..........!................!....................!&lt;br /&gt;yêu thương..............tôi yêu bạn thật rồi...............nhiều lắm.................&lt;br /&gt;chạm vào bạn............ôm lấy bạn.........giữ bạn trong lòng tôi.............muốn!&lt;br /&gt;ngày qua,tháng cũng theo mà đi,bạn cũng rời tôi..........tôi một mình&lt;br /&gt;........................................hôm nay,bạn khóc!&lt;br /&gt;........................................hôm nay,tôi cười!&lt;br /&gt;........................................hôm nay,bạn cười!&lt;br /&gt;.......................................hôm nay,tôi khóc!&lt;br /&gt;.............................................................................đơn lẻ...................&lt;br /&gt;...................là thế......................là thế..........................................&lt;br /&gt;Bạn,là những dấu... không hồi kết.&lt;br /&gt;................mênh mông mà chật hẹp.................&lt;br /&gt;..................nhiều nhưng ít....................&lt;br /&gt;............vô tình và sâu sắc.........................&lt;br /&gt;Tôi,là những dấu !!! kéo dài đến vô cùng.&lt;br /&gt;.!.!.!. : tôi đè lên bạn mất rồi........................!!!!!!&lt;br /&gt;************************************************&lt;br /&gt;ngày xưa ở một vương quốc nọ có một loại hoa rất đặc biệt.Loài hoa ấy có rất nhiều cánh,màu đỏ,thân xanh, có gai,rễ sâu vào lòng đất.Hoa không vương cao,nhưng cũng không bám lấy mặt đất.Hoa có một lớp bọc trong suốt bên ngoài.Hoa đẹp lắm!Ngày qua ngày,hoa và cái vỏ bọc ấy bao bọc lấy nhau,chống chọi với mưa gió bão bùng,với những cơn nắng gắt thiêu đốt mọi thứ xung quanh.Và cứ thế,hoa và lớp vỏ của mình sống cùng nhau....yên ả.....yên bình......&lt;br /&gt;một ngày nọ,vỏ bọc chợt nhận ra rằng có lẽ hoa sẽ đẹp hơn nếu không có chiếc vỏ tù túng.Hoa sẽ đón những giọt sương buổi sớm làm mềm những cánh mong manh; hoa sẽ sưởi ấm mình bằng những tia nắng ban mai rực rỡ.Đúng rồi! Rồi chiếc vỏ bọc ấy bắt đầu tan dần đi,rời khỏi đóa hoa xinh đẹp,thấm dẫn xuống đất mẹ và tan biến!&lt;br /&gt;Và từ đó,trên vương quốc ấy không còn tồn tại loài hoa đặc biệt ấy nữa,mà thay vào đó là một loài hoa có sắc đẹp rực rỡ,huy hoàng....hoa hồng!&lt;br /&gt;**************************************************&lt;br /&gt;Đã có nhiều người đặt chân vào cuộc đời tôi.Có người chọn cho mình một vị trí nho nhỏ để sống trong tôi; có người lại tìm lấy một góc khuất tăm tối để ngủ yên trong tôi.Rồi có người lại tham lam lấy cho mình cả một góc rộng lớn chỉ để đặt vào trong tâm hồn tôi một khối trống rỗng nặng trĩu.Và cũng có người đã bước ngang đời tôi như lữ khách của thời gian.....&lt;br /&gt;Bạn cũng đặt chân vào cuộc sống của tôi.Bạn cũng đã lựa chọn cho mình một căn phòng rộng lớn,không phải nơi cuộc sống nghèo nàn,cũng không phải nơi trái tim u tối.Căn phòng ấy ở trong tâm hồn tôi.Không lớn nhất,cũng không phải nhỏ nhất.Bạn sơn căn phòng màu hồng và cửa sổ màu tím,đặt ở kia chiếc tủ đỏ,chiếc giường màu đen.Bạn treo lên bancon một chậu nhỏ tình yêu.Bạn đặt lên chiếc kệ một cuốn sách "hạnh phúc"...và bạn ra đi !&lt;br /&gt;Từ ngày bạn bước đi,căn phòng vẫn vậy,không gì thay đổi.Tôi không muốn ai chạm vào nó,nếu người đó không phải là bạn.Tôi không muốn ai ngủ trên chiếc giường ấy,càng không muốn ai khác đọc cho tôi nghe cuốn sách này.Ngày qua ngày,tôi vẫn luôn chăm sóc cây tình yêu bạn để lại,vẫn tưới nước,vẫn chăm bón cho cây.Nhưng cây ngày một héo úa,lá vàng đã quá nửa,lá xanh đã lụi dần.Tôi không biết làm gì cả,chỉ biết chờ đợi.Tôi vẫn đứng trong căn phòng,nơi cửa sổ nhìn ra bầu trời xanh biếc,và khẽ khàng bật thành lời " Về đi gió ơi"&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30503967216295779-3224477352234837133?l=meggienguyentran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/feeds/3224477352234837133/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=30503967216295779&amp;postID=3224477352234837133' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/3224477352234837133'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/3224477352234837133'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/2008/11/just-for-u.html' title='just for u.'/><author><name>Meggie</name><uri>http://www.blogger.com/profile/16070742570664125034</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='29' src='http://2.bp.blogspot.com/-P6VX1akcNq8/TwhwO9cQ6BI/AAAAAAAAA2k/mgDmILLfcto/s220/1134.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SSban8jXM9I/AAAAAAAAAIs/xNiIZvHzjy4/s72-c/07110804229832.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30503967216295779.post-2196017927973296117</id><published>2008-11-21T07:50:00.000-08:00</published><updated>2011-03-06T09:45:47.770-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='vụn'/><title type='text'>vẽ cầu vồng.</title><content type='html'>&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SSbZplAGTJI/AAAAAAAAAIk/J6eRWMqynbg/s1600-h/af8d.jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5271139722214132882" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 300px; CURSOR: hand; HEIGHT: 313px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SSbZplAGTJI/AAAAAAAAAIk/J6eRWMqynbg/s320/af8d.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt; tôi vẽ nên một cầu vồng nho nhỏ&lt;br /&gt;cho riêng tôi và cho người tôi yêu&lt;br /&gt;cầu vồng nhỏ không sáng ngời chói lóa&lt;br /&gt;không đến sau mưa,cũng không theo nắng về&lt;br /&gt;cầu vồng lớn,bảy dãi màu rực rỡ&lt;br /&gt;cầu vồng tôi chỉ có trắng với đen&lt;br /&gt;lấy đêm tàn ,tôi thay ngày vàng nắng&lt;br /&gt;bỏ biển xanh,tôi yêu lấy vực sâu&lt;br /&gt;xóa buổi chiều mang hoàng hôn tím ngắt&lt;br /&gt;tôi lang thang trong khoảng trắng vô tri&lt;br /&gt;đem cất đi những hạnh phúc đỏ hồng&lt;br /&gt;tôi với lấy chút niềm đau màu xám&lt;br /&gt;và cứ thế ,tôi hoán đổi màu sắc&lt;br /&gt;vẽ cho riêng mình một cầu vồng trắng đen&lt;br /&gt;ở chỗ này,tôi chấm một lỗ đen&lt;br /&gt;đổ kỉ niệm ngập tràn nơi miệng lỗ&lt;br /&gt;ở chỗ kia,tôi lại tạo khoảng trắng&lt;br /&gt;che đậy đi những vết bỏng dại khờ&lt;br /&gt;và xa kia,nơi đỉnh của cầu vồng&lt;br /&gt;nơi màu trắng buông mình trong bóng tối&lt;br /&gt;nơi lộ rõ những dấu chân người bước&lt;br /&gt;xám một góc hồn,xám cả đời tôi&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30503967216295779-2196017927973296117?l=meggienguyentran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/feeds/2196017927973296117/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=30503967216295779&amp;postID=2196017927973296117' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/2196017927973296117'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/2196017927973296117'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/2008/11/v-cu-vng.html' title='vẽ cầu vồng.'/><author><name>Meggie</name><uri>http://www.blogger.com/profile/16070742570664125034</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='29' src='http://2.bp.blogspot.com/-P6VX1akcNq8/TwhwO9cQ6BI/AAAAAAAAA2k/mgDmILLfcto/s220/1134.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SSbZplAGTJI/AAAAAAAAAIk/J6eRWMqynbg/s72-c/af8d.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30503967216295779.post-474235063934192485</id><published>2008-11-21T07:42:00.000-08:00</published><updated>2011-03-06T09:45:55.573-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='vụn'/><title type='text'>đi rồi.</title><content type='html'>&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SSbX0TJN6cI/AAAAAAAAAIc/TcfOVftQ2Qo/s1600-h/Hollow_by_No_Secrets[1].jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5271137707375847874" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 245px; CURSOR: hand; HEIGHT: 320px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SSbX0TJN6cI/AAAAAAAAAIc/TcfOVftQ2Qo/s320/Hollow_by_No_Secrets%5B1%5D.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;đêm dài,tôi thức canh đêm&lt;br /&gt;ru nỗi nhớ vào giấc nồng không mộng mị&lt;br /&gt;ru kỉ niệm ngủ yên trong tiềm thức&lt;br /&gt;ru lòng mình thôi khóc mãi niềm đau&lt;br /&gt;dù đã biết không thể nào níu giữ&lt;br /&gt;nhưng sao lòng mãi nhấn nhá mong chờ&lt;br /&gt;dù đã biết không có gì là mãi mãi&lt;br /&gt;sao lòng này cứ hi vọng điều viễn vông&lt;br /&gt;người đi rồi,xa rời tôi vĩnh viễn&lt;br /&gt;mang theo cả một quãng đời yên ả&lt;br /&gt;gấp vội theo chút kỷ niệm nhỏ nhoi&lt;br /&gt;ngắn quá! không dài được thêm ư bạn hiền&lt;br /&gt;nhanh quá ! gió cuốn trôi tất cả&lt;br /&gt;với tay không theo kịp&lt;br /&gt;nhoài người ôm lấy...ta nằm trên đất lạnh&lt;br /&gt;gió cuốn đi rồi, cuốn đi rồi&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30503967216295779-474235063934192485?l=meggienguyentran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/feeds/474235063934192485/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=30503967216295779&amp;postID=474235063934192485' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/474235063934192485'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/474235063934192485'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/2008/11/i-ri.html' title='đi rồi.'/><author><name>Meggie</name><uri>http://www.blogger.com/profile/16070742570664125034</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='29' src='http://2.bp.blogspot.com/-P6VX1akcNq8/TwhwO9cQ6BI/AAAAAAAAA2k/mgDmILLfcto/s220/1134.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SSbX0TJN6cI/AAAAAAAAAIc/TcfOVftQ2Qo/s72-c/Hollow_by_No_Secrets%5B1%5D.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30503967216295779.post-2691450625385960530</id><published>2008-11-21T07:33:00.000-08:00</published><updated>2011-03-06T09:46:08.945-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nhật ký'/><title type='text'>Bé đi tàu!</title><content type='html'>&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SSbbkj7hnGI/AAAAAAAAAI0/t36T4EfKYtE/s1600-h/SP_A0194.jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5271141835050425442" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 320px; CURSOR: hand; HEIGHT: 240px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SSbbkj7hnGI/AAAAAAAAAI0/t36T4EfKYtE/s320/SP_A0194.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Cậu bế bé lên tàu,mặt bé đỏ.Cậu bảo bé sốt rồi.Thế là mẹ đặt bé lên giường...bé khò khò khò từ 1h30PM đến hơn 3h40PM mới dậy.&lt;br /&gt;Bé ngọ nguậy,hua hua hai cái tay xinh xinh tròn mũm mỉn,đạp đạp cái chân úc na úc núc trắng bóc vào không khí.Bé đưa tay lên gãi gãi cái đầu tròn tròn có chỏm tóc xinh xinh hình vòi nước phun gãi gãi.Lăn qua lăn lại,bé mở mắt,chum mũi hít hít như đánh hơi.Cái miệng vểnh lên,đưa mắt quét một lượt khắp phòng.Bé dậy rồi!&lt;br /&gt;Mẹ lau mặt cho bé.Mẹ hỏi bé có ăn vú sữa không,bé gật gật.Ăn vú sữa xong,bé chỉ tay về phía bọc trứng gà luộc.Mẹ hỏi bé có ăn trứng gà luộc không,bé gật gật.Bé thích lòng trắng,không thích lòng đỏ.Lòng trắng bé thanh toán rất nhanh,lòng đỏ bé ậm ự ngồi mãi mới xong.Ăn trứng xong,bé lại chỉ tay về bì khoai môn sấy." Mẹ lấy cho con".Mẹ hỏi bé có ăn khoai sấy không,bé gật gật.Răng không nhiều,bé gặm miếng khoai môn như chuột gặm đá.Nhọc nhằn lắm mới ăn hết ba miếng khoai sấy.....Từ lúc thức dậy cho đến ga Nha Trang,bé xinh chỉ ăn có từng ấy.Ngoan!&lt;br /&gt;Đến ga Nha Trang,bé theo mẹ xuống ga ăn tối.Cái dáng tròn xinh đi lắc lắc theo sau mẹ trông đáng yêu lắm.Bé trắng bóc,lại tròn ủm,xinh xắn,tóc quăng tít.Bé 32 tháng,nhưng biết nhiều.Nhìn bé tự nhiên muốn có con ghê gớm.&lt;br /&gt;Mẹ kể xuống ga bé đòi đủ thứ.Nhưng mẹ chỉ mua cho bé hai cây chả ,một ổ bánh mì để bé ăn.Mua thêm ít cháo để bé ăn đêm.Nói vậy thôi chứ bé lấn thêm mấy miếng gà từ hộp xôi của cậu.Cậu thương bé.Vì tàu dừng ở ga Nha Trang gần 2 tiếng,thế là bé được cậu dắt dạo một vòng quanh....sân ga.Bé vừa đi vừa lắc,cái chỏm tóc trên đầu được mẹ buộc cao như cái vòi phun nước cũng lắc lắc.Cứ đi được vai bước là bé lại co chân nhảy lò cò.Bé đứng giữa sân,lắc lắc cái mông như tập thể dục.Ai đi qua thấy bé cũng phải dừng lại hun hay ngắt má một cái mới đi được.Bé đẽ thương quá mà!&lt;br /&gt;Sau một lúc đừng dưới sân ga,bé thấy chán,cầm tay mẹ lắc lắc tỏ ý muốn lên lại tàu.Mẹ dắt bé lên.Bé đi ngang qua mấy phòng khác ai cũng ngoái cổ ra nhìn ,khen dễ thương quá.Lần này bé đi trước mẹ,vẫn cái dáng tròn xinh lắc lắc ấy.Bé đứng trước cửa phòng,chống nạnh một lúc rồi đưa tay xoa bụng,coi bộ lại muốn ăn nữa.Bé leo lên giường,với tay lấy gói khoai môn sấy.Lại ăn!Lão ku chọc " Cái máy xay nghiền này làm việc tốt ghê".Mẹ bé cười " Nó ăn vặt không à,cơm cháo không thích".Nghe tới cháo,bé ngẩn lên thôi không ăn khoai nữa.Quay sang mẹ và bắt đầu đòi...ăn cháo.Mẹ bé không cho,mặt bé buồn hiu.Mẹ bảo cháo này là của chú [ lão ku],tối mẹ xin chú cho con ăn.Con bé vùng vằng,đòi giật cho bằng được hộp cháo.Nhưng mẹ cương quyết không cho nên bé đành thôi....bé nằm phễnh bụng trên giường,lâu lâu lại lật người qua lại xem xét.Trông bé nằm đáng yêu lắm .....&lt;br /&gt;Hơn 10h tối thấy có tiếng động dưới sàn,Meg ghé mắt nhìn xuống [vì Meg nằm tầng hai] thấy mẹ đang lấy cháo cho bé ăn.Nghe con bé thì thào :&lt;br /&gt;-Mẹ xin chú chưa?&lt;br /&gt;-Rồi!&lt;br /&gt;-Chú chưa cho mà.&lt;br /&gt;-Mẹ xin rồi.&lt;br /&gt;Đúng là trẻ con,chỉ biết thật chứ không biết dối trá như người lớn.&lt;br /&gt;Bé ăn hết hộp cháo lại leo lên giường nằm ngủ.Sáng 4h Meg thức giấc nhìn thấy một cảnh tượng hết sức.....đáng yêu : hai mẹ con ngủ ngược chiều nhau,bé ôm chân mẹ như đang ôm gấu bông,áo kéo lên tới ngực,phơi bụng ra,chân vắt chéo qua chân mẹ,tay thì ngậm trong miệng.Thiệt,nhìn thấy cảnh ấy chỉ muốn ngày mai lấy chồng ròi sinh con cho rồi.&lt;br /&gt;Thế đấy,hành trình của bé từ Tuy Hòa vào Sg chỉ vọn vẹn trong hai từ : ĂN với NGỦ.&lt;br /&gt;À,lúc mẹ hỏi bé đi tàu có vui không.Bé trả lời rằng " Tàu nó nhún"&lt;br /&gt;***********************************&lt;br /&gt;Nhờ bé mà Meg nhận ra nhiều thứ rất vui :&lt;br /&gt;-Hai thứ trên người trẻ nhỏ đáng yêu nhất chính là bàn chân với đôi tay : bé mập,chân ục núc,trắng hồng,mấy ngón chân nhỏ xíu xinh xinh .Tay cũng thế,nhỏ bé và mềm mại.&lt;br /&gt;-Trẻ nhỏ đáng yêu nhất là lúc mới thức dậy,còn gái ngủ : bé hua chân hua tay,gãi đầu gãi tai liên tục.Khuông mặt còn in hắng vết mềm chiếu,mắt dáo dác nhình xung quanh.&lt;br /&gt;-Cái mùi đáng yêu nhất chính là mùi sữa ở trẻ nhỏ : ngọt ngào,thơm phức như trẻ mới được tắm trong sữa vậy.&lt;br /&gt;-Đứa con chính là cuộc sống của người mẹ&lt;br /&gt;**************************************&lt;br /&gt;Quả thật nhìn thấy bé chỉ ước ao sau này mình có một đứa con như thế.Nếu được,có lẽ Meg sẽ bồng bé đi khoe khắp làng khắp xóm,cứ ôm bé mãi trong lòng.Giờ chỉ muốn lấy chồng để sinh con,sinh thật nhiều con,thật nhiều thiên thân nhỏ&lt;br /&gt;P/S : cái hình không rõ lắm,vì tàu rung quá nên Meg chụp không rõ được.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30503967216295779-2691450625385960530?l=meggienguyentran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/feeds/2691450625385960530/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=30503967216295779&amp;postID=2691450625385960530' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/2691450625385960530'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/2691450625385960530'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/2008/11/b-i-tu.html' title='Bé đi tàu!'/><author><name>Meggie</name><uri>http://www.blogger.com/profile/16070742570664125034</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='29' src='http://2.bp.blogspot.com/-P6VX1akcNq8/TwhwO9cQ6BI/AAAAAAAAA2k/mgDmILLfcto/s220/1134.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SSbbkj7hnGI/AAAAAAAAAI0/t36T4EfKYtE/s72-c/SP_A0194.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30503967216295779.post-7603481356495805005</id><published>2008-11-21T07:25:00.000-08:00</published><updated>2011-03-06T09:46:19.247-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='vụn'/><title type='text'>Đêm của đỗ vỡ.</title><content type='html'>&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SdBVVhy53pI/AAAAAAAAAT0/b9u_elstPrM/s1600-h/081106CL1anh11bongdenno.jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5318844988262047378" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 320px; CURSOR: hand; HEIGHT: 213px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SdBVVhy53pI/AAAAAAAAAT0/b9u_elstPrM/s320/081106CL1anh11bongdenno.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt; Người đàn ông bước về phía cửa,đặt tay lên nắm đấm,xoay xoay xoay.Người đàn ông xoay cuộc đời mình ra khỏi cuộc đời của người đàn bà phía bên kia góc phòng.Không nói,không cười,người đàn bà với khuông mặt vô cảm nhìn người đàn ông dần lách ra khỏi cuộc đời mình không hề nuối tiếc....&lt;br /&gt;...............................&lt;br /&gt;Ngày nắng.....&lt;br /&gt;Người đàn ông chở người đàn bà trên chiếc xe đạp rạo rạo rên siết của tiếng sên lâu ngày chưa bảo dưỡng.Người đàn bà ôm chặt lưng người đàn ông,một chỗ dựa vững chắc cho cuộc đời.Người đàn ông đạp xe,từng vòng xe lăn bánh trên con đường ngợp vàng lá đổ của một chiều thu mềm mại khoác áo lụa vàng óng ánh.Gió nhẹ nhàng nhảy múa trên hai mái đầu xanh.Nắng mơn trớn ngọt ngào trên khóe mắt ánh ngời hạnh phúc,trên đôi môi rạng rỡ nụ cười,trên vòng tay rạo rực hơi ấm tình yêu của người đàn bà.&lt;br /&gt;hạnh phúc đôi khi lại giản dị đến không ngờ&lt;br /&gt;.....ngày hạnh phúc&lt;br /&gt;..........................................&lt;br /&gt;Ngày mưa.....&lt;br /&gt;Người đàn ông đứng chờ trước cổng nhà .Không áo mưa,không áo ấm,người đàn ông đứng trong mưa.Người đàn bà đang giận,đang hờn.Và người đàn ông cứ đứng bên trong cơn mưa.&lt;br /&gt;mưa nhỏ....tí tách thả mình chìm dần vào mái tóc của người đàn ông.&lt;br /&gt;mưa vừa...bịch bịch ngấm sâu vào áo.&lt;br /&gt;mưa to...bộp bộp....tát thẳng vào mặt người đàn ông.&lt;br /&gt;Người đàn ông vẫn đứng đó,bên trong cơn mưa.Không mong chờ người đàn bà mở cửa,không hi vọng người đàn bà mở cửa trái tim.Ông phản bội!&lt;br /&gt;Chỉ khi đánh mất một thứ gì đó ,ta mới thấy nó quan trọng đến chừng nào&lt;br /&gt;....ngày của rạng nứt.&lt;br /&gt;.................................................&lt;br /&gt;Đêm không nắng....&lt;br /&gt;Người đàn bà tha thứ cho người đàn ông.Cánh cửa dẫn vào lối trái tim vẫn còn,nhưng đã hẹp đi rất nhiều.&lt;br /&gt;Người đàn ông ôm người đàn bà bằng vòng tay thưở nào,vẫn âu yếm thân thể người đàn bà bằng đôi mắt xa xăm của quá khứ.Duy chỉ có một điều không còn giống quá khứ : người đàn bà nhắm mắt và cười....nụ cười nửa miệng!&lt;br /&gt;Tha thứ - một thứ xa xỉ với người đóng vai trò của kẻ - bị - phản - bội&lt;br /&gt;Ôm vào lòng khối lòng băng giá ,người đàn ông buông lơi đôi vòng tay.Không nói,không cười,người đàn ông quay mình vào tường nhìn bóng đèn đổ lên tường,ngẫm nghĩ và chợt thở dài "bóng dáng quá khứ cứ mãi đổ dài trên chính cuộc đời mình " - người đàn ông bật lên tiếng nấc trong tâm hồn.&lt;br /&gt;Quá khứ không bao giờ chỉ là quá khứ,quá khứ tạo dựng hiện tại và dắt lối vào tương lai.&lt;br /&gt;...đêm của tuổi hờn.&lt;br /&gt;.....................................................&lt;br /&gt;Đêm đẫm mùi mưa......&lt;br /&gt;Người đàn bà hét lên trong câm lặng về quá khứ của người đàn ông.Nó giằng xé,xỉ vả,phỉ nhổ lên lòng tự trọng của người đàn bà.&lt;br /&gt;Đau đớn không phải là một món khoái khẩu của con người.&lt;br /&gt;Đêm mưa, người đàn bà yếu đuối đến khốn cùng.Người đàn ông hiểu.Người đàn ông muốn nói chuyện với người đàn bà.Và nút thắt đã mở,thùng thuốc nổ đã được kích hoạt.Cái gì đã chìm xuống nay lại trồi lên.Cái gì đã bỏ qua nay lại phút chốc hiện về chân thật đến không ngờ.Và cái gì tưởng chừng như đã chết nay lại đội mồ sống dậy mãnh liệt đến đáng sợ.&lt;br /&gt;Không nên khơi mở những gì mà người khác muốn quên lãng.&lt;br /&gt;Người đàn ông im lặng,gánh chịu những lưỡi dao của người đàn bà phóng ào ạt trong không gian tĩnh lặng của đêm - mưa.Lưỡi dao có âm điệu thật nhẹ nhàng nhưng đáng sợ.Lưỡi dao như phi tiêu có gắng thiết bị định vị,biết tìm đến mục tiêu và phá hủy.Đích đến là tâm hồn và trái tim của người đàn ông...thành công trên cả mong đợi.&lt;br /&gt;Phá thì dễ,xây mới khó.&lt;br /&gt;Người đàn ông và người đàn bà xây dựng một tổ ấm đẹp.&lt;br /&gt;Người đàn ông dùng sự phản bội đập vỡ một bức tường trong cái tổ ấm đẹp .&lt;br /&gt;Người đàn bà chắp vá bức tường bằng đau đớn và tuyệt vọng.&lt;br /&gt;Người đàn bà phá sụp hoàn toàn tổ ấm đẹp vì không đủ một thứ : lòng - vị - tha.&lt;br /&gt;Người đàn ông không xây lại tổ ấm vì người đàn ông có một thứ : lòng - tự -trọng.&lt;br /&gt;Và người đàn ông ra đi,không hi vọng tìm một bến đỗ yên bình mới,chỉ hi vọng tìm lấy chút thanh thản trong cuộc đời.&lt;br /&gt;Thanh thản là hai từ rất dễ đánh vần nhưng rất khó định nghĩa&lt;br /&gt;Và người đàn bà ngồi đó, phía bên kia căn phòng,gom góp mảnh vỡ của tổ ấm cho vào hộp cất vào trái tim.&lt;br /&gt;Không níu kéo, không khóc lóc van xin,không giận dữ,không xỉ vả chì chiết,không oán hờn trách giận....bước qua đời nhau là cách tốt nhất để sống tiếp.Và họ bước qua đời nhau!&lt;br /&gt;Bước qua không phải là trốn chạy,đơn giản chỉ là cố - quên - đi - những - gì - cần - phải - lãng - quên&lt;br /&gt;.....đêm của đỗ vỡ!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;******************************&lt;br /&gt;Viết chỉ để thõa mãn cảm xúc và suy nghĩ.Không nhằm vào ai.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30503967216295779-7603481356495805005?l=meggienguyentran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/feeds/7603481356495805005/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=30503967216295779&amp;postID=7603481356495805005' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/7603481356495805005'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/7603481356495805005'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/2008/11/m-ca-v.html' title='Đêm của đỗ vỡ.'/><author><name>Meggie</name><uri>http://www.blogger.com/profile/16070742570664125034</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='29' src='http://2.bp.blogspot.com/-P6VX1akcNq8/TwhwO9cQ6BI/AAAAAAAAA2k/mgDmILLfcto/s220/1134.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SdBVVhy53pI/AAAAAAAAAT0/b9u_elstPrM/s72-c/081106CL1anh11bongdenno.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30503967216295779.post-7142283032400410903</id><published>2008-11-21T07:15:00.000-08:00</published><updated>2011-03-06T09:46:32.138-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Nghĩ'/><title type='text'>...là yêu.</title><content type='html'>&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SdBVhth8kAI/AAAAAAAAAT8/5PsF9UCa8HI/s1600-h/31935744.jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5318845197570576386" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 314px; CURSOR: hand; HEIGHT: 320px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SdBVhth8kAI/AAAAAAAAAT8/5PsF9UCa8HI/s320/31935744.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SdBRpo_DTII/AAAAAAAAATM/AKzEJYtXNY0/s1600-h/31935744.jpg"&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;Có 1 câu chuyện về tình yêu mà nhân vật chính là 2 người điên. Người con trai chỉ biết nói những lời điên rồ, còn người con gái thì chỉ biết dùng đôi mắt vô hồn nhìn người con trai, và cười, một nụ cười của một người điên.&lt;br /&gt;Hai người trước đây ko quen biết, một người ở phương Nam, một người ở phương Bắc. Gia đình của 2 người đều nguyền rủa 2 người là điên, và đuổi 2 người 2 khỏi nhà, làm 2 người phải lưu lạc bốn phương. Người con trai từ phương Nam đi về phương Bắc, còn người con gái đi từ phương Bắc về phương Nam. Người con trai trước đây ko điên, nhưng trong lúc đang ở công trường thi công bị gạch rơi trúng đầu, nên sinh ra điên. Còn người con gái trước đây cũng ko hề điên, trước đây thi đại học người con gái đỗ thủ khoa, nhưng rồi tên của cô trên bảng vàng bị một người có tiền tráo đổi. Và từ đó người con gái ko nói lời nào nữa, và cũng ko đếm xỉa đến bố mẹ, về sau sinh ra bị điên.&lt;br /&gt;Ko biết đã lưu lạc bao lâu mà quần áo của người con trai bẩn thỉu đến mức ko thể chấp nhận đc, giày thì rách đến nỗi ko thể rách hơn nữa, để lộ ra cả những ngón chân bầm tím. Còn chiếc áo màu hồng mà người con gái mặc cũng ko thể gọi là màu hồng đc nữa, phải gọi là màu xám thì đúng hơn.Trên mái tóc rối tung còn có những sợi cỏ khô. Nhưng mặt người con gái vẫn trắng, và trắng một cách thần kỳ, trên tay cầm 1 chai nước khoáng, vừa nhìn người qua đường vừa đờ đẫn cười. Hai người gặp nhau trong một buổi hoàng hôn, khi mà cả 2 người đều phát hiện trong thùng rác có 1 cái bánh bao đã mốc meo. Cả 2 cùng nhảy vào lấy miếng bánh và va đầu vào nhau. Người con trai trợn mắt nhìn người con gái một cách thù hằn, còn người con gái thì nhìn người con trai đờ đẫn cười. Cuối cùng thì kẻ thắng lợi là người con trai, người con trai đã cướp được miếng bánh, mở to đôi môi đen sì gặm miếng bánh 1 miếng, còn người con gái vẫn đứng yên, chỉ đờ đẫn nhìn người con trai và cười. Người con trai nhìn người con gái, và trong mắt người con trai ko có chút gì gọi là động lòng. Người con gái vẫn đờ đẫn nhìn người con trai, từ trong miệng ko ngớt phát ra những tiếng thèm thuồng miếng bánh. Người con trai dừng việc ăn lại, bắt đầu nhìn người con gái, đờ đẫn nhìn, 2 người cứ nhìn nhau như vậy, người con trai ko biểu lộ chút tình cảm nào, người con gái điên điên cười. Người con trai bất ngờ đưa miếng bánh đang ăn dở cho người con gái, người con gái vội vàng cầm lấy và ăn ngấu nghiến. Người con trai bỏ đi, ko quay đầu lại nhìn. Lúc người con trai về đến căn nhà bỏ hoàng, nơi người con trai đang tá túc, quay đầu lại thì nhìn thấy người con gái. Thì ra người con gái đi theo sau người con trai đến tận nơi này, người con gái cứ đờ đẫn nhìn người con trai cười, cả 2 ko nói câu nào, người con gái từ đó ở bên cạnh người con trai. Tối, lúc ngủ, người con trai cảm thấy thật ấm áp, một cảm giác mà trước đây chưa hề có, người con gái nằm bên cạnh người con trai, ngủ một giấc thật ngon lành, nhìn người con gái lúc ngủ ko hề giống 1 người điên.&lt;br /&gt;Hai người cứ như vậy sống cùng nhau. Ban ngày cả 2 người đi kiếm đồ ăn ở ngoài đường, ban đêm thì về chỗ ngủ. Cuộc sống cứ ngày ngày trôi qua như thế. Một ngày ko hiểu người con trai kiếm đâu ra một chiếc nhẫn đã biến thành màu xanh, đưa cho người con gái đeo. Người con gái nhìn người con trai đờ đẫn cười, đêm đó người con gái cười nhiều đến nỗi phá tan bầu ko khí yên tĩnh. Rồi cười ra nước mắt, người con gái bắt đầu khóc, ôm người con trai và khóc. Người con trai đứng yên, trên mặt vẫn ko biểu lộ một chút tình cảm nào.&lt;br /&gt;Về sau người con gái bị bệnh, từ trước đến nay người con gái chưa bao giờ bị, nhưng bây giờ đã bị bệnh, và bị bệnh nặng. Ban ngày người con gái ko thể cùng người con trai đi kiếm đồ ăn, ko thể nhìn người con trai và cười. Người con trai một mình đi kiếm đồ. Buổi trưa bất chợt người con trai cầm về 1 chai nước khoáng và 1 cái bánh bao còn mới nguyên. Trên mặt người con trai có mấy vết xước, còn ngón tay thì thâm tím, và trên môi có mấy vệt máu. Thì ra trong lúc cướp nước khoáng và bánh bao về cho người con gái, người con trai bị chủ hàng đánh. Người con gái nhắm mắt, ko nhìn người con trai cười như trước đây. Người con trai đưa bánh cho người con gái, nhưng người con gái ko ăn. Người con gái sắp chết rồi, toàn thân nóng rực, bắt đầu hôn mê. Nét mặt người con trai lần đầu tiên biểu lộ tình cảm, một vẻ mặt hoang mang. Người con trai chạy ra đường, nhìn thấy một người mặc áo xanh cảnh sát liền khóc, cũng là lần đầu tiên khóc, ko ngớt miệng nói “cứu người”. Người mặc quân phục xanh liền gạt người con trai ra, và chửi “cút đi! Mình cũng thật là đen đủi, ra đường ko để ý”. Người con trai nằm cúi xuống đất, ngửa mặt lên cầu xin. Người mặc quân phục xanh đá người con trai mấy cái, và nhỏ nước bọt vào người con trai rồi bỏ đi. Người con trai mãi hồi lâu mới lồm cồm bò dậy, trên mặt nước mắt đã chảy thành hàng.&lt;br /&gt;Người con trai quay về bế người con gái ra ngoài đường. Người trên đường qua lại rất đông, nhưng ko một ai chú ý đến 2 người. Người nào nhìn thì cũng nhìn qua rồi nhanh chóng bước qua. Người con trai đặt người con gái lên đường, ko còn mong chờ gì người qua đường nữa. Người con gái bây giờ đã thở yếu lắm rồi. Người con trai liền nhặt một miếng kính vỡ ở trên đường. Miếng kính có 1 đầu rất nhọn và sắc. Người con trai dùng miếng kính cắt vào tay người con gái, máu từ tay người con gái bắn cả vào mặt người con trai. Người con trai cười “ha ha, tôi giết người rồi, các người nhìn ta giết người đây ...” Xe cứu hộ đến, người con gái được đem lên xe. Còn những người qua đường thì nguyền rủa người con trai rồi lại bước đi. Người con gái cuối cùng ko qua khỏi vì máu mất nhiều quá, người con gái lúc chết vẫn cười, tay vẫn giữ lấy chiếc nhẫn người con trai tặng trước đây. Còn người con trai vẫn đứng đợi, đợi mãi người con gái vẫn ko quay trở lại. Người con trai khóc, khóc cả đêm, khóc đến nỗi chẳng còn ai chú ý đến người con trai khóc nữa.&lt;br /&gt;Và tại thùng rác nơi 2 người lần đầu tiên gặp nhau trước đây, người ta tìm thấy xác người con trai. Nụ cười trên mặt người con trai đã tắt , và vẫn ôm vào ngực 1 cái bánh bao mốc meo và 1 chai nước khoáng chưa mở."&lt;br /&gt;******************************************&lt;br /&gt;Vô tình đọc được bên blog của một người xa lạ.&lt;br /&gt;Ban đầu không chú ý đọc,nhưng càng đọc càng bị cuốn vào.&lt;br /&gt;Đọc xong rồi thấy đau quá,suy nghĩ hồi lâu và khóc.Có thể có thật,có thể hư cấu.Nhưng nhìn chung .....đau quá.&lt;br /&gt;Người sống với người,cái gì mới là quan trong nhất : tiền,quyền lực,tâm hồn...không biết nữa,làm người khó quá.&lt;br /&gt;Từng có người hỏi mình rằng " Làm một người điên với một người bình thường thì cái nào sướng hơn?".Không dám trả lời, câm lặng một lúc lâu rồi bật lên thành tiếng " Không biết"&lt;br /&gt;Có những người sở hữu một cuộc sống an lành,hạnh phúc vui vẻ.Đối với họ,cuộc sống là quà tặng của chúa trời,không gì thay thế được.Nhưng có những người lẩm bẩm chỉ mong muốn trở thành một kẻ điên,một người thực vật để không phải tiếp tục cuộc sống này nữa.Đối với họ,cuộc sống sao mà khổ sở và bế tắc quá,cứ phải nghĩ suy,dằn vặt,đau đớn.Và trở thành người điên xem ra là giải pháp không tồi.Vậy người bình thường và người điên thì cái gì tốt hơn?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30503967216295779-7142283032400410903?l=meggienguyentran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/feeds/7142283032400410903/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=30503967216295779&amp;postID=7142283032400410903' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/7142283032400410903'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/7142283032400410903'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/2008/11/blog-post.html' title='...là yêu.'/><author><name>Meggie</name><uri>http://www.blogger.com/profile/16070742570664125034</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='29' src='http://2.bp.blogspot.com/-P6VX1akcNq8/TwhwO9cQ6BI/AAAAAAAAA2k/mgDmILLfcto/s220/1134.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SdBVhth8kAI/AAAAAAAAAT8/5PsF9UCa8HI/s72-c/31935744.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30503967216295779.post-2129759334667658785</id><published>2008-11-21T07:06:00.000-08:00</published><updated>2011-03-06T09:46:49.621-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='vụn'/><title type='text'>....</title><content type='html'>&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SdBVzHctOsI/AAAAAAAAAUE/dPBeSe-gS6A/s1600-h/99796433kd7.jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5318845496585697986" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 320px; CURSOR: hand; HEIGHT: 213px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SdBVzHctOsI/AAAAAAAAAUE/dPBeSe-gS6A/s320/99796433kd7.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;  &lt;div align="left"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SdBRE5yVlmI/AAAAAAAAATE/_8JYJnL97fQ/s1600-h/99796433kd7.jpg"&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="left"&gt;Đêm khuya lạnh,mười hai hồi chuông đổ&lt;br /&gt;tiếng ngân rung như thầm nhắc điều gì&lt;br /&gt;của quá khứ,hay tương lai sẽ đến&lt;br /&gt;phải trốn đi hay dũng cảm đối đầu&lt;br /&gt;bước tới trước...&lt;br /&gt;tương lai sẽ sáng đẹp?&lt;br /&gt;bước thụt lui...&lt;br /&gt;quá khứ sẽ bủa vây?&lt;br /&gt;Không chờ đợi, nhưng ta luôn mong muốn có tương lai,có cả quá khứ này&lt;br /&gt;mọi chọn lựa sẽ chẳng hề ý nghĩa&lt;br /&gt;nếu lòng ta cứ nhấn nhá mong chờ&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30503967216295779-2129759334667658785?l=meggienguyentran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/feeds/2129759334667658785/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=30503967216295779&amp;postID=2129759334667658785' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/2129759334667658785'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/2129759334667658785'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/2008/11/vit-nhm-o.html' title='....'/><author><name>Meggie</name><uri>http://www.blogger.com/profile/16070742570664125034</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='29' src='http://2.bp.blogspot.com/-P6VX1akcNq8/TwhwO9cQ6BI/AAAAAAAAA2k/mgDmILLfcto/s220/1134.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SdBVzHctOsI/AAAAAAAAAUE/dPBeSe-gS6A/s72-c/99796433kd7.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30503967216295779.post-7046594284383276543</id><published>2008-11-21T05:42:00.000-08:00</published><updated>2011-03-06T09:46:53.771-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='vụn'/><title type='text'>lãng xẹt!</title><content type='html'>&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SdBWCsM41pI/AAAAAAAAAUM/pNHfoJO2xQo/s1600-h/Avatar531982[1].jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5318845764149499538" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 160px; CURSOR: hand; HEIGHT: 157px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SdBWCsM41pI/AAAAAAAAAUM/pNHfoJO2xQo/s320/Avatar531982%5B1%5D.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;Em thức dậy sau giấc nồng không mộng mị&lt;br /&gt;không mơ về anh&lt;br /&gt;không mơ về chúng ta&lt;br /&gt;em nhún nhẩy,đặt chân xuống nền đất&lt;br /&gt;dép bông xinh,sàn gỗ đẫm mùi thơm&lt;br /&gt;áo choàng hững hờ khoác ngang vai&lt;br /&gt;lại nhún nhẩy tiến về ô cửa sổ&lt;br /&gt;bật tung then cài ,đẩy tung cánh cửa&lt;br /&gt;nắng ùa vào,gió cũng lén đi theo&lt;br /&gt;"này,xấu lắm nhé anh gió&lt;br /&gt;ai mời vào mà lẳng lặng đi theo!"&lt;br /&gt;gió đỏ mặt,thỏ thẻ cất lời&lt;br /&gt;" vì hôm nay nắng đẹp và em xinh&lt;br /&gt;sau giấc đầy,mắt đã thôi mệt mỏi&lt;br /&gt;da căng thơm mùi sức trẻ dâng trào&lt;br /&gt;khớp xương non đã thôi kêu khóc&lt;br /&gt;đôi chân mềm cũng đã thôi than&lt;br /&gt;môi mọng đỏ không thâm màu máu&lt;br /&gt;má hây hây như nắng ửng đầu xuân&lt;br /&gt;em đã khác,tâm hồn em cũng khác&lt;br /&gt;không còn đau đớn, không còn ảo vọng vào tình yêu&lt;br /&gt;và em đẹp như chưa từng đẹp hơn thế&lt;br /&gt;em iu đời nên em đẹp thêm hơn"&lt;br /&gt;.........................................&lt;br /&gt;Hết hứng viết...lãng ghê ông ơi&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30503967216295779-7046594284383276543?l=meggienguyentran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/feeds/7046594284383276543/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=30503967216295779&amp;postID=7046594284383276543' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/7046594284383276543'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/7046594284383276543'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/2008/11/lng-xt.html' title='lãng xẹt!'/><author><name>Meggie</name><uri>http://www.blogger.com/profile/16070742570664125034</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='29' src='http://2.bp.blogspot.com/-P6VX1akcNq8/TwhwO9cQ6BI/AAAAAAAAA2k/mgDmILLfcto/s220/1134.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SdBWCsM41pI/AAAAAAAAAUM/pNHfoJO2xQo/s72-c/Avatar531982%5B1%5D.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30503967216295779.post-4407075600468701998</id><published>2008-11-21T05:41:00.000-08:00</published><updated>2011-03-06T09:46:58.068-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='vụn'/><title type='text'>Thõa mãn.</title><content type='html'>&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SdBQIxmFKSI/AAAAAAAAASk/xIa30c480Hc/s1600-h/483e3e89b5415.jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5318839271606790434" style="FLOAT: left; MARGIN: 0px 10px 10px 0px; WIDTH: 230px; CURSOR: hand; HEIGHT: 320px" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SdBQIxmFKSI/AAAAAAAAASk/xIa30c480Hc/s320/483e3e89b5415.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SSa6z3FbiwI/AAAAAAAAAHk/kCBgZa0JUT8/s1600-h/483e3e89b5415.jpg"&gt;&lt;/a&gt;Chợt về trong khoảng khắc nhẹ nhàng của một chiều tà nhợt nhạt mỡ gà ,cánh tay siết chặt,kéo nép thân thể vào lòng giữ chặt...sợ mất đến thế sao?&lt;br /&gt;Giơ tay tát thẳng...bốp....cười rũ rượi,cười man dại như thú vật,lồng lộn điên đảo như thú mắc bẫy....tay đan xem,nắm chặt,bấu víu,cào xé thân thể đau đớn....đau đớn đến đớn hèn....lại cười...lại rũ rượi...lại thú vật....lại man dại....bẩn thỉu chất đống như bãi rác một chiều cuối tuần!&lt;br /&gt;Thiếp đi...chạy đi...chạy đi...đừng dừng lại...dừng là chết đó...lại chạy...lại cười....lại vẫn vậy - lại vẫn thế - lại vẫn.......&lt;br /&gt;Đập đầu vào tường....đập tay vào tường...đập cả thân thể đã nát từ thời mê dại vào khoảng tường nhơ nhớp....tường đỏ...dòng thạch nhũ đỏ lăn lăn.....óng ánh,sóng sánh,mềm mại....tanh tưởi...mùi của tử khí...lại cười...không man dại nữa, không thú vật nữa...cười như đang khóc,cười khi nước mắt lăn dài ấm áp trên gò má cao hây hẩy.....cười như chưa một lần cười trong lúc khóc......&lt;br /&gt;Vuốt nhẹ đôi mắt...mắt nhắm....tay xuôi...chân xuôi....thân thể xuôi theo dòng nước đỏ...lềnh bềnh...trương sình...thối rửa....xương trắng.....vui!&lt;br /&gt;...............................................&lt;br /&gt;Đêm cuồng loạn với ....quá khứ.....thõa mãn vô cùng trên thể xác gầy gò nhơ nhớp của quá khứ............&lt;br /&gt;Át chế hiện tại,quấy rối tương lai.......đã đến lúc hỏa thiêu xương tàn quá khứ....&lt;br /&gt;................................................&lt;br /&gt;Bùng bùng cháy đỏ...lửa vàng nhảy múa với lửa đỏ......mùi xương thiêu thơm phưng phức....quyện vào không khí mềm mại như mảnh lụa vuốt ve cơ thể người thiếu nữ trinh nguyên......khói trắng bốc lên mờ ảo nhưng gay gắt......&lt;br /&gt;Ghiền nát từng hạt tro nhỏ xinh quăng xuống đáy mồ thời gian.........thõa mãn quá!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30503967216295779-4407075600468701998?l=meggienguyentran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/feeds/4407075600468701998/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=30503967216295779&amp;postID=4407075600468701998' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/4407075600468701998'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/4407075600468701998'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/2008/11/tha-mn.html' title='Thõa mãn.'/><author><name>Meggie</name><uri>http://www.blogger.com/profile/16070742570664125034</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='29' src='http://2.bp.blogspot.com/-P6VX1akcNq8/TwhwO9cQ6BI/AAAAAAAAA2k/mgDmILLfcto/s220/1134.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SdBQIxmFKSI/AAAAAAAAASk/xIa30c480Hc/s72-c/483e3e89b5415.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30503967216295779.post-2232678128006779684</id><published>2008-11-21T05:36:00.000-08:00</published><updated>2011-03-06T09:47:12.270-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='vụn'/><title type='text'>Mênh mông.</title><content type='html'>&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SdBP5gjZltI/AAAAAAAAASc/1qcmBVy3FuQ/s1600-h/phong_canh49.jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5318839009334105810" style="FLOAT: left; MARGIN: 0px 10px 10px 0px; WIDTH: 320px; CURSOR: hand; HEIGHT: 217px" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SdBP5gjZltI/AAAAAAAAASc/1qcmBVy3FuQ/s320/phong_canh49.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SSa5oU-g3sI/AAAAAAAAAHc/ta8kYrezdK0/s1600-h/phong_canh49.jpg"&gt;&lt;/a&gt;..................mênh mông giữa muôn trùng nỗi nhớ........&lt;br /&gt;mênh mông giữa khoảng trời dài rộng của mùa thu........................................&lt;br /&gt;lần mò trong từng khoảng trắng kí ức...................mênh mông vô định........&lt;br /&gt;......đưa tay vuốt tóc....mênh mông suy nghĩ chuyện thời gian....................&lt;br /&gt;........chạm khẽ vào môi hồng..................chạm khẽ vào đôi mắt...............&lt;br /&gt;mênh mông một cửa sổ tâm hồn.........................................................&lt;br /&gt;với tay níu lấy gót giày nỗi buồn.............................bám chặt lấy đôi bờ thời gian ....rêu phong....trượt ngã trên chính cuộc đời mình.......................&lt;br /&gt;...........mênh mông những khoảng tối sáng chồng chéo nhau,nuốt trọn lẫn nhau...........&lt;br /&gt;.............nếu quay về được quá khứ..............mênh mông hay chật chội ............vui sướng hay khổ đau...........hi vọng hay tuyệt vọng...............hạnh phúc hay xé lòng...............mênh mông dấu hỏi nhảy vô bờ.........&lt;br /&gt;nếu đặt chân đến tương lai..............sẽ biết được gì....sẽ quên được gì................có núi tiếc quá khứ.......có chần chừ lòng yêu thương..................mênh mông những dấu cảm thán!&lt;br /&gt;.......mênh mông....mênh mông.....&lt;br /&gt;cuối con đường quanh co sẽ có một lối thoát ?&lt;br /&gt;cuối con đường khúc khủy phải chăng có chút ánh sáng hẹp hòi?&lt;br /&gt;....mênh mông con đường chật hẹp........&lt;br /&gt;....mênh mông ánh sáng hẹp hòi.....&lt;br /&gt;uh, mênh mông quá !&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30503967216295779-2232678128006779684?l=meggienguyentran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/feeds/2232678128006779684/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=30503967216295779&amp;postID=2232678128006779684' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/2232678128006779684'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/2232678128006779684'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/2008/11/mnh-mng.html' title='Mênh mông.'/><author><name>Meggie</name><uri>http://www.blogger.com/profile/16070742570664125034</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='29' src='http://2.bp.blogspot.com/-P6VX1akcNq8/TwhwO9cQ6BI/AAAAAAAAA2k/mgDmILLfcto/s220/1134.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SdBP5gjZltI/AAAAAAAAASc/1qcmBVy3FuQ/s72-c/phong_canh49.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30503967216295779.post-1244976842542783293</id><published>2008-11-21T05:34:00.001-08:00</published><updated>2011-03-06T09:47:18.027-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nhật ký'/><title type='text'>Đêm chơi trò nói thật.</title><content type='html'>&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SdBPLJ1EYRI/AAAAAAAAASU/5viDkgEF94E/s1600-h/8131.jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5318838212960215314" style="FLOAT: left; MARGIN: 0px 10px 10px 0px; WIDTH: 266px; CURSOR: hand; HEIGHT: 320px" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SdBPLJ1EYRI/AAAAAAAAASU/5viDkgEF94E/s320/8131.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SSa5IdQXfpI/AAAAAAAAAHU/K5D-z3HzPJA/s1600-h/8131.jpg"&gt;&lt;/a&gt;Thời gian bắt đầu viết : 2h08 AM 1/10/2007&lt;br /&gt;1...6&lt;br /&gt;Tôi sống giống như những đứa trẻ bình thường,vui chơi ca hát,chơi đồ hàng,nấu ăn, chơi trò gia đình.Sáng ngủ dậy,mẹ đưa tới nhà trẻ,chiều về nhà.Cứ thế,tôi sống bình thường như vốn dĩ nó bình thường.&lt;br /&gt;Ba mẹ bận đi làm, tôi ở với bà nội.Nội nuôi heo,mấy con heo xinh xắn lắm.Nội nói,hồi xưa mỗi lần tôi không chịu ăn là nội lại ẳm ra xem mấy con heo," con không ăn nội cho heo ắn hết à", thế là hả mỏ để nội đút,không thì heo ăn mất phần.Zuizui.&lt;br /&gt;Nếu mấy bé gái thời ấy thích chải chuốt, cặp tóc,chơi búp bê thì ngược lại, tôi khoái vọc đất vọc cát hơn.Tôi có thể ngồi chơi cát hàng giờ không chán.Pó tay thật!Chính vì vậy mà trong cái trí nhớ mốc meo của tôi không hề có một hình tượng bóng bẩy của cô búp bê nào hả.&lt;br /&gt;Mẹ bảo ngày xưa tôi chỉ dễ chịu mỗi chuyện ngủ,còn mấy chuyện khác thì khóc chịu lắm.Mẹ đi làm,về nhà mệt mỏi...tôi lớn lên cùng với máy cát sét thay cho điệu ru của mẹ.Ba mẹ mua một cái cát sét nhỏ màu đỏ,xinh lắm [ hồi ấy có cái cát sét là ngon rồi ].Nhà có 3 cuộn băng : một cuộn nhạc Trịnh Công Sơn,một cuộn nhạc quốc tế do dượng Giáo cho,một cuộn nhạc tiền chiến trữ tình.Thế đó, tôi lớn lên với nhạc Trịnh, với Ngô Thụy Miên ,Vũ Thành An...chứ không lớn lên với " ầu ơ ví dầu,cầu dán đóng đinh...".Cũng hay!.Đến bây giờ, tôi vẫn trung thành với ba dòng nhạc ấy, dù ít nhiều cũng đã có sự thay đổi.&lt;br /&gt;7...11&lt;br /&gt;Ngày ngày vẫn cắp sách đến trường.Thầy cô dạy gì tôi học nấy.Lúc này gần như chưa định hình nên tính cách của tôi,vẫn ham chơi.Tôi có nhiều bạn,mọi thành phần.Tôi có thói quen không chê bạn,ai muốn làm bạn với tôi thì cứ đến,còn ai không cần thì cứ đi,không lưu luyến.&lt;br /&gt;Nếu chọn lựa một điều gì đó khiến tôi nhớ nhất trong suốt những năm học cấp 1 chính là hai vợ chồng thầy giáo cô giáo đã dạy tôi năm lớp 4 và lớp 5.Nói thẳng ra là tôi không ưa họ,ghét.Tôi vẫn nhớ như in cái buổi sáng tôi học lớp 5,tôi bị sốt xuất huyết,nhưng tiếc bài tôi vẫn đi học.Hôm ấy sốt,mệt, đầu óc nặng trĩu,thầy gọi tôi lên bảng,tôi không nhớ bài tập ngày hôm ấy là gì.Chỉ nhớ tôi mệt,đầu óc không nghĩ được gì và tôi không làm được nó.Thầy quất thẳng vào mông tôi, đau,tôi khụy xuống.Thầy đến gần nói " còn giả bộ à".Tôi đứng phắt dậy,bấu tay trái vào bảng,những chiếc móng cắm sâu vào da thịt.Tay phải tiếp tục cầm phấn ghi...Tôi được về chỗ,ngồi khụy xuống,tay chân run lẩy bẩy,mồ hôi ra nhiều...tối đó tôi được ba mẹ chở vào bệnh xá chuyền 2 bình nước....Tôi ghét bị đối xử như vậy.&lt;br /&gt;Cũng trong thời gian này tôi gặp gỡ với một người bạn thật đặc biệt : Hùng.Cậu bạn ấy là dân xóm chiếu, hơi anh chị,ngồi trước tôi.Trong lớp không phải ai cũng ưa bạn ấy.Mới đầu tôi cũng ngại tiếp xúc,nhưng dần dà tôi phát hiện cậu ấy có cái gì đó rất hay.Cậu ấy hay kể chuyện cho tôi nghe,nào là đi nghĩa địa vào 12h đêm,nào là câu cá trộm,nào là lên núi hái quả dung dăng dung dẻ...Tôi cười suốt,dù biết rằng trong câu chuyện ấy chỉ có 1% là sự thật.Cậu bạn ấy học rất tệ,hình như lớn tuổi hơn tôi.Cậu ấy hay mang cho tôi mấy chiếc kẹp tóc rất xinh,mua kem cho tôi nữa.Cậu ấy là bạn của tôi đấy.Chính cậu ấy là người đã dạy tôi biết một điều quan trọng trong cuộc sống : không nên phán đoán con người ta qua vẻ bề ngoài.Một đứa nhóc hiểu được một chân lí nho nhỏ qua một đứa nhóc khác.&lt;br /&gt;Suốt quãng thời gian cấp 1 là khoảng thời gian tôi đi bộ với Tuyết,cô bạn gần nhà học chung lớp.Tuyết vui tính, học giỏi,hơi nhí nhảnh.Tuyết là một người bạn tốt.Chúng tôi thường hẹn nhau đi học cũng như đi về.Quãng đường từ nhà đến trường không xa lắm,nhưng cũng không thật gần.Ấy thế mà tụi tôi đi bộ suốt từ lớp 1 cho đến lớp 5...vui thật.&lt;br /&gt;Nhưng nếu kể về quãng thời gian này mà không nhắc đến sự xuất hiện của Mimi thì thật sự là một thiếu sót không thể chấp nhận được.Tôi không nhớ rõ thời gian chính xác mẹ đem Mimi về,nhưng chắc chắn là tính từ ngày mimi về với tôi cho đến nay là hơn 11 năm.Lí do mẹ mua mimi cho tôi thật sự rất trẻ con.Trong một lần đi chơi với họ hàng,lên nhà cô tôi [ em ruột của ba],tôi phát hiện một con gấu bông màu cam nhỏ - là đồ chơi của em họ tôi.Không hiểu tại sao tôi lại cứ giữ chặc lấy nó, không bỏ tay ra được,còn đánh lộn với em nữa.Thế là cô tôi đành cho tôi ẳm con gấu ấy về nhà,chứ tôi thì nhất định không buông tha con gấu cam cam ấy.Có lẽ ngại nên ngày hôm sau mẹ mang mimi về cho tôi.Nhìn thấy mimi, tôi quăng con gấu cam cam qua một bên ngay lập tức,có mới nới cũ.Nhưng ngày ấy mimi to quá tôi ôm không vừa nên không thể tha mimi đi khoe đó đây được.Chỉ tối ngủ mới ôm chặt được mimi.Qua bao nhiêu băn tháng, tôi vẫn giữ mimi bên mình,mặc dù ba mẹ đã từng nói rằng " mày mà không vứt con gấu đó ,tao đập chết" [ vì lâu rồi nên lông của mimi cũng bị sức ra một ít...tôi bị viêm mũi dị ứng mạn tính cũng vì mimi].Nhưng tôi chưa bao giờ có ý định quăng mimi qua một bên cả.Không có nó tôi không tài nào ngủ được.Tôi nhớ có lần ba dẫn tôi đi theo đến Nha Trang,tham dự cuộc họp thường niên chi đó của bộ công an.Ba không cho đem mimi theo, thế là suốt 3 đêm liền tôi không ngủ nổi quá 5 tiếng đồng hồ.Mắt thâm quần...mẹ la ba.Đôi khi ba nói " chứ mai mốt mày lấy chồng sinh con thì sao?",tôi đáp gọn lõn " Tới đó thì chồng một bên ,mimi một bên".Ba lắc đầu ngao ngán.&lt;br /&gt;Cuối năm lớp 5,mẹ mua cho tôi xe đạp.Một chiếc mini Trung Quốc màu bạc,tôi thích chiếc xe này lắm.Tôi còn bon bon trên nó cho đến năm 12 lận,và nó cũng đã thay hình đổi dạng khá nhiều lần.Ôi, cái xe đạp cà tàng.&lt;br /&gt;12...15&lt;br /&gt;Bước lên THCS tôi có nhiều thay đổi,ngoài cái chuyện bình thường là lớn thêm một chút.Tôi bắt đầu nhận ra vài điều bất ổn trong gia đình.Quan hệ giữa ba mẹ, giữa mẹ và bà nội,giữ tôi và ba mẹ.Nhưng lúc này vẫn chưa có gì là rõ ràng nên tôi cứ tạm để cái cảm giác bất an ấy trong tiềm thức non nớt của mình.&lt;br /&gt;Tôi được thầy Thận- giáo viên dạy toán,bạn ba -xách đầu qua lớp thầy dạy,gặp ngay cái đám bạn chi cốt,thế là vui cùng trời.&lt;br /&gt;Ngoài cái đám lộn xộn hồi cấp 1,tôi còn quen với nhiều bạn mới.Trong đó có Nhã,cậu bạn mũm mỉm dễ thương,xinh trai,mắt mơ màng,trắng trẻo.Tôi thích nhìn cậu ấy.Đẹp mừ!&lt;br /&gt;Nhưng năm cấp hai cũng là năm hình thành trong tôi một thói quen nguy hiểm...thụ động.Năm lớp 6, tôi thường xuyên giơ tay phát biểu xây dựng bài.Nhưng càng về sau tôi lại càng thụ động đi rất nhiều.Và bắt đầu từ lớp 8 và lớp 9, trong sổ liên lạc của tôi thường xuyên xuất hiện cụm từ " còn thụ động trong học tập"...riết rồi quen, ba mẹ cũng quen với cụm từ đó luôn.&lt;br /&gt;Có thể nói, khoảng thời gian cuối cấp hai đã quyết định rất nhiều đến việc hình thành tính cách của tôi hiện tại.Sự thay đổi từ một cô bé vui vẻ hay cười, sống lạc quan yêu thương trở thành một cô bé " cười ngoài-đau trong" được mở màn với sự kiện...rớt trường chuyên.Nhóm 5 đứa,3 đứa đậu,2 đứa rớt,tôi và Vũ bà già.Ba mẹ mắng mỏ,anh hai chửi mắng,những câu nói vượt quá sự tưởng tượng của tôi,đánh thẳng vào lòng tôi.Chấp nhận,không phản kháng.Nhưng trong đầu tôi bắt đầu nhận thức rõ cuộc sống đã thay đổi,tôi học được cách nuốt nước mắt vàotrong lòng,học được cách câm lặng trong chính cuộc sống của mình.Tốt,một sự thay đổi làm tiền đề cho hàng loạt sự thay đổi sau này.&lt;br /&gt;16...18&lt;br /&gt;Vào trường mới,bạn bè mới,cách học mới....tôi bị khớp.Lần đâu tiên tôi nhận được một con 0 môn toán, choáng váng nặng nề.Tôi dấu thật sâu vào ngăn cặp, không dám cho ba mẹ biêt.Ấy thế mà khi tôi đi học, mẹ lục cặp coi,lôi nó ra...tôi bị một cái tát vào mặt.Đau xé lòng.Ba mắng chửi những câu mà có lẽ suốt cuộc đời này tôi vẫn nhớ rõ,và nó sẽ theo tôi đi hết cuộc đời này.Tôi chấp nhận,không phản kháng.Tôi vất vả để qua được năm lớp 10 với kết quả trung bình dừng chân ở mức 7,4.Ác mộng!&lt;br /&gt;Hết lướp 10, trường tổ chức thi vào lớp chọn,ba bảo tôi thi, tôi cũng thi...đậu.Tôi vào lớp chọn, nghe mới cao sang làm sao.Ba bảo tôi thi học sinh giỏi, tôi cũng vác cặp đi thi...đậu,đội tuyển sinh vật,học bồ dưỡng...tôi làm những gì ba muốn.&lt;br /&gt;Năm 12 tôi nói với ba tôi không đi thi học sinh giỏi nữa,ba bảo tùy.Nhưng nhìn ba, tôi biết ba muốn tôi thi, truyền thống mà.Thế là không một chữ trong đầu, tôi vác mũ đi thi,cho có lệ...lại đậu [ tôi kể ra không phải để khoe khoang,mà những sự kiện này gắn kết với nhau rất chặt chẽ,ảnh hưởng đến kết cục sau này ].Tôi tham gia đội tuyển được một tuần,tôi bỏ.Ba rất tức giận,nhưng nghĩ là năm cuối nên ba không mắng mỏ nhiều.Đùng một cái tôi bị gọi vào đội tuyển đi thi cấp tỉnh,không bồi dưỡng,thiếu người nên kêu tôi vào.Tôi còn nhớ rõ ngày ấy,cô Linh- tổ trưởng có nói rằng " nó có học bồi dưỡng đâu mà đưa đi thi".Uh, không học.Nhà trường ưu tiên cho mấy đứa đi thi học sinh giỏi được ở nhà ôn thi,tôi cũng vậy.Chỉ khác là tôi không ôn khỉ gì về sinh vật hết,mà chỉ học mấy môn thi Đh.Ngày thi đến, tôi cũng vác ít sách vở ra ôn.Tôi đi thi hùng dũng chưa từng thấy,hiên ngang vô cùng.Biết gì đâu mà thi!...Phát đề,đọc xong muốn xỉu,2 trang giấy a4 kín bốn mặt,làm trong 3 tiếng đồng hồ.Khiếp đảm! tôi làm trong 1 tiếng rưỡi,còn nửa còn lại cùng với một nhỏ trong đội tuyển ...ngủ.Nộp bài,tụi nó bàn tán xôn xao,tôi cứ thế dắt xe đạp đi về ăn cơm,chiều còn thi tiếp.Chiều,lại 2 tờ a4 kín chữ,lại quẹt quẹt, nhưng lần này quẹt lâu hơn ,gần 2h30 phút mới xong.Thi xong tôi hí hửng đi về, đậu rớt là chuyện của trời.Kệ ba , kệ cô Linh....Tôi đậu,thằng nhỏ trong đội tuyển rớt,cô Linh im lặng,ba vui.Đợt sau đó tôi bị gọi đi thi thực hành, tôi từ chối, mệt lắm rồi.Ba chấp nhận vì tôi viện lí do là tập trung ôn thi tốt nghiệp.&lt;br /&gt;Tôi đi thi tốt nghiệp như đi chơi,học ba chớp ba nhá,thi địa lí không thèm học lấy một chữ,văn cũng rứa.Ba mắng quài,kệ.Ngày thi tôi đòi đi xe đạp,ba bảo để ba chở, từ nhà tôi lên chỗ thi cũng không gần.Uh, ba chở.Ngặt nỗi mỗi khi làm bài ra là ông hỏi này hỏi nọ.Đặc biệt là thi văn- sử -địa.Tôi nói làm được,ba gắt " làm được là làm được bao nhiêu chứ" -" làm hết".Đợt đó tôi thi tốt nghiệp không hề thấp : toán 9-hóa9-anh 8.5-sử 8-địa 8.5-văn 9.Ba vui,mẹ vui, cả nhà vui....&lt;br /&gt;...đùng! tôi rớt ĐH nguyện vọng một, rớt kinh tế.Tôi chông chênh,ba mẹ và cả nhà ùa vào "nói".Những sai lầm của quá khứ được lôi ra nói hết.Tôi không khóc,không phải vì điếng người,cũng không hiểu tại sao,chỉ đơn giản là không khóc.Quãng thời gian khó sống.Tôi lặng lẽ như cái bóng, quan sát mọi chuyện xung quanh với cặp mắt dè chừng kẻ thù.Tôi bắt đầu hiểu ra nhiều thứ,học được nhiều thứ,khôn lên nhiều thứ.Có lẽ cái kết quả tốt nghiệp và tấm bằng học sinh giỏi đã làm ba mẹ tôi kì vọng quá nhiều nên khi đỗ vỡ, ông bà cũng đau lắm.Tôi chấp nhận chuyện bị chửi mắng vì họ có quyền như vậy.Họ có quyền, tôi hiểu.&lt;br /&gt;Tôi đậu nguyện vọng 2 vào Đh Mở TP HCM.Ba muốn tôi ôn thêm một năm nhưng tôi không đồng ý.Ba chấp nhận " mày tự chọn thì tự chịu trách nhiệm".Uh, đồng ý.Thế là tôi khăn gói vào Sg cùng với một con người đã biến đổi hoàn toàn.&lt;br /&gt;Tôi biến đổi.!&lt;br /&gt;Thời gian kết thúc : 3h46 AM 1/10/2007 , vừa viết vừa chat với Kumy.&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30503967216295779-1244976842542783293?l=meggienguyentran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/feeds/1244976842542783293/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=30503967216295779&amp;postID=1244976842542783293' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/1244976842542783293'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/1244976842542783293'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/2008/11/m-chi-tr-ni-tht.html' title='Đêm chơi trò nói thật.'/><author><name>Meggie</name><uri>http://www.blogger.com/profile/16070742570664125034</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='29' src='http://2.bp.blogspot.com/-P6VX1akcNq8/TwhwO9cQ6BI/AAAAAAAAA2k/mgDmILLfcto/s220/1134.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SdBPLJ1EYRI/AAAAAAAAASU/5viDkgEF94E/s72-c/8131.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30503967216295779.post-6131603714423351383</id><published>2008-11-21T05:30:00.000-08:00</published><updated>2011-03-06T09:47:33.709-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='vụn'/><title type='text'>Gói trọn đời mình.</title><content type='html'>&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SdBO7k8DCxI/AAAAAAAAASM/oP5F7wPW6mw/s1600-h/08.jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5318837945359338258" style="FLOAT: left; MARGIN: 0px 10px 10px 0px; WIDTH: 320px; CURSOR: hand; HEIGHT: 244px" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SdBO7k8DCxI/AAAAAAAAASM/oP5F7wPW6mw/s320/08.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SSa4lg3xn8I/AAAAAAAAAHM/ezr0LQvVWeE/s1600-h/08.jpg"&gt;&lt;/a&gt;Con người đôi khi luôn gắng gượng giữ chặt lấy một cái gì đó mơ hồ đến vô cùng.Kumy nói đúng,hạnh phúc không phải của mình thì giữ lại có ích chi? .....&lt;br /&gt;Nhưng nếu trong khoảnh khắc trống rỗng ngập chiếm tâm hồn,hạnh phúc giả tạo phải chăng là thứ quá xa xỉ? Nếu trong khoảng khắc ấy,con thuyền tìm được một bến đỗ bình an để tránh cơn thịnh nộ của đất trời,và ai dám chắc,đó là bến đỗ của con thuyền? Không ai dám chắc,nhưng ít nhất trong cái khoảng khắc nguy hiểm ấy,bến lạ vẫn là một cái gì đó ấm áp và hạnh phúc&lt;br /&gt;Con người đôi khi đi vào những lối nhỏ mê cung ,mang theo bên mình ý chí không bao giờ muốn thoát khỏi mê cung ấy.Ngày qua ngày,tôi lần mò trong mê cung,vô định,vô ý.Tôi đi nhưng không hề định hướng để ra khỏi mê cung.Tôi chấp nhận gói trọn đời mình trong cái mê cung chật hẹp mà mình đã dựng lên.Đừng hỏi tôi vì sao,bởi lẽ chính bản thân tôi cũng không thể tự cho mình một câu trả lời hoàn hảo nhất.&lt;br /&gt;Tôi có ghét cái mê cung ấy không ư? Có,tôi ghét lắm.Nó trói tôi trong những u mê ảo tưởng xa vời.Nó xây lên cho tôi những hình ảnh ngọt ngào trên nấm mồ của chết chóc.Và đôi khi,nó cho tôi nếm một chút vị ngọt của hạnh phúc được làm từ máu của hạnh nhân đắng.Vì thế tôi ghét nó.Bản thân tôi nhận thấy rõ, tôi hiện nay chỉ là một thứ giả tạo vô hình.Tôi làm những gì mà mình không thích.Để rồi khi thả lỏng con người mình với chính bản thân mình,tôi lại tự hỏi " Ai thế này?"&lt;br /&gt;Vậy tại sao tôi vẫn mãi trói mình trong mê cung ấy ư? Bởi vì tôi chẳng còn chỗ nào để đi cả.Ẩn mình mãi trong đêm tôi sợ mình sẽ sợ ánh sáng.Và nếu giữ mình mãi với ánh sáng,tôi sợ rằng một ngày nào đó không còn có thể ngủ với đêm.Chính vì vậy mà tôi lựa chọn mê cung đặc biệt này.Những mảng tối sáng đan xen với nhau khiến tôi cảm thấy yên bình trong thế giới ấy.Tôi hài lòng khi thấy mình không rõ ràng trong chính mắt mình." Em về qua đỉnh Phù Vân&lt;br /&gt;Nghiêng vai trút gánh phong trần đổ đi "&lt;br /&gt;[ hai câu này là Kumy mới tặng,tại vì thời điểm đang viết cũng là lúc đang chat với Kumy - 12h36]&lt;br /&gt;Trút được không nhỉ? Và có được phép trút không nhỉ? Chắc là được! Nếu ngày nào đó,chán cái mê cung này,chắc mình sẽ lên đỉnh Phù Vân trút đi một ít phong trần.Nhưng có khi nào,cái chút ít phong trần ấy nặng quá,kéo mình theo xuống vực thẳm không? Hi vọng là không!&lt;br /&gt;"Lại bâng khuâng tìm kí ức&lt;br /&gt;Lại lang thang cô độc một mình"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30503967216295779-6131603714423351383?l=meggienguyentran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/feeds/6131603714423351383/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=30503967216295779&amp;postID=6131603714423351383' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/6131603714423351383'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/6131603714423351383'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/2008/11/gi-trn-i-mnh.html' title='Gói trọn đời mình.'/><author><name>Meggie</name><uri>http://www.blogger.com/profile/16070742570664125034</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='29' src='http://2.bp.blogspot.com/-P6VX1akcNq8/TwhwO9cQ6BI/AAAAAAAAA2k/mgDmILLfcto/s220/1134.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SdBO7k8DCxI/AAAAAAAAASM/oP5F7wPW6mw/s72-c/08.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30503967216295779.post-1257300882993050363</id><published>2008-11-21T05:22:00.000-08:00</published><updated>2011-03-06T09:56:17.017-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Nghĩ'/><title type='text'>Chia sẻ yêu thương.</title><content type='html'>&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SdBOjARQ1yI/AAAAAAAAASE/zBxcJqOEr68/s1600-h/304568TYbx_w81399.jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5318837523199350562" style="FLOAT: left; MARGIN: 0px 10px 10px 0px; WIDTH: 190px; CURSOR: hand; HEIGHT: 320px" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SdBOjARQ1yI/AAAAAAAAASE/zBxcJqOEr68/s320/304568TYbx_w81399.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SSa29BShBDI/AAAAAAAAAG8/D-BhbmkYAgg/s1600-h/304568TYbx_w81399.jpg"&gt;&lt;/a&gt;Chuyện kể " Vào một ngày nọ, người cha đi làm về trong mệt mỏi và bực tức.Cậu con trai đến gần và hỏi cha:&lt;br /&gt;-Bố ơi, cho con hỏi một điều này nhé!&lt;br /&gt;Dù bực tức nhưng ông bố vẫn nhẹ nhàng trả lời:&lt;br /&gt;-uh, con hỏi đi.&lt;br /&gt;-Một giờ , bố kiếm được bao nhiêu tiền?&lt;br /&gt;-20$.&lt;br /&gt;-Thế...!, bố cho con vay 10$ được không, con hứa sẽ trả lại mà!&lt;br /&gt;Vừa mệt mỏi, vừa bực mình, lại thêm việc đứa con hỏi những cậu không đâu, thế là ông bố hét um lên, mắng mỏ cậu con trai.Thế là cậu bé lủi thủi đi về phòng rồi nằm khóc....Lát sau, ông bố bình tĩnh hơn và cảm thấy hình như mình hơi quá đáng với cậu con trai 5 tuổi.Thế là ông vào phòng, nhỏ nhẹ hỏi:&lt;br /&gt;-Thôi, được rồi! đây là 10$, nhưng con có thể cho bố biết một cậu bé 5 tuổi sẽ làm gì với 10$ không?&lt;br /&gt;Cậu bé bật dậy cầm 10$, rồi cậu loay hoay lấy dưới gồi một đống tiền xu rồi đưa cho bố với bộ mặt tràn đầy niềm vui:&lt;br /&gt;-Đây là 20 $, con đã để dành đấy!&lt;br /&gt;-Con để dành làm gì hả con trai?&lt;br /&gt;-Bố à, con muốn mua một giờ làm việc của bố, một giờ thôi cũng được, một giờ để bố sẽ ở nhà và chơi cùng con, được không hả bố?&lt;br /&gt;ông bố lặng người đi nhìn cậu con trai.Ông bỗng nhận ra rằng mình ta đánh mất nhiều thứ như thế nào.Nhưng bây giờ vẫn còn kịp, vẫn còn kịp để bù đắp cho đứa con trai bé bỏng của mình"&lt;br /&gt;Còn bạn, bạn đã bao giờ dừng lại chỉ một giây thôi để nhận biết mình đã làm được những gì và mình đã đánh mất những gì.Bạn được sinh ra, nuôi nấng như những viên pha lê trong vòng tay yêu thương của gia đình.Bạn lớn lên, hoà mình vào cuộc đời.Ngày qua ngày, bạn sống với nhịp quay chóng mặt của cuộc đời.Liệu đã có lúc nào bạn thật sự muốn dừng lại ,dừng lại chỉ một giây thôi để suy ngẫm, để nghỉ ngơi....hay thậm chí chỉ để thở nhẹ nhàng một lần trong đời.Bạn và tôi đều là con người, chúng ta có thể làm việc không ngưng nghỉ suốt một thời gian dài, chúng ta có thể nỗ lực cho những gì chúng ta mong muốn hay thậm chí chúng ta có thể đấu tranh đến đỗ máu để bảo vệ những niềm tin không bao giờ sụp đổ trong ta.Nhưng chúng ta có phần người, phần người làm cho chúng ta khác loài vật.Chúng ta sống với gia đình, sống với bạn bè, sống với mọi người.Chúng ta nhận được vô vàng yêu thương nhưng đã bao giờ bạn tự hỏi " Mình đã mang lại yêu thương cho ai chưa nhỉ?".Bạn có quyền ích kỉ, có quyền bướng bỉnh , tham lam, tự phụ....Bạn có quyền chọn cho mình vai tốt hay vai xấu để diễn với cuộc đời này.Nhưng vai nào cũng vậy, vai diễn nào cũng cần yêu thương để có thể " sống " được....&lt;br /&gt;Mỗi buổi sáng khi soi gương, bạn tự cười với mình là bạn cũng đã chia sẽ yêu thương với chính bạn rồi đấy.Một khi bạn biết cách chia sẽ yêu thương với chính mình thì không có gì là khó để có thể chia sẽ yêu thương với mọi người.Đến cơ quan, trường học,bạn vui vẻ mỉn cười chào mọi người, chỉ một nụ cười thôi cũng đủ để mọi người cảm thấy vui rồi.Có thể nói, nụ cười là thứ duy nhất bạn có thể chia sẽ cho bất cứ một ai, gia đình cũng được, bạn bè cũng được hay thậm chí là người xa lạ....Hãy học cách cười để chia sẽ yêu thương và khi bạn cho đi yêu thương , bạn sẽ nhận được thương yêu từ mọi người....&lt;br /&gt;Hôm trước khi ngồi trên tàu về quê, có một cậu bé khoảng 3 tuổi đứng lên ghế quay xuống nhìn về phía tôi.Vô thức, tôi đưa tay lên vẫy vẫy cậu bé.Tôi không mong bất cứ một cử chỉ nào từ cậu bé cả, thực ra tôi cũng không hiểu tại sao mình làm vậy nữa.Nhưng nó khiến tôi cảm thấy vui, cảm thấy hình như mình vừa làm một việc gì đó thật hay.Thế rồi, cậu bé bắt đầu cưới với tôi.Tôi đưa 2 ngón tay lên đầu, vẫy vẫy như hai cái tai thỏ, cậu bé cười tít mắt.Tôi nheo một mắt, lè lưỡi, cậu bé cười to hơn, đến nỗi mẹ cậu cũng quay lại nhìn về phía tôi.Bà không nói gì, chỉ mỉn cười.Tự dưng tôi cảm thấy có một bàn tay êm ái đang xoa dịu đi trái tim mệt mỏi của mình.Tôi chợt nhận ra rằng tôi đã cho cậu bé một yêu thương, và tôi đã nhận được đến 2 yêu thương, một của cậu bé, một của mẹ cậu bé.Các bạn sẽ cười nắc nẻ khi thấy tôi đem chia yêu thương ra để đếm như thế nhỉ.Nhưng không sao, tôi thích thế, con người vốn tham lam mà, và cũng chẳng việc gì phải giấu đi cái sự tham lam ấy.Trong trường hợp này tôi có lời hẳn hoi đấy chứ, thấy không, tôi cho đi một và nhận về hai.Nếu bạn còn ngại ngùng khi chia sẽ yêu thương cho một người xa lạ thì hãy nghe thêm một câu chuyện của tôi nữa nhé.&lt;br /&gt;Một hôm nọ, tôi đang đi ăn cơm với anh trai thì có một ông lão đến mời chúng tôi mua vé số.Nghe giọng, tôi đoán chắc ông lão phải là người Bình Định hay Phú Yên, nhưng không rõ chính xác ở đâu.Thế là trong lúc lão anh ngồi lựa số, tôi bắt chuyện với ông và biết được ông là người Phú Yên , cùng quê với tôi.Tôi hỏi ông ở xã nào, tại sao lại vào đây bán vé số khi tuổi đã cao thế này...Tôi hỏi ông nhiều lắm, rồi ông kể cho tôi cũng nhiều.Nhiều người xung quanh nhìn tôiôtf mò, có lẽ phần vì không biết quan hệ chúng tôi ra sao, phần vì hoàn cảnh hai bên ngựơc nhau quá.Nhưng tôi không hề có cảm giác xấu hổ gì cả , tôi không cảm thấy phẩm giá hay lòng tự trọng của mình giảm đi tí nào, ngược lại tôi càng thích thú trước những lời kể của ông cụ.Chúng tôi nói chuyện về Phú Yên, về cuộc sống của nông dân ở Phú Yên.Qua ông, tôi biết còn có rất nhiều người Phú Yên vào Sg để bán vé số hay làm những công việc lặt vặt.Tự nhiên tôi cảm thấy thương người miền trung vô cùng.Cái nghèo , cái khổ cứ đeo bám họ mãi, từ thế hệ này qua thế hệ khác.Làm nông thì lũ lụt kéo về phá sạch, làm chài lưới thì bão về giành đi hết.Khổ quá, không bám đất bám ruộng được mới vào trong Sg mà kiếm sống.Ông lão kể mà hai hàng nước mắt rưng rưng.Nhà ông khổ quá, con cái cũng vào đây cả, nhà chỉ còn bà lão và vài đứa cháu nhỏ.Giá như ông trời thương người miền trung một chút, yêu người miền trung một chút, cho họ một cuộc sống bớt vất vả hơn thì sẽ không có chuyện già một nơi trẻ một nơi thế này.Đang kể, lão anh bảo " thôi để ông còn đi bán".Tôi mua thêm cho ông lão hai tờ vé số nữa trước khi ông lão quay đi.Nhìn cái dáng đi khập khiễng, mái đầu bạc tự nhiên tôi thấy xót quá.Ở tuổi này đáng lẽ ông lão phải được vui hưởng tuổi già chứ không phải một thân một mình đi bán từng tờ vé số thế này.Nhưng tôi lại có một cảm giác thật ấm áp.Không phải vì tôi vừa mua giúp cho ông lão hai tờ vé số mà vì tôi vừa gặp một người cùng quê, một người đồng hương.Có thể địa vị, cuộc sống của mỗi người khác nhau, nhưng chúng tôi vẫn cùng sinh ra và trưởng thành trên mảnh đất ấy.Chúng tôi vẫn là hai con người cùng sống trên lãnh thổ Việt Nam, vẫn là đồng bào , làm đồng hương của nhau.Tôi sẽ cất tiếng nguyền rủa những ai chê người này nghèo hèn, chê người kia thất học.Tôi cũng sẽ tát thẳng vào mặt của những kẻ cho người ăn xin như một công cuộc bố thí để giải thoát tâm hồn.Thực ra , tôi không thích dùng từ bố thí lắm, tôi thích từ giúp đỡ hơn.Giúp đỡ như tôi vừa giúp ồng lão ấy.Tôi giúp ông ấy có thêm chút ít thu nhập, tôi giúp ông ấy cảm thấy vui hơn đôi chút khi biết rằng ở cái đất Sg này vẫn còn rất nhiều người Phú Yên yêu quê cha đất tổ...Và tôi cũng nhận lại từ ông ấy rất nhiều.Ông ấy dạy tôi biết rằng, dù ta không phải ruột thịt nhưng một khi ta đã là người thì ta sẽ đồng cảm , sẽ yêu thương dù cho người ấy không phải là ruột thịt.Ông dạy cho tôi biết, cuộc sống không bao giờ là bằng phẳng, không bao giờ là một màu hồng tuyệt đối.Thế đấy bạn à, bạn cho đi yêu thương, bạn sẽ nhận về thương yêu.Chỉ vậy thôi, đơn giản thế đấy bạn à.Vậy tại sao bạn không thử bắt chuyện với những người xung quanh, hỏi thăm họ về một vài điều gì đấy.Biết đâu bạn sẽ bắt gặp những con người thật sự tuyệt vời trong cái vỏ bọc rách nát ấy," mỗi người là một bài học", câu này tôi đã được ku Long dạy cho, và tôi luôn luôn ghi nhớ câu nói này.Và tôi hi vọng bạn cũng vậy, đừng ngại ngùng sợ sệt, hãy mở lòng và học cách chia sẽ yêu thương với mọi người.Nếu bạn cho đi yêu thương nhưng nhận về niềm đau thì khoan vội đóng kín lòng mình nhé, cứ mở ra , biết đâu một ngày kia, sẽ có ai đó đem lại cho bạn một sự yêu thương tuyệt đối, đến nỗi cánh cửa của trái tim bạn bị bật tung cả bản lề ra thì sao! Hãy cứ yêu thương đi, hãy cứ mở lòng với mọi người.Rồi bạn sẽ sống trong yêu thương thôi mà.Hãy luôn nhớ : cho đi yêu thương thì ta sẽ nhận về thương yêu và không bao giờ là quá muộn để yêu thương cả!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30503967216295779-1257300882993050363?l=meggienguyentran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/feeds/1257300882993050363/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=30503967216295779&amp;postID=1257300882993050363' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/1257300882993050363'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/1257300882993050363'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/2008/11/chia-s-yu-thng.html' title='Chia sẻ yêu thương.'/><author><name>Meggie</name><uri>http://www.blogger.com/profile/16070742570664125034</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='29' src='http://2.bp.blogspot.com/-P6VX1akcNq8/TwhwO9cQ6BI/AAAAAAAAA2k/mgDmILLfcto/s220/1134.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SdBOjARQ1yI/AAAAAAAAASE/zBxcJqOEr68/s72-c/304568TYbx_w81399.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30503967216295779.post-4274499445986456904</id><published>2008-11-21T05:19:00.000-08:00</published><updated>2011-03-06T10:03:09.177-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Sách'/><title type='text'>Những con chim ẩn mình chờ chết ( The Thorn Birds)</title><content type='html'>&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SdBOS2J8wxI/AAAAAAAAAR8/BIw_h9Sfki4/s1600-h/%7B7B326C90-9FE7-4B27-B19B-54A2EFA83E66%7DImg100.jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5318837245606413074" style="FLOAT: left; MARGIN: 0px 10px 10px 0px; WIDTH: 240px; CURSOR: hand; HEIGHT: 320px" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SdBOS2J8wxI/AAAAAAAAAR8/BIw_h9Sfki4/s320/%257B7B326C90-9FE7-4B27-B19B-54A2EFA83E66%257DImg100.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;…Theo truyền thuyết,có một loài chim chỉ hót lên một lần trong cả cuộc đời mình.Tiếng hót đó ngọt ngào hơn bất cứ sinh vật nào trên trái đất này.Ngay khi vừa rời tổ,loài chim ấy đã đi tìm ngay một thứ cây có những gai nhọn và tiếp tục bay mãi,không chịu ngơi nghỉ, cho đến khi tìm được mới thôi.Sau đó,nó cất tiếng hót trên những cành cây hoang dại, rồi lao thẳng vào cây gai dài nhất và nhọn nhất.Cây gai xuyên thẳng qua ngực giữa cơn hấp hối,một tiếng hót vút cao,thánh thót hơn cả tiếng hót của sơn ca hay hoạ mi.Tiếng hót tuyệt vời đánh đổi bằng cả cuộc sống.Cả trời đất như ngừng lại để lắng nghe,và thượng đế ở trên cao thì mỉm cười.Bởi rằng sự tuyệt vời chỉ có được bằng niềm đau vô tận ấy...Con chim mang chiếc gai nhọn xuyên qua ức vẫn tuân theo một quy luật bất biến.Tôi không hiểu đièu gì đã thúc đẩy nó tự đâm suốt vào tim và lịm dần trong tếng hót.Vào lúc ngọn gai xuyên qua,nó không ý thức được cái chết đang chờ chực, nó chỉ mãi mê hót và hót cho đến khi không còn hơi thở để cất thêm một nốt nhạc nào nữa.Nhưng chúng ta, khi tự ghim vào lồng ngực những chiếc gai nhọn,chúng ta biết,chúng ta hiểu,vậy mà chúng ta vẫn làm.Chúng ta vẫn làm…”……&lt;br /&gt;Đây là lời mở đầu của cuốn tiểu thuyết nổi tiếng”Những con chim ẩn mình chờ chết” của nhà văn Colleen McCullough (xuất bản vào tháng7/1988)&lt;br /&gt;Tôi thật sự không thích tựa đề “Tiếng chim hót trong bụi mận gai” mà một dịch giả nào đó đã sử dụng.Nghe thật hoa mĩ nhưng cũng thật trống rỗng.Trước khi tôi đọc cuốn tiểu thuyết này, tôi thật sự rất thích cái tên đó.Nhưng khi đọc hết cuốn tiểu thuyết thì tôi mới hiểu tại sao dịch giả lại chọn tựa”Những con chim ẩn mình chờ chết”.Những con chim không hề hót trong bụi mận gai mà là trên bụi mận gai.Chúng được sinh ra, nuôi dưỡng ,để một ngày nào đó dâng tiếng hót tuyệt vời cho cuộc sống.Và chúng ta cũng vậy,chúng ta ẩn đằng sau những vỏ bọc đẹp đẻ, những khuông mẫu đạo đức để rồi một ngày nào đó ta chợt nhận ra trong con người mình lại tồn tại một con người khác.Chúng ta như muốn nổi loạn, muốn phá tan lớp vỏ bọc mà bấy lâu ta đã gây dựng chỉ để thoã mãn những khát khao mà ta tưởng chừng như quên lãng….&lt;br /&gt;Meggie là một cô gái đẹp,một vẻ đẹp dịu dàng trong sáng nhưng đầy cam chịu.Meggie tưởng chừng đã gói gọn cuộc đời mình trong cái gia đình bé nhỏ ấy cho đến khi cha Ralph mở cửa trái tim cô.Cha Ralph đã đem lại cho Meggie tình yêu thương của một người đàn ông mà ngay cả bản thân ông cũng không nhận ra.Ông chăm sóc Meggie, nâng niu cô bé như một viên ngọc.Chính ông đã nhào nặng Meggie thành người phụ nữ của riêng mình, bằng tình yêu thanh khiết và những ham muốn tầm thường.Và khi ông chợt nhận ra mình đã yêu Meggie bao nhiêu thì cũng là lúc ông lún sâu vào đáy mồ tuyệt vọng bấynhiêu.Ralph không thể quên đi bổn phận của mình,một đức cha,một chức vụ cao quý mà ông đã lựa chọn.Nhưng ông làm sao biết mình sẽ gặp Meggie, làm sao ông biết mình sẽ yêu và được yêu.Những dằn vặt ,mâu thuẫn cứ từ đó nảy sinh xuyên suốt câu chuyện, đặt các nhân vật trước những sự lựa chọn khó khăn rồi đi đến những quyết định mang lại cho họ những hạnh phúc và cả buồn khổ.Nhưng ít nhất,Meggie cũng đã đựơc sống trọn vẹn là mình ,sống thật với con người mình, với những ước mơ, những khao khát thầm kín.Và Ralph cũng vậy,ông cũng đã có những gì mà chúa trời không thể nào mang lại cho ông.Đó là tình yêu…….&lt;br /&gt;(Cuốn tiểu thuyết đã được chuyển thể thành bộ phim cùng tên ,với hai diễn viên chính Richard Chamberlain&lt;ralph&gt; và Raquel Ward&lt;meggie&gt;)&lt;/meggie&gt;&lt;/ralph&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30503967216295779-4274499445986456904?l=meggienguyentran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/feeds/4274499445986456904/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=30503967216295779&amp;postID=4274499445986456904' title='6 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/4274499445986456904'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/4274499445986456904'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/2008/11/nhng-con-chim-n-mnh-ch-cht-thorn-birds.html' title='Những con chim ẩn mình chờ chết ( The Thorn Birds)'/><author><name>Meggie</name><uri>http://www.blogger.com/profile/16070742570664125034</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='29' src='http://2.bp.blogspot.com/-P6VX1akcNq8/TwhwO9cQ6BI/AAAAAAAAA2k/mgDmILLfcto/s220/1134.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SdBOS2J8wxI/AAAAAAAAAR8/BIw_h9Sfki4/s72-c/%257B7B326C90-9FE7-4B27-B19B-54A2EFA83E66%257DImg100.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>6</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30503967216295779.post-1866675248192738579</id><published>2008-11-09T06:52:00.001-08:00</published><updated>2011-03-06T10:11:30.141-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='vụn'/><title type='text'>Thanh thản?</title><content type='html'>&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SdBNiPQv-GI/AAAAAAAAAR0/Nskj319U9FU/s1600-h/081106CL1anh18viendan.jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5318836410532231266" style="FLOAT: left; MARGIN: 0px 10px 10px 0px; WIDTH: 320px; CURSOR: hand; HEIGHT: 250px" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SdBNiPQv-GI/AAAAAAAAAR0/Nskj319U9FU/s320/081106CL1anh18viendan.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;Khi thanh thản nhất cũng là lúc mầm mống của đau đớn trỗi dậy.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Cứ mãi lẩn quẩn với vết thương từ thời thơ dại. Suy nghĩ ấy, cứ như cây đại thụ, bám rễ sâu chắc vào suy nghĩ, tâm hồn của mình. Thời gian trôi qua, bao nhiêu năm rồi vẫn cứ thế, cứ đương lúc hân hoan tưởng chừng như quên rồi thì nó lại lù lù quay về. Đã cố gắng rất nhiều để quên đi, nhưng có lẽ mình quá yếu mềm để dẹp bỏ cái suy nghĩ ấy. &lt;/div&gt;&lt;div&gt;Ngẫm lại, thời gian thơ dại ấy, đối diện với tình cảnh ấy, mình đã tự đặt ra cho bản thân 3 giải pháp : hoặc sẽ tự tử, hoặc sẽ bỏ nhà đi và hoặc sẽ tự mình bao bọc lấy mình, tách mình ra khỏi gia đình. Giờ nghĩ lại, thấy mình trẻ con quá. Làm sao mà phải tự tử hay bỏ nhà đi. Và cũng cảm ơn một tôi của ngày ấy đã biết chọn con đường đúng đắn, tự mình bao bọc lấy mình.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;=================&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Cách đây mấy hôm có theo mẹ đi coi bói. Nghe thầy ( thực ra là bà) phán " Con cứ yêu là không thành, mai mốt lấy người yêu con, nhưng giàu lắm, lại có chức có quyền". Tự nhiên chột dạ. Tôi yêu một lần, không thành và tôi vẫn còn yêu người ấy cho tới bây giờ, hai năm trôi qua rồi nhưng tôi vẫn thế, cứ mãi nhớ và giữ trọn yêu thương cho một người.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Ngày xưa tôi luôn ước mơ sẽ yêu một người và lấy một người duy nhất. Lớn rồi mới biết là rất khó. Tôi sợ cái cảm giác phải gặp lại một ai đó mà mình yêu thương nhất mực ở một hoàn cảnh trớ trêu nào đó. Quả thật tôi rất sợ, không bao giờ dám mường tượng ra.&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt; &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30503967216295779-1866675248192738579?l=meggienguyentran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/feeds/1866675248192738579/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=30503967216295779&amp;postID=1866675248192738579' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/1866675248192738579'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/1866675248192738579'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/2008/11/vn.html' title='Thanh thản?'/><author><name>Meggie</name><uri>http://www.blogger.com/profile/16070742570664125034</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='29' src='http://2.bp.blogspot.com/-P6VX1akcNq8/TwhwO9cQ6BI/AAAAAAAAA2k/mgDmILLfcto/s220/1134.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SdBNiPQv-GI/AAAAAAAAAR0/Nskj319U9FU/s72-c/081106CL1anh18viendan.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30503967216295779.post-1869480172899653378</id><published>2008-11-02T03:45:00.001-08:00</published><updated>2011-04-07T10:11:25.728-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Sách'/><title type='text'>Không lấm máu. ( Alessandro Baricco)</title><content type='html'>&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SQ2S8SOy65I/AAAAAAAAAEs/rJbEhgk6vAY/s1600-h/jti1221210236.jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5264025103849679762" style="FLOAT: left; MARGIN: 0px 10px 10px 0px; WIDTH: 240px; CURSOR: hand; HEIGHT: 240px" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SQ2S8SOy65I/AAAAAAAAAEs/rJbEhgk6vAY/s320/jti1221210236.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;Đây là quyển tiểu thuyết thứ 2, sau "Lụa", của Alessandro Baricco mà Meg được đọc. Vẫn với giọng văn hấp dẫn, lối dẫn chuyện duyên dáng và khả năng sáng tạo tuyệt vời, ông luôn mang đến cho người đọc một sự thỏa mãn cao nhất trong niềm yêu thích văn chương.&lt;br /&gt;"Alessandro Baricco đã dệt nên một tấn thảm kịch pha trộn bạo lực và máu lửa, khiến người đọc thoạt tiên có thể nhầm lẫn nó với loại truyện báo thù theo kiểu gangster. Nhưng những trang viết nối tiếp nhau đã hé lộ dần một câu chuyện nhân sinh. Đó là bi kịch của những con người, vì lỗi lầm của chính mình hay của người thân của mình, đã vĩnh viễn bị giam cầm trong mê cung không lối ra của những xung đột không hề liên quan đến mình. Đó là ám ảnh về chiến tranh cũng như tội ác và hệ quả của nó. Đó là sự giằng xé nội tâm giữa nỗi khao khát phục thù và lòng khoang dung tha thứ...."&lt;br /&gt;-------------------------------------&lt;br /&gt;Mở đầu cuốn tiểu thuyết....&lt;br /&gt;- Nina, nghe ba này. Chút nữa có người đến, và ba không muốn bọn họ trông thấy con. Con phải chui vào đây mà trốn, tốt nhất cho con là trốn vào đây và chờ cho tới khi bọn họ đi khỏi. Hiểu không?&lt;br /&gt;-Dạ&lt;br /&gt;....&lt;br /&gt;- Nghe ba này. Có thể ba phải đi theo bọn người đó. Con, con không được ra cho tới khi anh con xuống tìm, hiểu không? Hay cho tới khi con nghe không còn ai nữa và mọi chuyện đã xong xuôi rồi.&lt;br /&gt;-Dạ.&lt;br /&gt;......&lt;br /&gt;- Nào, Roca. Tụi tao phải vào lôi mày ra à?...Roca, tao đang nói với mày nè. Tao phải lôi mày ra hả?&lt;br /&gt;...Một loạt đạn quét ngang căn nhà, từ phía này sang phía kia rồi ngược lại như quả lắc đồng hồ, như thể không bao giờ dứt cả, theo chiều này rồi theo chiều kia như ánh sáng hải đăng quét trên mặt biển đen như dầu hắc, kiên nhẫn làm sao.&lt;br /&gt;....Manuel Roca thấy thằng con biến đi sau cảnh cửa.&lt;br /&gt;...&lt;br /&gt;- Roca, buông súng xuống.&lt;br /&gt;...&lt;br /&gt;El Gurre vụt chạy, đến trước cửa ngôi trại thì đạp tung nó ra.&lt;br /&gt;Ba năm trước, hắn đạp tung cửa chuồng ngựa của mình, rồi tiến vào và thấy người vợ bị treo cổ nơi sườn nhà, và hai đứa con gái bị cạo trọc đầu, cặp đùi vấy máu.&lt;br /&gt;.....&lt;br /&gt;- Salinas, mày muốn gì?&lt;br /&gt;- Tao muốn chính mày đấy, bác sĩ.&lt;br /&gt;- Mày điên thật. Chiến tranh đã chấm dứt rồi.&lt;br /&gt;....&lt;br /&gt;- Roca, nhìn tao này. Tao nói nhìn tao này. Trong suốt cuộc chiến tao bắn hai lần, lần đầu vào ban đêm chẳng nhắm ai, lần hai tao kê sát súng mà bắn, em tao. Tao muốn nói với mày một chuyện. Tao sẽ bắn một lần khác nữa, lần cuối cùng.&lt;br /&gt;...&lt;br /&gt;-Các người đi khỏi đây đi.&lt;br /&gt;-Các người đi khỏi đây đi.&lt;br /&gt;- Đéo mẹ, thằng nào đây...&lt;br /&gt;- Thằng con đó, Salinas à.&lt;br /&gt;- Đéo mẹ mày nói cái gì?&lt;br /&gt;- Thằng con của Roca đó, - El Gurre nói.&lt;br /&gt;....&lt;br /&gt;Ông nói với thằng bé...cha nó có biệt danh là Linh Cẩu....Ông đưa tay chỉ Roca. Ông muốn biết thằng bé có hiểu ai đó không.&lt;br /&gt;Nó trả lời:&lt;br /&gt;- Ông ấy là cha tôi.&lt;br /&gt;Rồi nó bắn. Chỉ một phát. Vào khoảng không.&lt;br /&gt;El Gurre bắn theo bản năng. Tràng đạn hất tung thằng bé khỏi sản nhà, văng vào tường, bầy nhầy một đống những đạn, những máu, những xương. Như con chim bị bắn hạ trên đường bay, Tito nghĩ.&lt;br /&gt;... Roca rú lên một tiếng hãi hùng, tiếng rú chết chóc.&lt;br /&gt;- Bắt nó im đi.&lt;br /&gt;- Bắt nó im đi.&lt;br /&gt;El Gurre thọc nòng súng trung liên vào họng ông...El Gurre bóp cò.&lt;br /&gt;...&lt;br /&gt;- Đứa con gái - el Gurre thốt lên.&lt;br /&gt;- Đứa con gái của Rocca. Thằng bé có đây thì con bé cũng phải có ở đây chứ.&lt;br /&gt;...&lt;br /&gt;Rồi nó quỳ xuống đất, và kéo cảnh của sập lên. Một cô gái nhỏ, dưới đáy hầm, cuộn người nằm nghiêng, hai bàn tay giấu kín giữa hai đùi, đầu hơi cúi về phía trước, về phía đầu gối. Mắt mở....Trời ơi, đẹp làm sao, nó nghĩ. Da cô trắng, vành mỗi đẹp tuyệt. Đôi chân cô thò ra chiếc váy ngắn màu đỏ như thể trong một bức vẽ. Tất cả đều gọn gàng biết mấy. Tất cả đều hoàn hảo biết bao.....Tito nhận ra không ai trả lời nó, từ bên kia tấm màn...Nó hạ cánh cửa sập xuống. Từ từ...Nó đứng dậy....Cảm thấy quả tim đập tận thái dương.&lt;br /&gt;Năm mươi năm sau, có một cuộc gặp gỡ giữa hai người luống tuổi trong một nhà hàng ở thủ đô: người phụ nữ chính là cô bé năm xưa sống sót sau thảm họa, và người đàn ông - Pedro Cantos, tên trẻ tuổi nhất trong đám sát thủ, người vào phút cuối đã quyết định cứu đứa bé bằng cách không tiết lộ với đồng bọn về chỗ ẩn nấp của nó.....Và cùng với việc làm sống lại quá khứ, là sự phơi bày những số phận bị vùi dập, bị hủy diệt trong cơn lốc của tội ác và hận thù, mặc dầu chiến tranh đã thực sự lùi xa.&lt;br /&gt;" Đất nước đang tiến về phía trước, bỏ xa chiến tranh đằng sau, với một vận tốc đáng kinh ngạc, quên đi tất cả. Nhưng có một đám người không bao giờ ra khỏi chiến tranh, và họ không sao làm lại cuộc đời trong cái đất nước hạnh phúc này..."&lt;br /&gt;...&lt;br /&gt;-Ông có muốn làm tình với tôi không?&lt;br /&gt;Người đàn bà mỉm cười.&lt;br /&gt;...Đừng lố bịch. Người đàn ông ngừng ngay, và đứng như thế, người hơi nghiêng về phía trước...Nhưng người đàn bà chầm chậm đưa hai cánh tay lên và tiến tới một bước ôm lấy ông, lúc đầu còn dịu dàng rồi thì với một sức mạnh mãnh liệt, đầu ngã lên vai ông, toàn thân rướn lên dán chặt vào mình ông.....&lt;br /&gt;-Ông đừng mong nhìn thấy kì quan nhé.&lt;br /&gt;-Bà đẹp vô cùng.&lt;br /&gt;.......&lt;br /&gt;Rồi nàng trở người, nằm sát Pedro Cantos hơn, và lặp lại động tác đã khiến nằng còn sống.&lt;br /&gt;....&lt;br /&gt;Rồi nàng nghĩ rằng, dù cuộc đời là không thể hiểu được, rất có thể là ta trải qua nó với một ham muốn vô song là trở lại cái địa ngục đã tác tạo ra ta, và an trú bên người, một ngày nọ, đã cứu vớt ta khỏi địa ngục đó. Nàng cố tư hỏi sư trung thành phi lý ấy với sư khủng khiếp do đâu mà có, nhưng nàng nhận ra là nàng không có câu trả lời. Nàng chỉ hiểu được là không có gì mạnh hơn cái bản năng tìm về nơi chốn mà người ta đã vùi dập ta, và lặp lại cái khoảnh khắc đó năm ngày qua năm khác. Bằng cách chỉ nghĩ rằng cái gì đã cứu vớt ta một lần thì có thể cứu vớt ta mãi mãi. Trong cái đại ngục lê thê y hệt như cái địa ngục từ đó ta đến. Nhưng bao dung một cách bất ngờ. Và không lấm máu....&lt;br /&gt;-----------------------------------------------------&lt;br /&gt;Dường như ở Alessandro, tình dục không phải là để thỏa mãn như cầu sinh lí, mà là để thỏa mãn nhu cầu tâm lí. Cũng như " Lụa", ông miêu tả cảnh tình ái của nhân vật không hề mang chút bóng dáng dung tục, mà ngược lại, ở đó, ta thấy được sự mê hoặc của tâm lí thuần khiết, khao khát yêu thương trong sáng đến không ngờ. Những hình ảnh đó vừa thật vừa ảo, mơ hồ đến nỗi khi đọc xong cuốn tiểu thuyết, ta cũng không dám chắc là nhân vật có thật sự "yêu" nhau hay không. Đó là cái hay của Alessandro, và Meg thì luôn yêu cái hay đó ở ông.&lt;br /&gt;Dù không chủ tâm viết về chiến tranh, và với ý niệm chỉ dùng chiến tranh như một bức phong nền tối để làm nổi bậc nhân vật, nhưng không thể phủ nhận chiến tranh của Alessandro thật đặc biệt, thật hấp dẫn và lôi cuốn. Nhưng nhân vật mà cuộc sống của mình đã gắn chặt vào hai chữ chiến tranh lần lượt hiện ra, từ quá khứ đến tương lại, đan xen lẫn nhau trong một bố cục hoàn hảo. Không ai có lỗi, không ai đáng trách, ai cũng có số phận của riêng mình, và ai cũng có thể chọn cho mình con đường đi tốt nhất, dù tốt hay xấu.&lt;br /&gt;Có một vài hình ảnh rất hấp dẫn Meg trong cuốn tiểu thuyết này :&lt;br /&gt;- Khi el Banco đặt cái gối lên mặt một đứa trẻ trong bệnh viện trong thời chiến, nhằm làm ngạt hay nói cách khác là giúp đứa trẻ được giải thoát khỏi đau đớn, ông đã khóc, khóc nức nở như một đứa trẻ.&lt;br /&gt;- Phát súng thứ hai của Salinas. " ...và hắn đưa tao khẩu súng ngắn, tao cầm lấy, tao vừa hét vừa ấn nòng súng lên đầu thằng em tao, và còn đang hét, tao bắn". Cũng giống như el Banco, Salinas bắn để giải thoát cho em trai mình.&lt;br /&gt;- Cái vuốt mắt đứa con trai Roca của el Gurre : " Khi đi ngang thằng bé hắn cuối xuống một khoảng khắc, và vuốt mắt nó. Không như một người cha. Như ai đó tắt đèn khi ra khỏi phòng".&lt;br /&gt;- Tư thế nằm của Nina, cái tư thế đã giúp cô thật đẹp trong mắt của Tito - Pedro Cantos, và nó đã giúp cô sống sót.&lt;br /&gt;--------------------&lt;br /&gt;Nếu trót lỡ yêu "Lụa" rồi thì bạn không nên bỏ qua " Không lấm máu". Rất đặc sắc, rất nhân đạo, "Không lấm máu" là một bức tranh hoành chỉnh về cái gọi là hận thù không lối thoát, và lòng vị tha giữa người với người. Không cầu kì hoa mĩ, không khoa trương trong khả năng lập ngôn, Alessandro viết " Không lầm máu" với những gì thật nhất, trần trụi nhất trong trí tưởng tượng của mình. Và nó sẽ là một cái ghim nho nhỏ trong trí nhớ của bạn, Meg chắc vậy&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30503967216295779-1869480172899653378?l=meggienguyentran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/feeds/1869480172899653378/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=30503967216295779&amp;postID=1869480172899653378' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/1869480172899653378'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/1869480172899653378'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/2008/11/khng-lm-mu.html' title='Không lấm máu. ( Alessandro Baricco)'/><author><name>Meggie</name><uri>http://www.blogger.com/profile/16070742570664125034</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='29' src='http://2.bp.blogspot.com/-P6VX1akcNq8/TwhwO9cQ6BI/AAAAAAAAA2k/mgDmILLfcto/s220/1134.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SQ2S8SOy65I/AAAAAAAAAEs/rJbEhgk6vAY/s72-c/jti1221210236.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30503967216295779.post-4738950318273220182</id><published>2008-10-19T09:56:00.000-07:00</published><updated>2011-03-06T10:03:56.041-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nhật ký'/><title type='text'>Biển - Bão.</title><content type='html'>&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SPtm6KclCkI/AAAAAAAAAEc/meAlCvhfYM8/s1600-h/1f56.jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5258910139307854402" style="FLOAT: left; MARGIN: 0px 10px 10px 0px; CURSOR: hand" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SPtm6KclCkI/AAAAAAAAAEc/meAlCvhfYM8/s320/1f56.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;Tôi sinh ra và lớn lên cùng biển, nhưng chẳng bao giờ tôi yêu biển.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Nhà tôi cách biển chưa tới 10 phút đi bộ, gần đến nỗi mỗi khi mưa bão tôi lại lo sợ đến khôn cùng.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Một năm, sáu bảy lượt bão ghé đến hỏi thăm quê hương nhỏ bé của tôi. Quanh năm dành dụm được bao nhiêu, bão đến bão mang đi cả, không chừa lại cái gì. Nhà tôi, ba mẹ làm công chức không phải ngư dân, nên tôi thật sự không thấy, không hiểu hết cái đau đớn khổ sở mà bão mang lại.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Năm 1993, năm bão lịch sử của tỉnh Phú Yên, lúc ấy tôi mới 5 tuổi, nhưng tôi vẫn nhớ rất nhiều điều từ cơn bão ấy. Ba tôi phải đi trực, ông làm công an, ở nhà còn mẹ, bà nội, anh tôi và tôi. Trước khi đi trực, ba đã gia cố cửa nẻo, lợp lại ngói cho chắc. Ấy thế mà bão tới, ngói vẫn bị gió thổi tốc lên, rớt bộp bộp xuống đất. Tôi, nội, và anh chui xuống gầm cái bàn lớn để trú bão. Thảng hoặc lại nghe tiếng ngói rớt trên nền nhà. Mẹ thì chập chập lại chạy ra khỏi cái gầm bàn để xem nhà cửa ra sao. Thật ghê gớm, gió ào ạt quét qua mọi nơi, tiếng gió rít lên từng cơn nghe như ai đó gầm thét. Cửa đi, cửa sổ thì thay nhau run lên lập cập từng hồi. Nhưng tệ hại nhất vẫn là cái xe ô tô đậu trước của nhà, không biết của ai, chỉ nghe mẹ bảo có xe 12 chỗ ngồi mắc bão nhưng không thấy có người, chắc đã chui vào nhà nào tránh rồi. Cứ như thế, tôi ngồi thu lu dưới gầm bàn rồi ngủ quên lúc nào không biết. Đến tận sáng hôm sau, khi ba về tôi mới thức dậy. Điều đầu tiên tôi cảm nhận sau khi mở mắt là "Hôm nay trời đẹp ghê", không khí trong lành sáng sủa đến lạ, gió đã ngừng hẳn, mưa chỉ còn lất phất mấy hạt. Và đó cũng là lúc mọi người cùng nhau đếm thiệt hại! Nhà tôi không bị gì nặng lắm, có một cái cửa sổ bị bung, vài ba miếng ngói vỡ vụn. Nhà bên cạnh có "thiệt hại" vui nhất, cây táo nho nhỏ, cao khoảng 1m60, bị hất tung và nằm chễm chệ trên...mái nhà. Tôi cứ nhớ mãi hình ảnh ấy, trong lúc khốn cùng ấy mà mọi người lại cười rũ rượi vì ...cây táo mọc trên nóc nhà. Âu cũng là niềm vui nho nhỏ mà ông trời đền bù. Nhưng sau này, ba nói lại tôi mới biết năm đó đã có rất nhiều ngư dân chết và mất tích. Xót đau từng khúc ruột.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Năm nhất đại học, một bạn trong lớp nói thế này " Tao là tao ghét nhất cái tụi miền trung keo kiệt ". Không quay lại nhìn, không thèm nói gì, tôi chỉ nở một nụ cười mỉa mai dành cho câu nói ngờ nghệch đó. Ôi chao, trên đời lại có những người nói ra những lời nói sao mà ngu dốt đến vậy! Câu nói ấy đến giờ tôi vẫn nhớ, và cũng biết ai đã nói ra câu ấy, và tôi cũng chẳng bao giờ dành nổi một sự tôn trọng, dù là nhỏ nhất cho người bạn kia. Người bạn đó có lỗi trầm trọng trong từ vựng tiếng Việt, bạn ấy đã không phân biệt được keo kiệt với tằn tiện, với tiết kiệm. Miền trung nào có đâu những dãi đất phù sa màu mỡ, miền trung chỉ có sỏi với đất mà thôi. Và vì nghèo quá mà hằng năm hàng ngàn ngư dân miền trung ra khơi với phương tiện nghèo nàn, không có sự bảo hộ nào cả. Cực khổ vậy, mà bão đến, nó càn nó quét nó lấy sạch, không chừa cho người dân dù là cái mạng quèn. Sau mỗi cơn bão, ba thường đi " thăm bão", nôm na là đi thăm bà con vùng bão. Ba kể cho tôi nhiều lắm, về bữa cơm một lon gạo mốc với chén mắn mặn của một bà lão và 4 đứa cháu, về một cô bé con con vấn tang tiễn cả cha và anh trai, về người vợ cứ chiều chiều lại ra biến mà ngóng chồng về. Và lòng yêu thương người dân miền trung máu mủ của tôi lớn dẫn theo từng cơn bão, theo từng lời kể của ba. Vậy nên phải tằn tiện, phải tiết kiệm mới có thể sống nổi với mảnh đất miền trung ấy. Giờ đây, dù khoa học tiến bộ rồi nhưng hàng năm, mỗi mùa bão về, lại có những gia đình trắng khăn tang, những người mẹ mất con, người vợ mất cha và những đứa con thơ dại mất cha. Ấy, người miền trung của tôi đấy, khúc ruột của cả nước đã sống như thế với từng cơn cuồng nộ của đất trời đấy.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;.....&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Tôi giờ đây đang học ở Sg, không còn biết đến những cơn bão nữa. Nhưng mỗi khi nghe bảo về, lại đỗ vào miền trung thì tôi lại buồn lắm, và lo sợ lắm. &lt;/div&gt;&lt;div&gt;Mấy người họ hàng đến PY chơi, cứ khen mãi biển PY trong và bình lặng ghê. Nhưng chỉ có ai là người PY, như tôi mới biết biển ghê gớm tới mức nào. Và từ đó, đối với tôi, chẳng có một vùng biển nào là yên bình hết. Biển gắn liền với bão, với mất mát, với niềm đau. Vì thế, tôi ghét biển đến vô cùng. Nhưng tôi sinh ra với biển, tôi lớn lên cũng biển, và có lẽ tôi sẽ "sống" với biển đến cuối cuộc đời, dù là trong tâm tưởng.&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30503967216295779-4738950318273220182?l=meggienguyentran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/feeds/4738950318273220182/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=30503967216295779&amp;postID=4738950318273220182' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/4738950318273220182'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/4738950318273220182'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/2008/10/bin-bo.html' title='Biển - Bão.'/><author><name>Meggie</name><uri>http://www.blogger.com/profile/16070742570664125034</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='29' src='http://2.bp.blogspot.com/-P6VX1akcNq8/TwhwO9cQ6BI/AAAAAAAAA2k/mgDmILLfcto/s220/1134.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SPtm6KclCkI/AAAAAAAAAEc/meAlCvhfYM8/s72-c/1f56.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30503967216295779.post-8388430991444970110</id><published>2008-10-02T05:31:00.000-07:00</published><updated>2011-03-06T10:04:03.005-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nhật ký'/><title type='text'>10/2/08</title><content type='html'>&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SOS_SJl6RWI/AAAAAAAAAEE/khtX1D0dmfA/s1600-h/4274651.jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5252533383954318690" style="FLOAT: left; MARGIN: 0px 10px 10px 0px; CURSOR: hand" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SOS_SJl6RWI/AAAAAAAAAEE/khtX1D0dmfA/s320/4274651.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;Mưa cả ngày, buồn.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Rủ con bé đi cafe, không đi. Tội nó, mưa.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Rủ con mèo, đang thi anh văn mày ạ.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Rủ anh Tuấn, mưa ở nhà nghe nhạc vui hơn.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Muốn rủ một ai đó, kiếm lấy một góc quán cafe nhỏ nhỏ, ôm lấy tác cafe nóng hổi thơm lừng, hít hà khói thơm bốc lên thoang thoảng và nhấp từng ngụm nhỏ đắng đắng ngọt ngọt. Nhưng không ai đi hết.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Định đi một mình, nhưng sợ ngồi một mình ...sẽ khóc. Và mình, từ lâu rồi, không muốn khóc nữa.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Trước, mình thích mưa lắm, hễ trời mưa là vui tít mắt. Nhưng không biết tự bao giờ, mưa là nỗi buồn, nỗi ám ảnh về một người nào đó. Một người nào đó đã giết mưa chết hẳn, không giãy giụa dù chỉ một lần. Mưa trong tôi chết rồi.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Có đôi khi, thôi thúc tận cùng trong lòng, tôi thích đi lang thang lòng vòng đâu đó. Không cần biết là đi đâu, đến đâu, cứ bon bon trên xe là đã đủ lắm rồi. Cứ bon bon như thế mà lòng mình nhẹ ghê gớm.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Có một khoảng thời gian, tôi thích vác xe chạy lòng vòng ngoài đường, quận 3 rồi quận 1, rồi lại quận 3. Không phải tôi yêu thích gì mấy shop thời trang, những trung tâm đắt tiền ở hai quận này. Đơn giản, tôi ở quận 3, và chỉ biết vài đường ở quận 3 và quận 1. Hồi ấy, tôi không hề muốn có người đi cùng, cứ lùi lũi một mình dắt xe đi, một mình dắt xe về. Vậy mà thanh thản hơn nhiều. &lt;/div&gt;&lt;div&gt;Thế mà giờ đây, sao tôi cứ cần có người bên cạnh mình? Sao tôi cứ muốn mượn ai đó một bờ vai để mà dựa dẫm chứ? Hay tôi sợ cô đơn? Hay tệ hơn nữa, tôi đã trở nên yếu đuối quá mức rồi? Tôi không muốn như thế, tôi muốn mạnh mẽ, không muốn yếu đuối dựa dẫm vào ai. Chắc tôi đã mở lòng rồi. Nhưng có lẽ đó là một sai lầm, tôi không nên làm thế, quả thật không nên làm thế. Mày sai lầm mất rồi, sai lầm mất rồi!&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30503967216295779-8388430991444970110?l=meggienguyentran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/feeds/8388430991444970110/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=30503967216295779&amp;postID=8388430991444970110' title='3 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/8388430991444970110'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/8388430991444970110'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/2008/10/blog-post.html' title='10/2/08'/><author><name>Meggie</name><uri>http://www.blogger.com/profile/16070742570664125034</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='29' src='http://2.bp.blogspot.com/-P6VX1akcNq8/TwhwO9cQ6BI/AAAAAAAAA2k/mgDmILLfcto/s220/1134.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SOS_SJl6RWI/AAAAAAAAAEE/khtX1D0dmfA/s72-c/4274651.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30503967216295779.post-8686368351667908224</id><published>2008-09-29T04:43:00.000-07:00</published><updated>2011-03-06T10:04:15.415-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='vụn'/><title type='text'>Lời nói.</title><content type='html'>&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SODAWm1VqDI/AAAAAAAAADM/sABORHkbmA4/s1600-h/b6872a33.jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5251408660127918130" style="FLOAT: left; MARGIN: 0px 10px 10px 0px; CURSOR: hand" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SODAWm1VqDI/AAAAAAAAADM/sABORHkbmA4/s320/b6872a33.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;Những lời nói, ôi những lời nói. Đôi khi ta chưa kịp suy nghĩ thì nó đã vụt ra khỏi miệng và nhảy múa trong đầu, trong tim của người khác. Nó có thể làm ai đó hạnh phúc, lâng lâng suốt cả ngày. Nhưng nó cũng có thể làm đau người khác cả một đời. &lt;/div&gt;&lt;div&gt;Người ta luôn khuyến khích mọi người nên sống thật với nhau, nên nói lên những suy nghĩ của mình. Nhưng tôi không thích như thế, cái gì cũng nên có giới hạn. Và tận cùng của sự thật thì thường rất đắng. Vậy cớ sao bạn cứ bắt người khác ngậm đắng thay cho mình.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Vô tình bạn nói, vô tình người khác bị thương.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Uh, cái gì vô tình nhớ thì rất khó có thể vô tình quên. Đau lòng lắm, bạn ạ.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;"&lt;em&gt;Vô tình thôi, từ lâu người vẫn vô tình với nhau&lt;/em&gt;"&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Bạn hãy cho tôi một chút ít tôn trọng, hãy cho tôi thấy bạn quý mếm tôi như thế nào.Được không ? Hay điều đó quá khó đối với bạn?&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Tôi đã quá quen với những đỗ vỡ có căn cớ từ những lời nói bông đùa. Nhưng không vì thế mà tôi cho phép người khác coi thường mình. Tôi ghét cảm giác những người bạn thân thiết của mình, nay quay sang xem trọng ai đó hơn tôi. Tôi buồn vì điều đó. Tôi nghĩ, một là bạn không muốn làm bạn với tôi nữa, hai là bạn nghĩ tôi quá cần bạn nên đâm ra xem thường tôi. Tôi ghét những tình bạn như thế, và thường thì tôi cho nó "out". Nhẹ cho tôi, nhẹ cho bạn, nhẹ cho cả hai. Bạn có muốn thế không?&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30503967216295779-8686368351667908224?l=meggienguyentran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/feeds/8686368351667908224/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=30503967216295779&amp;postID=8686368351667908224' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/8686368351667908224'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/8686368351667908224'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/2008/09/li-ni.html' title='Lời nói.'/><author><name>Meggie</name><uri>http://www.blogger.com/profile/16070742570664125034</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='29' src='http://2.bp.blogspot.com/-P6VX1akcNq8/TwhwO9cQ6BI/AAAAAAAAA2k/mgDmILLfcto/s220/1134.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SODAWm1VqDI/AAAAAAAAADM/sABORHkbmA4/s72-c/b6872a33.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30503967216295779.post-7008695372143528662</id><published>2008-09-26T06:04:00.000-07:00</published><updated>2011-03-06T10:04:21.526-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='vụn'/><title type='text'>Bão.</title><content type='html'>&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SNzeQD2NkEI/AAAAAAAAACs/HL5U0UUWOjA/s1600-h/untitledhb.bmp"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5250315633099116610" style="FLOAT: left; MARGIN: 0px 10px 10px 0px; CURSOR: hand" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SNzeQD2NkEI/AAAAAAAAACs/HL5U0UUWOjA/s320/untitledhb.bmp" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;...thanh thản chờ bão tới!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bão đang ở miền Bắc, hoành hành.&lt;br /&gt;Bão từ trời, đến rồi cũng đi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;...mà bão lòng cứ dằn xé mãi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;----------------------------------&lt;br /&gt;Âm ĩ mãi miết rồi cũng có lúc nổ tung. Cái gì cũng thế, nén càng nhiều thì nổ càng khủng khiếp. Hạnh phúc bao nhiêu thì đau đớn bấy nhiêu. Quy luật cả.&lt;br /&gt;------------------------------&lt;br /&gt;Uh, khoanh tay thản nhiên chờ ngày đổ vỡ, chẳng cần chuẩn bị tâm lí gì hết. Nổ thì vỡ thôi.&lt;br /&gt;Uh, khoanh tay đứng chờ ngày dẹp đi những vụn vỡ.&lt;br /&gt;-----------------------------&lt;br /&gt;....chờ bão nổi!&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30503967216295779-7008695372143528662?l=meggienguyentran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/feeds/7008695372143528662/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=30503967216295779&amp;postID=7008695372143528662' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/7008695372143528662'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/7008695372143528662'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/2008/09/bo.html' title='Bão.'/><author><name>Meggie</name><uri>http://www.blogger.com/profile/16070742570664125034</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='29' src='http://2.bp.blogspot.com/-P6VX1akcNq8/TwhwO9cQ6BI/AAAAAAAAA2k/mgDmILLfcto/s220/1134.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SNzeQD2NkEI/AAAAAAAAACs/HL5U0UUWOjA/s72-c/untitledhb.bmp' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30503967216295779.post-5419854486395115853</id><published>2008-09-25T08:08:00.000-07:00</published><updated>2011-03-06T10:04:34.686-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nhật ký'/><title type='text'>Mệt.</title><content type='html'>&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SdBK7Djs1UI/AAAAAAAAARc/msBWpEvaAYk/s1600-h/092603CL01tocdo11.jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5318833538352338242" style="FLOAT: left; MARGIN: 0px 10px 10px 0px; WIDTH: 320px; CURSOR: hand; HEIGHT: 242px" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SdBK7Djs1UI/AAAAAAAAARc/msBWpEvaAYk/s320/092603CL01tocdo11.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;Mấy hôm nay người cứ vật vờ như ma đói. Chân phù đến mức kinh khủng, nhìn cổ chân như trái chanh di động, không thấy mắt cá đâu hết =((. Nản!&lt;br /&gt;Bây giờ mình cứ như trái bom vậy, không hẹn giờ gì hết. Cứ có ai "đá" vào là nổ thôi, cho chết hết. Nếu tình trạng này cứ kéo dài sang tuần sau thì e rằng sẽ có nhiều đỗ vỡ xảy ra &gt;:)&lt;br /&gt;Mình cứ chần chừ hoài một quyết định, nên tiếp tục hay thôi. Có lẽ cứ chịu đựng không phải là cách hay. Hay cứ nổ một cú cho tan tát hết, cho trơ cái bản chất của nhau ra có khi lại nhẹ nhỏm hơn. Khùng ghê =))&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30503967216295779-5419854486395115853?l=meggienguyentran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/feeds/5419854486395115853/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=30503967216295779&amp;postID=5419854486395115853' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/5419854486395115853'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/5419854486395115853'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/2008/09/mt.html' title='Mệt.'/><author><name>Meggie</name><uri>http://www.blogger.com/profile/16070742570664125034</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='29' src='http://2.bp.blogspot.com/-P6VX1akcNq8/TwhwO9cQ6BI/AAAAAAAAA2k/mgDmILLfcto/s220/1134.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SdBK7Djs1UI/AAAAAAAAARc/msBWpEvaAYk/s72-c/092603CL01tocdo11.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30503967216295779.post-4039200796594294632</id><published>2008-09-20T08:16:00.001-07:00</published><updated>2011-03-06T10:04:41.725-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='vụn'/><title type='text'>Buồn.</title><content type='html'>&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SdBKvmriEvI/AAAAAAAAARU/u1d00Bsq1H0/s1600-h/07070300278951nq8[1].jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5318833341621998322" style="FLOAT: left; MARGIN: 0px 10px 10px 0px; WIDTH: 320px; CURSOR: hand; HEIGHT: 218px" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SdBKvmriEvI/AAAAAAAAARU/u1d00Bsq1H0/s320/07070300278951nq8%5B1%5D.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;Sống cho bản thân mình sao mà khó quá, mãi không làm được.&lt;br /&gt;Chẳng lẽ yêu thương là khó đến thế sao. Sao lại cứ phải làm nhau đau đớn đến thế.&lt;br /&gt;Đừng bắt tôi quay về thời gian câm lặng ngày ấy, tôi sợ lắm.&lt;br /&gt;Tại sao những người thân thuộc lại cứ lần lượt đẩy tôi dần đến chân tường, sung sướng lắm sao?&lt;br /&gt;........&lt;br /&gt;Được, vậy tôi sẽ quay về cái thời gian ấy. Đừng hỏi tôi sao lại thế, đừng giả vờ hờ hững trên những tổn thương của tôi. Gia đình? ...xa lạ quá!&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30503967216295779-4039200796594294632?l=meggienguyentran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/feeds/4039200796594294632/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=30503967216295779&amp;postID=4039200796594294632' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/4039200796594294632'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/4039200796594294632'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/2008/09/bun.html' title='Buồn.'/><author><name>Meggie</name><uri>http://www.blogger.com/profile/16070742570664125034</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='29' src='http://2.bp.blogspot.com/-P6VX1akcNq8/TwhwO9cQ6BI/AAAAAAAAA2k/mgDmILLfcto/s220/1134.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SdBKvmriEvI/AAAAAAAAARU/u1d00Bsq1H0/s72-c/07070300278951nq8%5B1%5D.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30503967216295779.post-5057057138335563930</id><published>2008-09-18T05:18:00.001-07:00</published><updated>2011-03-06T10:04:58.367-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Nghĩ'/><title type='text'>Ngẫm.</title><content type='html'>&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SdBKkD7wxKI/AAAAAAAAARM/sCLkLRkfWKU/s1600-h/14277-Sad_butterfly.jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5318833143316268194" style="FLOAT: left; MARGIN: 0px 10px 10px 0px; WIDTH: 320px; CURSOR: hand; HEIGHT: 240px" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SdBKkD7wxKI/AAAAAAAAARM/sCLkLRkfWKU/s320/14277-Sad_butterfly.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;Đôi khi bạn nghĩ như thế là đủ, nhưng biết đâu với ai đó lại không bao giờ là đủ.&lt;br /&gt;Bạn luôn cần người khác ôm ấp, an ủi. Vậy có khi nào bạn nghĩ người khác cũng thèm muốn cảm giác đó lắm không?&lt;br /&gt;Ngày qua ngày, tháng qua tháng, đi bên nhau không có nghĩa là hiểu nhau. Đơn giản, tôi và bạn chung đường.&lt;br /&gt;Tôi mệt mỏi lắm, mệt mỏi thật sự. Mọi chuyện ào ạt đổ lên vai tôi mà không thèm hỏi tôi có đủ sức để mang vác hay không?. Tôi sợ lắm. Bây giờ bất cứ ai, bất cứ chuyện gì, chỉ cần mon men đến gần là tôi đẩy ra xa ngay. Tôi mệt và sợ lắm rồi.&lt;br /&gt;Blog bên Y!, tôi hay để theme màu tối. Thế là mọi người bảo tôi thích bóng tối. Uh, tôi thích màu đen và đỏ huyết dụ. Sao bạn không hỏi tại sao tôi không thích màu trắng, màu hồng, màu xanh? Sao bạn không hỏi tại sao lại đen và đỏ huyết dụ?. Bởi vì, chỉ có trong bóng đêm đen kịt, người ta mới không thấy được máu đang chảy. Màu đen át chế hết!&lt;br /&gt;Tôi ghét những người suốt ngày chê bai, dè biểu những ai đang chơi trò self-cut. Họ hiểu cái gì, họ đã biết được điều gì mà nói người khác như thế. Họ nghĩ họ mạnh mẽ, nên những kẻ chơi trò này là yếu đuối, là nhu nhược. Họ coi họ là thượng đẳng, nên mạc nhiên những kẻ như thế thật ngu ngốc. Tôi luôn mang trong mình một suy nghĩ " Thấy người khác té, ta chỉ rút ra được kinh nghiệm là chỗ ấy trơn, không nên đi. Và ta chỉ cho những người khác thấy chỗ ấy trơn. Nhưng ta không thể hiểu được trượt té đau đến mức nào. Vì ta đâu có té." Đấy, tôi nghĩ thế đấy. Và tôi cho mình được quyền viết những dòng như thế này, bởi vì tôi đã té. Tôi biết chỗ ấy trơn, và tôi cũng biết té đau như thế nào.&lt;br /&gt;Tôi không giỏi về ngôn ngữ, lại càng mù mờ về ngữ nghĩa của Tiếng Việt. Tôi viết nôm na, theo ý nghĩ và khả năng diễn đạt của mình.&lt;br /&gt;Tôi cực kì thích câu nói " Bạn không đặc biệt, nhưng bạn là duy nhất.". Có người mạnh mẽ, có người yếu đuối. Có người lạc quan, có người bi quan. Có người hạnh phúc, có người đau khổ. Có người thành công, có người thất bại...Tôi không nghĩ có ai đó hoàn hảo. Chắc mẩm chỉ có chúa trời!. Vì thế việc diễn đạt và giải tỏa nỗi đau ở mỗi người khác nhau. Tùy vào bản thân, tính cách và môi trường xung quanh họ. Bạn có bao giờ thấy một người được yêu thương chân thật, hạnh phúc hay lạc quan lại tìm đến với self-cut chưa?. Tôi chắc chắn là không. Đơn giản vì chẳng ai khùng điên đến mức đó. Nhưng hãy nhớ cho kĩ, không ai hạnh phúc cả cuộc đời. Với một số người việc hét lên hay tâm sự với ai đó là một cách giải tỏa nỗi buồn, thì đối với người khác, self-cut là một sự giải thoát. Không phải ai cũng dễ dàng mở lòng và sống thành thật với mọi người. Càng không phải ai cũng dễ dàng thõa mãn cảm xúc giải thoát được nỗi buồn. Với những người như thế, self-cut cũng là một biện pháp. Những khi nỗi buồn chạm tới đáy tâm hồn, đè nặng lên nó, họ cần được giúp đỡ. Tôi đã từng thấy một đứa bạn tìm đến với self-cut mà không hề do dự. Ba mẹ ngoại tình lẫn nhau rồi li dị, bạn trai bỏ theo đứa bạn thân. Và nó đến với self-cut vô cũng tự nguyện. Nó như muốn giết hết mọi người xung quanh, " Giết hết rồi tao cũng chết". Nhưng nó không thể làm thế, và tự làm đau mình là giải pháp "an toàn" nhất. Những đầu ngón tay của nó luôn tơi tả trong thời gian ấy. Vết thương này chưa lành đã bị xé toạt bằng những đường dao mới. Tôi chợt nghĩ, tay nó tả tơi thế kia thì tâm hồn nó sẽ thế nào. Phải mất gần một năm nó mới cân bằng trở lại, và thôi chơi trò ấy. Sau này, tôi có hỏi nó trong thời gian ấy có bao giờ nó cảm thấy đau nơi những vết thương không. Nó trả lời thế này : " Mày khùng quá, nếu tim mày ngừng đập rồi thì mày có còn thấy đau chỗ nào không?". Tôi im lặng, không nói gì. Giờ thì nó đi rồi, theo dì ra nước ngoài định cư. Trước khi đi nó nói : " Mày cũng thôi đi Thư, đừng chơi nữa, lớn hết rồi. Mày phải học cách yêu thương mày đi, rồi sống cho có trách nhiệm với gia đình và bạn bè. Mày là người tốt, đừng tự hành hạ bản thân mình như thế. Sau này dù có gặp bất cứ chuyện gì thì cũng phải mạnh mẽ lên, cố gắng vượt qua, đừng chơi trò ấy nữa.". Sau khi nó bay, tôi chỉ thực hiện đúng được một ý nhỏ trong lời dặn của nó, sống có trách nhiệm với gia đình và bạn bè. Còn những ý còn lại tôi không làm được. Tôi không yêu bản thân mình được, vì tôi không biết yêu thương là như thế nào. Tôi cũng đã self-cut một vài lần vì nhiều lí do. Tôi cảm thấy thương hại chính mình. Tôi không bao giờ hối hận vì đã self-cut. Vì những lúc đau nhất, nó đã giúp tôi rất nhiều. Nhưng giờ tôi đã "lớn" thêm chút chút, và tôi cũng đã học được một cách giải tỏa nỗi buồn khác. Tôi thay đổi.&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30503967216295779-5057057138335563930?l=meggienguyentran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/feeds/5057057138335563930/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=30503967216295779&amp;postID=5057057138335563930' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/5057057138335563930'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/5057057138335563930'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/2008/09/ngm.html' title='Ngẫm.'/><author><name>Meggie</name><uri>http://www.blogger.com/profile/16070742570664125034</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='29' src='http://2.bp.blogspot.com/-P6VX1akcNq8/TwhwO9cQ6BI/AAAAAAAAA2k/mgDmILLfcto/s220/1134.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SdBKkD7wxKI/AAAAAAAAARM/sCLkLRkfWKU/s72-c/14277-Sad_butterfly.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30503967216295779.post-4294738221780440331</id><published>2008-09-18T05:18:00.000-07:00</published><updated>2011-03-06T10:05:05.219-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nhật ký'/><title type='text'>Chó.</title><content type='html'>&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SdBKMw_Zh6I/AAAAAAAAARE/BGYagw6WFpM/s1600-h/dieu%20ki%20dieu%208.jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5318832743094257570" style="FLOAT: left; MARGIN: 0px 10px 10px 0px; WIDTH: 320px; CURSOR: hand; HEIGHT: 218px" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SdBKMw_Zh6I/AAAAAAAAARE/BGYagw6WFpM/s320/dieu%2520ki%2520dieu%25208.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;Nấu canh xong, đang múc canh ra tô, bỗng nhiên cái tô kêu rắc một tiếng rồi nức toát. Nước canh chảy tùm lum. Sợ quá, không biết có điềm gì không, sao tự nhiên tô thủy tinh nứt. =((&lt;br /&gt;Dạo gần đây tâm trạng bất ổn lắm, nên giờ đây có cái gì đó ngẫu nhiên xảy ra mình cũng cho là điềm báo hết :-&lt;br /&gt;Sáng nay, Kot vẫn khóc vì con mèo mới chết.&lt;br /&gt;Có người từng hỏi" em không thích nuôi thú cưng hả?". Uh, không thích, không thích ghê gớm. Họ bảo mình chẳng biết thương động vật gì cả. Uh, tôi thương tôi còn không xong thì sao đủ sức mà thương ai.&lt;br /&gt;... Ngược về nhiều năm trước, khi ấy có một con chó đen thui xấu xí, chui tọt vào góc hiên nhà của một cô bé. Con chó rên hự hự vì đói, bé lấy cơm cho nó. Và rồi từ đó bé với chó làm bạn với nhau. Từ lúc bé nhỏ xíu đến lúc bé thành cô nữ sinh phổ thông, và chó con ngày nào cũng đã ra dáng anh chàng chó.&lt;br /&gt;...Ngược về kí ức hạnh phúc, Milu khôn lắm. Mọi người cứ vui bảo chó khôn vào nhà là tốt lắm. Bé nhớ có lần vì cả nhà nằm trong phòng, mở ti vi to quá, khách kêu không nghe. Thế là Milu chạy vào đường luồn, sủa inh ỏi ngay cửa sổ phòng. Khôn lắm. Nhờ Milu mà lũ trộm chó không bắt được con nào quanh xóm hết.&lt;br /&gt;...Ngược về đêm tối ngày hôm ấy, lũ bất nhân tẩm thuốc vào thịt rồi quăng vào nhà cho Milu ăn. Milu ăn thật.&lt;br /&gt;...Ngược về sáng sớm ngày hôm sau, Milu chết trong đường luồn.&lt;br /&gt;...Ngược về thuở ban sơ, "nhân chi sơ tính bổn thiện".&lt;br /&gt;...Ngược về quá khứ ngày hôm ấy, không ai ác như con người. Bản chất là thú vật thì không gì thay đổi được. Tôi cầu mong cho tất cả những người đã làm chuyện ác độc vào ngày hôm đó sẽ không bao giờ chết, cứ để họ bất tử. Bất tử trong nghèo khổ, trong bẩn thỉu, trong cái nhìn dè biểu của người khác, sống mà "cái nhân" đã bị những con chó cắn đến nát tơi. Lũ hạ đẳng.&lt;br /&gt;...Thức dậy ở hiện tại, tôi không nuôi con gì hết.&lt;br /&gt;Một lần đã là quá đủ, tôi không muốn phải lần nữa, rồi lẫn nữa đưa tiễn những gì mà mình yêu thương ra đi. Tình yêu thương trong sáng lúc nào cũng đẹp, nhưng một khi bị vỡ vụn thì sẽ chẳng bao giờ liền lại như cũ. Tình yêu tôi dành cho Milu là mãi mãi. Và nỗi buồn đau khi nó mất cũng theo mãi tôi đến khi nhắm mắt. Vậy nên, tôi không nuôi gì hết. &lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30503967216295779-4294738221780440331?l=meggienguyentran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/feeds/4294738221780440331/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=30503967216295779&amp;postID=4294738221780440331' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/4294738221780440331'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30503967216295779/posts/default/4294738221780440331'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meggienguyentran.blogspot.com/2008/09/ch.html' title='Chó.'/><author><name>Meggie</name><uri>http://www.blogger.com/profile/16070742570664125034</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='29' src='http://2.bp.blogspot.com/-P6VX1akcNq8/TwhwO9cQ6BI/AAAAAAAAA2k/mgDmILLfcto/s220/1134.JPG'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SdBKMw_Zh6I/AAAAAAAAARE/BGYagw6WFpM/s72-c/dieu%2520ki%2520dieu%25208.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30503967216295779.post-440571224058607215</id><published>2008-09-17T05:34:00.000-07:00</published><updated>2011-03-06T10:11:37.667-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nhật ký'/><title type='text'>...</title><content type='html'>&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SdBJ-iPLG5I/AAAAAAAAAQ8/mpBGMoL4j74/s1600-h/yahoo_chanwa98618[1].jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5318832498615720850" style="FLOAT: left; MARGIN: 0px 10px 10px 0px; WIDTH: 100px; CURSOR: hand; HEIGHT: 100px" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/_I06xFx73dAc/SdBJ-iPLG5I/AAAAAAAAAQ8/mpBGMoL4j74/s320/yahoo_chanwa98618%5B1%5D.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;Tan học, 4h25, chần chừ không muốn về nhà. Phần vì về giờ này người ta không cho xe vô, phần vì muốn chạy đi chạy lại cho có chuyện làm. Dắt xe ra gần đến cổng thấy má Hà đang lấy xe, má đi ăn chè không?. Hai đứa đến quán chè, hai ly chè thưng. Ngồi ăn, má Hà kêu tối còn học bên Đoàn Văn Bơ, thế là " Má, ra công viên Lê Văn Tám ăn khô bò đi, hôm nay con làm biếng nấu cơm quá". Thế là gỏi khô bò với bò bía ních bụng.&lt;br /&gt;Ăn xong, má lên đường đi học, mình lại chần chừ không muốn về. Thế là một mình chạy xe lên nhà sách Quỳnh Mai kiếm gì vác về đọc. Mấy tuần rồi không mua sách, chỉ đọc đi đọc lại Twilight với Tấm ván phóng dao. Cần phải thay đổi trước khi mình thành vampire hay cậu Ba!.&lt;br /&gt;5h30, tự nhắc thế nào cũng kẹt xe. Đi Võ Văn Tần, không kẹt, ngạc nhiên ghê gớm. Ai dè đến đoạn Võ Văn Tần với Nguyễn Thượng Hiền lại kẹt cứng. Đèn xanh đèn đỏ vẫn làm việc đấy, nhưng không công an thì đỏ với xanh cũng giống nhau hết. Chen chen, lấn lấn một hồi gần 15 phút mới thoát khỏi 15m khốn nạn ấy. Chạy vù vù đến Quỳnh Mai. Lếch tới nơi phẻ ghê =))&lt;br /&gt;Dạo qua lượn lại, cầm cuốn "Giết con chim nhại" lên đọc một hồi, chắc mẩm mua nên lôi hết đám ra chọn lấy quyển đàng hoàng nhất. Vòng qua bên kia, thấy có " Người trong bóng tối" của Paul Auster. Cover trông lạ nên cầm lên đọc thử, bắt gặp cái gì đó rất giống "Tha hương", cô đơn và đau đớn. Vậy là mua " Người trong bóng tối".&lt;br /&gt;Liếc con mắt sang bên thấy một cái title khá lạ , " Lược sử cái chết" của Kevin Brockmeier, tò mò đọc qua thấy khá hay. Một đề tài khá lạ và mới. Và mua " Lược sử cái chết".&lt;br /&gt;Bỏ lại " Giết con chim nhại"!&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30503967216295779-440571224058607215?l=meggienguyentran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</con
